Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

5 ngày trước

Ngày 31 tháng Mười, giáo sư Gideon Alkanor, một trong những chuyên gia hàng đầu về tâm lí trẻ em của bờ Đông mà Gahalowood rất quen thân đã khẳng định chắc chắn: Nola đã mắc chứng bệnh nhiễu loạn tâm lí nghiêm trọng.

Ngày hôm sau, từ Jackson trở về, Gahalowood và tôi đã lái xe xuống tận Boston, ở đó Alkanor tiếp chúng tôi tại phòng làm việc của ông ấy trong bệnh viện Children’s Hospital. Trên cơ sở các yếu tố đã được gửi tới từ trước, giáo sư cho rằng có thể lập một bảng dự báo về bệnh rối loạn tâm thần trẻ nhỏ cho Nola.

– Tóm lại điều đó có nghĩa là gì? Gahalowood sốt ruột.

Alkanor kéo kính xuống và thong thả lau mắt kính, như là để suy nghĩ về điều ông ta sắp sửa nói ra. Sau đó, ông ta quay về phía tôi:

– Rốt cuộc, tôi cho rằng anh có lí, anh Goldman ạ. Tôi đã đọc cuốn sách của anh cách đây mấy tuần. Căn cứ vào những điều anh miêu tả và những yếu tố mà Perry mang tới cho tôi, tôi kết luận rằng đôi khi Nola bị mất ý niệm về thực tại. Đó là khi cô ta rơi vào tình trạng khủng khoảng, như lúc cô ta đốt phòng ngủ của mẹ mình. Đêm 30 tháng Tám năm 1960, Nola đã nhìn nhận thực tế một cách sai lầm: cô ta muốn giết mẹ mình nhưng vào thời điểm đó, thì giết người đối với cô ấy không có nghĩa gì hết. Cô ta hành động mà không ý thức được tính nghiêm trọng của nó. Đang trong giai đoạn chấn thương tâm lí đầu tiên, thì tiếp sau đó, Nola lại bị chấn thương tâm lí lần nữa khi chịu hình phạt trừ tà và mỗi khi nhớ lại, chuyện đó trở thành một yếu tố kích hoạt hoàn hảo cho các cơn khủng hoảng về hiện tượng trùng lặp nhân cách, lúc ấy Nola trở thành người mẹ mà chính cô ta đã giết chết. Từ đó, mọi việc trở nên phức tạp: khi Nola mất ý niệm về thực tại, thì ký ức về người mẹ và hành động đốt phòng quay trở lại ám ảnh cô ta.

Tôi đứng im choáng váng.

– Vậy ông muốn nói rằng…

Alkanor gật đầu trước khi tôi chưa nói hết rồi tiếp lời:

– Nola tự đánh mình vào những lúc khủng hoảng.

– Nhưng điều gì có thể gây ra những cơn khủng khoảng đó? Gahalowood hỏi.

– Hẳn là những chấn động cảm xúc dữ dội: trầm uất hay một nỗi buồn quá lớn. Tất cả những điều mà anh Goldman đã miêu tả trong cuốn sách đó, cuộc gặp gỡ với Harry Quebert, người cô ta đã yêu điên cuồng, rồi sự hắt hủi của ông ta khiến cô bé thậm chí đã muốn tự tử. Tôi kết luận đây đúng là một trường hợp “điển hình”. Mỗi khi cô bé bị khủng hoảng, cô ấy đều nhìn thấy mẹ mình và tự trừng phạt bản thân vì những điều mình đã làm.

Trong suốt những năm đó, Nola và mẹ cô ấy chỉ là một. Chúng tôi cần mục sư Kellergan khẳng định việc này nên thứ Bảy, ngày 1 tháng Mười một năm 2008, chúng tôi đã đến ngôi nhà số 245 Terrace Avenue. Trung sĩ Gahalowood và tôi đã thông tin lại cho Travis biết điều mà chúng tôi đã khám phá ở Alabama và trung sĩ yêu cầu Travis có mặt trong cuộc viếng thăm cha Kellergan để trấn an tâm lí ông mục sư.

Khi nhìn thấy chúng tôi ở trước cửa, cha Kellergan tuyên bố ngay lập tức:

– Tôi không có gì để nói với các anh. Không có gì để nói với anh, không có gì để nói với bất kì ai.

– Chính tôi mới là người có điều cần nói với ông, Gahalowood bình tĩnh giải thích. Tôi biết chuyện gì đã xảy ra ở Alabama vào tháng Ba năm 1969. Tôi biết về vụ cháy nhà, tôi biết tất cả.

– Anh không biết gì hết.

– Ông phải nghe họ nói, Travis lên tiếng. Hãy để chúng tôi vào nhà, David. Chúng ta sẽ thấy khá hơn khi vào trong nói chuyện.

Rốt cuộc thì David Kellergan cũng nhượng bộ; chúng tôi đi vào trong và được ông ta dẫn vào bếp. Ông ta tự rót cho mình một cốc cà phê nhưng không mời chúng tôi, rồi ngồi xuống bàn. Gahalowood và Travis ngồi đối diện với ông ta còn tôi thì đứng sau họ.

– Rốt cuộc là chuyện gì? Kellergan hỏi.

– Tôi đã tới Jackson, Gahalowood trả lời. Tôi đã nói chuyện với linh mục Jeremy Lewis. Tôi biết Nola đã làm gì.

– Hãy câm đi.

– Cô ấy bị bệnh rối loạn tâm thần trẻ nhỏ, phải chịu đựng các cơn khủng hoảng tâm thần phân liệt. Ngày 30 tháng Tám năm 1969, Nola đã đốt phòng ngủ của mẹ mình.

– Không! David Kellergan hét lên. Anh nói dối.

– Tối hôm đó, ông thấy Nola ca hát dưới cổng nhà. Rốt cuộc ông cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Và ông đã cho trừ ma cho Nola vì nghĩ rằng làm như vậy là tốt cho cô ấy. Nhưng thật ra nó lại là một thảm họa. Cô ấy bắt đầu rơi vào những cơn khủng hoảng về trùng lặp nhân cách trong đó cô ấy cố gắng trừng phạt chính bản thân mình. Vì thế, ông đã bỏ chạy thật xa khỏi Alabama, ông đã đi xuyên qua đất nước với hi vọng bỏ lại những bóng ma ở phía sau mình, nhưng chính bóng ma của vợ ông đã theo đuổi hai bố con bởi vì nó luôn luôn tồn tại trong đầu Nola.

Một giọt nước mắt lăn trên gò má của David Kellergan.

– Đôi khi nó rơi vào khủng hoảng, ông ta nghẹn ngào. Tôi không thể làm gì. Nó tự đánh chính mình. Nó vừa là con gái, vừa là mẹ. Nó tự đánh đòn, rồi nó van vỉ chính nó hãy dừng lại.

– Vì thế ông đã mở nhạc và giam mình trong gara, bởi ông không chịu đựng nổi.

– Đúng! Đúng! Không thể chịu đựng nổi. Nhưng tôi biết làm gì. Đứa con gái yêu quý của tôi, nó ốm yếu đến thế đấy.

Ông ta bắt đầu khóc nức nở. Travis nhìn ông ta, khiếp sợ vì những gì đang khám phá.

– Tại sao ông không đưa cô ấy đi chữa bệnh? Gahalowood hỏi.

– Tôi sợ người ta sẽ mang nó đi. Người ta sẽ giam giữ nó! Hơn nữa các khủng hoảng cũng ngày càng thưa dần. Thậm chí tôi còn cảm thấy trong suốt nhiều năm ký ức về vụ hỏa hoạn trong Nola đã biến mất, tôi thậm chí đã nghĩ các cơn khủng hoảng đã hoàn toàn chấm dứt. Càng ngày càng tốt hơn. Cho đến tận mùa hè năm 1975. Bỗng nhiên, tôi không hiểu tại sao, nó lại một lần nữa rơi vào khủng hoảng trầm trọng.

– Vì Harry, Gahalowood nói. Cuộc gặp gỡ với Harry là một chấn động tâm lí quá lớn đối với cô ấy.

– Mùa hè năm ấy thật kinh khủng, cha Kellergan nói. Tôi cảm thấy các cơn khủng hoảng bắt đầu quay trở lại. Tôi gần như có thể dự đoán được. Thật là kinh hoàng. Nó tự đánh khắp người, lên ngực nó bằng chiếc thước sắt. Nó đổ đầy một chậu nước và tự nhúng đầu mình xuống, đồng thời van vỉ mẹ nó hãy dừng lại. Rồi nó giả giọng nói của mẹ nó, tự chửi bới mình không tiếc lời.

– Những trận dìm đầu xuống nước, chính ông đã bắt cô ta phải chịu đúng không?

– Jeremy Lewis cho rằng chỉ còn duy nhất biện pháp đó. Người ta bảo tôi rằng Lewis tính trừ tà cho con bé, chứ thực ra chúng tôi chưa bao giờ nói với nhau chuyện này. Bỗng nhiên, ông ta tuyên bố rằng con quỷ đã nhập vào cơ thể của Nola và cần phải giải thoát nó. Tôi chấp nhận chỉ vì một mong muốn duy nhất là ông ta không tố giác Nola với cảnh sát. Jeremy đúng là hoàn toàn điên, nhưng tôi có thể làm gì khác được? Tôi không có lựa chọn nào khác. Ở đất nước này, người ta có thể bỏ tù trẻ con…

– Thế còn các vụ bỏ nhà đi? Gahalowood hỏi.

– Đã có lần nó bỏ đi. Một lần, suốt cả tuần. Tôi còn nhớ đó là vào tuần cuối cùng của tháng Bảy năm 1975. Tôi biết phải làm gì? Gọi cảnh sát chăng? Sẽ nói với họ thế nào? Rằng con gái tôi bị điên ư? Tôi tự nhủ sẽ đợi đến hết tuần mới thông báo với mọi người. Tôi đi tìm nó suốt cả tuần, cả ngày lẫn đêm. Và rồi, nó quay trở về nhà.

– Ngày 30 tháng Tám, điều gì đã xảy ra?

– Nó bị khủng hoảng trầm trọng. Tôi chưa bao giờ thấy nó trong tình trạng như vậy. Tôi đã cố gắng trấn an nó, nhưng chẳng làm gì được. Vì thế tôi đã nhốt mình trong gara để sửa cái mô tô chết tiệt kia. Tôi vặn nhạc to hết cỡ. Tôi trốn trong đó suốt cả buổi chiều. Chuyện sau đó thì các anh biết rồi đấy: khi tôi rời gara đi tìm nó, nó không còn ở đó nữa… Ban đầu tôi tìm nó quanh khu phố, và tôi nghe thấy người ta nói có người nhìn thấy một cô gái máu me đầy người gần Side Creek. Tôi hiểu ngay tình hình đã trở nên nghiêm trọng.

– Ông đã nghĩ gì lúc đó?

– Thành thật mà nói, mới đầu tôi nghĩ Nola bỏ nhà đi cùng với những vết đòn mà nó vừa gây ra cho bản thân. Tôi nghĩ bà Deborah Cooper có thể đã chứng kiến Nola đang trong cơn khủng hoảng. Bởi trên hết đó là ngày 30 tháng Tám, chính là ngày xảy ra vụ hỏa hoạn ngôi nhà chúng tôi ở Jackson.

– Cô ấy đã bao giờ chịu những cơn khủng hoảng dữ dội như vậy vào cùng ngày hôm ấy không?

– Không.

– Vậy điều gì khiến nó bùng nổ?

David Kellergan do dự giây lát trước khi trả lời. Travis Dawn hiểu rằng cần phải động viên ông ta nói tiếp.

– Nếu ông biết điều gì, thì phải nói cho chúng tôi biết. Nó rất quan trọng. Hãy làm điều đó vì Nola.

– Khi tôi vào trong phòng con bé ngày hôm đó, nó không có ở đấy và tôi phát hiện một phong bì lớn đã bóc ở trên giường nó. Trên phong bì có để tên nó. Trong đó có một bức thư. Tôi nghĩ rằng chính bức thư ấy đã gây ra cơn khủng hoảng. Đó là một bức thư chia tay.

– Một bức thư? Vậy mà ông chưa bao giờ nói với chúng tôi về bức thư cả! Travis thốt lên.

– Bởi vì nét chữ trên bức thứ ấy chỉ rõ rằng chủ nhân của nó là một người đàn ông lớn tuổi. Thế anh muốn thế nào? Muốn cả thành phố này sẽ nghĩ Nola là loại gái lăng loàn à? Vào lúc đó , tôi chắc chắn cảnh sát sẽ tìm ra nó và dẫn nó về nhà. Dứt khoát tôi sẽ đưa nó đi điều trị bệnh thật tốt.

– Ai là tác giả của bức thư chia tay đó? Gahalowood hỏi.

– Là Harry Quebert.

Tất cả chúng tôi đều ngây người ra. Cha Kellergan đứng dậy và biến mất giây lát trước khi quay trở lại với một hộp các tông đựng đầy thư.

– Tôi đã tìm thấy các bức thư này sau khi con bé biến mất, nó giấu chúng trong phòng, đằng sau chiếc gương vẹo. Nola có quan hệ thư tín với Harry Quebert.

Gahalowood rút ngẫu nhiên một bức thư ra và đọc lướt.

– Làm thế nào mà ông biết đó là Harry Quebert? Gahalowood hỏi. Chẳng có bức thư nào được kí bên dưới cả.

– Bởi vì… tất cả những bức thư này đều được in trong cuốn sách của anh ta.

Tôi lục tìm trong hộp các tông: đúng là nó đựng toàn bộ những bức thư trong cuốn sách Nguồn gốc cái xấu xa, hay ít nhất là những bức thư mà Nola nhận được. Có đủ cả: những bức thư về bản thân họ, những bức thư ở bệnh viện Charlotte’s Hill. Tôi thấy những nét chữ rõ ràng, một bản viết tay hoàn hảo, tôi có cảm giác khiếp sợ: tất cả những cái này đều thật là hiện thực.

– Đây chính là bức thư định mệnh cuối cùng, cha Kellergan nói và đưa một chiếc phong bì cho Gahalowood.

Ông ta đọc xong rồi đưa cho tôi.

Em yêu quý,

Đây là bức thư cuối cùng của anh. Đây là những lời cuối cùng của anh. Anh viết cho em để nói với em lời vĩnh biệt.

Kể từ ngày hôm nay, sẽ không còn “chúng ta” nữa.

Những người yêu nhau rời xa nhau và không còn gặp lại, chuyện tình của họ cũng kết thúc.

Em yêu, anh sẽ rất nhớ em. Anh nhớ em vô cùng.

Đôi mắt anh đẫm lệ. Trong anh đang bốc cháy.

Chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa; anh nhớ em vô cùng. Hi vọng em sẽ được hạnh phúc.

Anh tự nhủ rằng anh và em chỉ là giấc mơ, bây giờ đã đến lúc phải thức dậy.

Suốt đời anh nhớ em.

Vĩnh biệt. Anh yêu em, sẽ không bao giờ yêu nữa.

– Nó trùng với trang cuối cùng của cuốn Nguồn gốc cái xấu xa, Kellergan giải thích cho chúng tôi.

Tôi thừa nhận. Tôi cũng nhận ra những dòng chữ này. Tôi cảm thấy choáng váng.

– Ông biết được Nola và Harry trao đổi thư từ với nhau từ khi nào? Gahalowood tra hỏi.

– Tôi mới chỉ biết cách đây vài tuần. Tôi nhìn thấy cuốn Nguồn gốc cái xấu xa ở ngoài chợ. Người ta vừa mới bán trở lại. Không biết tại sao tôi lại mua nó. Tôi phải đọc cuốn sách này để cố hiểu. Ngay lập tức, tôi có cảm giác đã đọc những câu chữ này ở đâu đó rồi. Trí nhớ thật kì lạ. Suy nghĩ mãi, tôi cũng thấy tất cả sáng rõ: đó chính là những bức thư mà tôi tìm thấy trong phòng Nola. Không chạm đến từ ba mươi năm nay nhưng tôi lưu giữ chúng chỗ nào đó trong bộ nhớ. Tôi đọc lại chúng và chính từ đó mà tôi đã hiểu Thưa trung sĩ, bức thư quái ác khiến cho con gái tôi điên lên vì đau buồn. Có thể Luther Caleb đã giết chết Nola, nhưng dưới con mắt của tôi, Quebert cũng có tội ngang anh ta: nếu không có cơn khủng hoảng đó, có thế nó sẽ không trốn nhà đi và không gặp phải Caleb.

– Đó chính là lí do ông đã tới nhà nghỉ tìm Harry… Gahalowood phỏng đoán.

– Đúng vậy. Trong suốt ba mươi ba năm, tôi đã tự hỏi không biết ai là tác giả của những bức thư chết tiệt này. Và câu trả lời, ngay từ đầu, đã nằm trong tất cả các thư viện trên toàn nước Mỹ. Tôi đã tới nhà nghỉ Sea Side và chúng tôi đã cãi nhau. Tôi điên tiết quay về nhà lấy súng, nhưng khi trở lại đó, thì hắn đã biến mất. Có lẽ tôi đã bắn chết hắn. Hắn biết là con gái tôi yếu đuối thế mà vẫn đẩy nó vào đường cùng.

Tôi như rơi từ trên trời xuống:

– Ông nói “hắn biết” có nghĩa là gì? Tôi hỏi.

– Hắn biết mọi chuyện về Nola! Toàn bộ! David Kellergan kêu lên.

– Ý ông là Harry đã biết tất cả các cơn khủng hoảng thần kinh của Nola?

– Đúng vậy! Tôi biết thỉnh thoảng Nola đã tới nhà hắn cùng với chiếc máy chữ. Tất nhiên là tôi không còn biết gì thêm nữa. Thậm chí tôi còn thấy đó là điều tốt cho con bé khi nó quen biết với một nhà văn. Lúc đó đang kỳ nghỉ hè nên nó cũng có việc để mà làm. Cho đến tận khi gã nhà văn chết tiệt đó đến tìm tôi gây chuyện bởi vì hắn nghĩ rằng vợ tôi đánh đập Nola.

– Harry đã tới tìm gặp ông vào mùa hè đó ư?

– Đúng vậy. Vào giữa tháng Tám. Một vài ngày trước khi con gái tôi biến mất.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.