Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 30 tháng Tám năm 1969

Jeremy Lewis đang ngủ rất say nên không nghe thấy tiếng chuông cửa. Matilda, vợ ông, là người ra mở cửa và ngay lập tức quay trở vào đánh thúc ông dậy. Lúc đó là 4 giờ sáng. “Jeremy, dậy đi! Bà nói mà nước mắt lưng tròng. Thảm kịch đã xảy ra… Mục sư Kellergan đã ở đây rồi… Nhà anh ấy bị cháy, Louisa đã… cô ấy đã chết!”

Lewis nhảy ngay xuống giường. Ông thấy mục sư Kellergan trong phòng khách, mặt tái xanh, hoàn toàn suy sụp và đang khóc lóc. Nola, đứa con gái đứng bên cạnh. Matilda đưa Nola vào ngủ trong phòng dành cho khách.

– Chúa ơi! David, chuyện gì xảy ra vậy? Lewis hỏi.

– Ngôi nhà bị cháy. Louisa đã chết. Cô ấy đã chết!

David Kellergan không kiềm chế nổi; vật vã trong ghế bành, ông cứ mặc cho nước mắt chảy đầm đìa trên mặt. Toàn thân run rẩy. Jeremy Lewis đưa cho Kellergan một cốc rượu mạnh.

– Thế Nola ổn chứ? ông hỏi.

– Vâng, nhờ ơn Chúa. Bác sĩ đã khám cho nó. Nó không việc gì.

Đôi mắt Jeremy Lewis mờ đi.

– Chúa ơi… David, thật là một bi kịch. Thật là một bi kịch.

Ông đặt bàn tay lên đôi vai người đồng nhiệm để an ủi anh ta.

– Tôi không hiểu điều gì đã xảy ra, Jeremy ạ. Tôi đến thăm một giáo dân đang hấp hối. Khi trở về, cả căn nhà đang bốc cháy. Ngọn lửa lúc đó đã rất lớn.

– Chính anh đã cứu Nola ra à?

– Jeremy… Tôi phải nói với anh một điều.

– Là gì vậy? Cứ nói tất cả với tôi, lúc nào tôi cũng bảo vệ anh.

– Jeremy… Khi về đến trước nhà, lửa cháy đã rất to…Toàn bộ tầng trên đã bốc lửa rồi! Tôi muốn trèo lên để cứu vợ tôi, nhưng cả cầu thang cũng đã bén lửa! Tôi không thể làm gì được! Hoàn toàn không thể làm gì được!

– Trời ơi… Thế Nola thì sao?

David Kellergan như trực nôn.

– Tôi nói với cảnh sát rằng tôi đã trèo lên trên tầng, cứu Nola ra khỏi nhà, nhưng tôi không thể quay lại cứu vợ tôi được.

– Thế đó không phải sự thật ư?

– Không, Jeremy. Khi tôi về tới nhà, toàn bộ ngôi nhà đã bốc cháy. Còn Nola … con bé đang hát ở ngoài cổng.

Sáng hôm sau, David Kellergan ở một mình với con gái trong phòng ngủ dành cho khách. Mới đầu, ông định giải thích cho con gái biết rằng mẹ nó đã chết.

– Con yêu quý, ông nói với con gái, con có nhớ tối hôm qua không? Lửa đã làm cháy nhà, con nhớ không?

– Có.

– Chuyện nghiêm trọng đã xảy ra. Rất nghiêm trọng, rất đau buồn và sẽ làm cho con rất đau lòng. Mẹ đang ở trong phòng thì xảy ra hỏa hoạn, và mẹ không chạy thoát được.

– Vâng, con biết. Mẹ chết rồi, Nola giải thích. Mẹ rất độc ác. Cho nên con đốt phòng của mẹ.

– Gì cơ? Con vừa nói gì thế?

– Con vào trong phòng mẹ, thấy mẹ đang ngủ. Con thấy mẹ có vẻ rất độc ác. Mẹ độc ác! Độc ác! Con muốn mẹ chết. Thế là con lấy diêm trên tủ và đốt rèm cửa.

Nola mỉm cười với người cha đang bắt nó nhắc lại câu chuyện. Nola lại nhắc lại lần nữa. Lúc đó, David Kellergan nghe thấy tiếng sàn nhà kêu cót két, ông quay lại, linh mục Lewis đến hỏi thăm tình hình đứa trẻ, đã nghe được cuộc đối thoại của hai bố con.

Họ ngồi với nhau trong phòng làm việc đóng kín cửa.

– Chính Nola đốt nhà anh à? Nola đã giết mẹ của nó à? Lewis choáng váng kêu lên.

– Xuỵt! Đừng kêu to như vậy, Jeremy! Nó nó nói nó đốt nhà, nhưng Chúa ơi, điều đó không thể là sự thật!

– Trong người Nola có quỷ không? Lewis hỏi.

– Quỷ ư? Không, không! Cũng có lúc tôi và mẹ nó nhận thấy nó có những cử chỉ và hành động rất kì lạ, nhưng hoàn toàn không có gì là độc ác.

– Nola đã giết chết mẹ nó, David. Anh có nhận thấy hết tính nghiêm trọng của câu chuyện không?

David Kellergan run rẩy. Ông khóc, đầu óc quay cuồng. Ông muốn nôn. Jeremy Lewis chìa ra cho ông cái giỏ giấy để ông trút vào đó cho nhẹ người.

– Đừng nói gì với cảnh sát đấy, Jeremy, tôi xin anh!

– Nhưng chuyện rất nghiêm trọng, David!

– Đừng nói gì hết! Nhân danh Chúa, đừng nói gì cả. Nếu cảnh sát biết chuyện, Nola sẽ phải đi cải tạo, hoặc Chúa mới biết được nó sẽ phải đi đâu. Nó mới có chín tuổi…

– Vậy thì phải chữa chạy cho nó, Lewis nói. Nola bị quỷ ám, phải cứu lấy nó.

– Không, Jeremy, đừng làm vậy.

– Cần phải trừ tà cho nó, David ạ. Đó là giải pháp duy nhất để giải thoát nó khỏi cái ác.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.