4
Ngôi nhà hạnh phúc ở Alabama”Khi viết tới đoạn kết của cuốn sách, Marcus ạ, hãy làm cho độc giả đến phút cuối vẫn còn phải giật mình.
– Tại sao?
– Tại sao à? Tại vì phải giữ độc giả say mê tới phút cuối. Như khi anh chơi bài: phải giữ vài quân át chủ bài vào lúc kết.”
Jackson, Alabama, ngày 28 tháng Mười năm 2008
Chúng tôi đã đến Alabama.
Khi tới sân bay Jackson, chúng tôi được một cảnh sát bang trẻ tuổi đón tận nơi, tên là Philip Thomas mà Gahalowood đã liên lạc trước đó mấy ngày. Anh ta mặc đồng phục, đứng thắng như chữ l, mũ sụp xuống mắt đợi chúng tôi ở sảnh dành cho người đi đón. Anh ta trịnh trọng chào Gahalowood rồi nhìn tôi, hơi kéo mũ lên một chút.
– Hình như tôi gặp anh ở đâu đó rồi thì phải? Anh ta hỏi tôi. Trên truyền hình à?
– Có thể, tôi trả lời.
– Tôi có thể giúp anh, Thomas, Gahalowood xen vào. Anh ta chính là tác giả của cuốn sách hiện nay tất cả mọi người đều nhắc tới. Phải coi chừng đấy, anh ta có khả năng gây rắc rối lớn mà anh không lường trước được đâu.
– Vậy gia đình Kellergan chính là gia đình anh miêu tả trong sách à? Viên cảnh sát hỏi tôi, cố gắng không để lộ sự ngạc nhiên.
– Chính xác, Gahalowood tiếp tục trả lời thay tôi. Đừng có đến gần người này, sĩ quan. Chính tôi từng có cuộc sống thanh bình cho đến khi gặp phải anh ta.
Sĩ quan Thomas thực hiện công việc với thái độ vô cùng nghiêm túc. Theo yêu cầu của Gahalowood, anh ta đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một tập tài liệu về gia đình Kellergan, chúng tôi cùng xem nhanh trong quán ăn gần sân bay.
– David J. Kellergan sinh ở Montgomery năm 1923, Thomas giải thích. Ông ta học tôn giáo rồi mục sư, đến Jackson nhận nhiệm vụ tại nhà thờ Mt Pleasant. Cưới Louisa Bonneville năm 1955. Họ sống chung với nhau trong ngôi nhà trên một khu phố yên tĩnh tại phía bắc thành phố. Năm 1960, Louisa Kellergan sinh được một cô con gái, đặt tên là Nola. Chẳng có gì phải lưu ý thêm. Một gia đình không có vấn đề gì, có tín ngưỡng ở Alabama. Cho đến khi xảy ra thảm kịch năm 1969.
– Thảm kịch à? Gahalowood nhắc lại.
– Một vụ hỏa hoạn. Một đêm, cả ngôi nhà bị cháy. Louisa Kellergan chết trong vụ hỏa hoạn.
HỎA HOẠN CHẾT NGƯỜI TẠI LOWER STREET
Một người phụ nữ đã bị chết tối qua trong vụ hỏa hoạn chính ngôi nhà của mình trên đường Lower Street. Theo lính cứu hỏa, một ngọn nến vẫn còn được thắp sáng có thể là nguyên nhân của thảm kịch. Toàn bộ ngôi nhà bị phá hủy. Nạn nhân là vợ của một vị mục sư trong vùng.
Theo báo cáo của cảnh sát, đêm ngày 30 tháng Tám năm 1969, vào lúc khoảng một giờ sáng, trong khi mục sư túc trực tại chân giường của một con chiên đang hấp hối; Louise. và Nola đang ngủ thì xảy ra hỏa hoạn bất ngờ. Đúng lúc về tới trước nhà thì vị mục sư nhận thấy khói dày đặc bốc ra từ ngôi nhà. Ông vội vàng vào trong: tầng trên đã bén lửa. Tuy nhiên, ông cũng tới được phòng của con gái, thấy nó gần như vô thức, vẫn nằm trên giường. Ông bế con chạy ra ngoài vườn rồi quay trở lại cứu vợ, nhưng lúc đó lửa đã lan ra cả ngoài cầu thang. Hàng xóm được báo động chạy đến nhưng chỉ còn có thể bất lực đứng nhìn. Khi lính cứu hỏa tới nơi thì toàn bộ tầng trên đã cháy rụi: những lưỡi lửa tỏa ra từ cửa sổ, liếm lên mái nhà. Louisa Kellergan được đưa ra nhưng đã chết vì ngạt. Báo cáo của cảnh sát kết luận rằng một cây nến còn cháy đã bén lửa vào rèm cửa rồi nhanh chóng bùng ra cả căn nhà xây bằng gỗ lát. Vị mục sư còn viết trong tờ khai rằng vợ ông thường xuyên đốt nến thơm để trên tủ đầu giường trước khi ngủ.
– Nhìn ngày tháng kìa! Tôi kêu lên khi đọc bản báo cáo. Nhìn ngày xảy ra vụ hỏa hoạn kìa, trung sĩ!
– Ôi, lạy chúa tôi: ngày 30 tháng Tám năm 1969.
– Thanh tra điều tra vụ này từ lâu nghi ngờ thủ phạm chính là người cha, Thomas giải thích.
– Tại sao anh biết điều đó?
– Tôi có nói chuyện với ông ta. Ông ấy tên là Edward Horowitz. Bây giờ thì ông ấy đã về hưu rồi. Suốt ngày ông ấy chỉ có mỗi việc sửa thuyền phía trước nhà.
– Đi gặp ông ấy được không? Gahalowood hỏi.
– Tôi đặt hẹn cho các anh rồi. Ông ấy đợi chúng ta lúc 3 giờ.
Horowitz đang đứng trước nhà, vẻ trơ trơ, đang chăm chú sơn vỏ một chiếc ca nô gỗ. Lúc đó trời mây xám xịt rất hung dữ nên ông ta mở sẵn cửa ga ra để làm chỗ trú nếu cần. Ông mời chúng tôi tự lấy bia từ két bia để ngay dưới đất, nói chuyện với chúng tôi trong khi vẫn không dừng công việc của mình, nhưng vẫn khiến chúng tôi hiểu rằng ông ta hoàn toàn chú ý đến chúng tôi. Ông kể lại vụ hỏa hoạn của gia đình Kellergan, nhắc lại tất cả những điều mà chúng tôi đã đọc trong bản báo cáo của cảnh sát, không có thêm chi tiết gi.
– Suy cho cùng, vụ hỏa hoạn này là câu chuyện thật kì cục, ông ta kết luận.
– Tại sao ông lại nói như vậy? Tôi hỏi.
– Từ lâu, người ta đã nghĩ chính David Kellergan đốt nhà và giết vợ. Hoàn toàn không hề có bằng chứng gì về tất cả các sự việc mà ông ta kể: cứ như là có phép màu, ông ta về nhà rất đúng lúc để cứu đứa con gái, nhưng lại quá muộn để cứu người vợ. Bản thân tôi rất muốn tin chính ông ta đã châm lửa đốt nhà. Nhất là chỉ vài tuần sau, ông ta lại bỏ thành phố đi. Nhà cháy, vợ chết, còn ông ta thì bỏ đi. Có cái gì đó không rõ ràng, nhưng chúng tôi không bao giờ có chút xíu bằng chứng nào có thể nói ông ta là tội phạm.
– Cũng cùng một kịch bản như vụ con gái ông ta mất tích, Gahalowood nhận xét. Năm 1975, Nola hoàn toàn biến mất, hẳn là cô ấy bị giết hại, nhưng không hề có bất kì một yếu tố nào cho phép khẳng định điều đó.
– Anh nghĩ gì vậy, trung sĩ? Tôi hỏi. Rằng ông mục sư đã giết vợ rồi giết con gái à? Anh cho rằng chúng ta đã bắt nhầm tội phạm à?
– Nếu đúng như vậy thì thật là thảm họa, Gahalowood nghẹn họng. Chúng tôi có thể hỏi thêm ai được, thưa ông Horowitz?
– Khó nói lắm. Các anh có thể đi thăm đền Mt Pleasant. Có thể ở đó họ có sổ đăng kí giáo dân, sẽ có một số người biết mục sư Kellergan. Nhưng 39 năm trôi qua rồi…các anh sẽ mất rất nhiều thời gian.
– Chúng tôi chẳng còn thời gian nữa mà mất, Gahalowood đáp lại.
– Tôi biết David Kellergan rất gần gũi với giáo phái Ngũ tuần trong vùng, Horowitz nói tiếp. Những người điên vì Chúa sống thành cộng đồng trong trang trại cách đây một giờ đi đường. Ngay sau khi xảy ra hỏa hoạn, vị mục sư đã chuyển ra sống ở đó. Tôi biết điều này vì chính tôi phải tới đó gặp ông ta trong quá trình điều tra. Ông ấy sống ở đó cho tới tận khi bỏ đi. Cứ vào đó và xin nói chuyện với mục sư Lewis, nếu như ông ta vẫn còn ở đó thì chính ông ta là thủ lĩnh của giáo phái này.
Mục sư Lewis mà Horowitz nói đến là người quản lí cộng đồng của nhà thờ mới của Đấng cứu thế. Sáng ngày hôm sau chúng tôi đã tới đó. Sĩ quan Thomas đến đón chúng tôi tại nhà nghỉ Holiday. Nhà nghỉ nằm ngay bên đường, và chúng tôi thuê hai phòng-một phòng do Nhà nước bang New Hampshire trả tiền, một phòng do chính tôi trả tiền. Chúng tôi đi đến một khu trang trại rộng, phần lớn dùng để trồng trọt. Sau khi bị lạc trên con đường trồng toàn ngô, chúng tôi gặp một người lái máy kéo, nhờ anh ta dẫn chúng tôi tới tận khu nhà ở và chỉ cho chúng tôi ông mục sư.
Chúng tôi được một người phụ nữ to béo và tốt bụng đón tiếp hết sức thân tình, bà mời chúng tôi vào phòng làm việc. Vài phút sau, chúng tôi được gặp ông Lewis. Tôi cũng biết chắc hẳn ông ta khoảng 90 tuổi, nhưng bề ngoài trông ông ta trẻ hơn đến 20 tuổi. Ông ta có vẻ rất thân thiện, dễ mến, chẳng có gì giống với miêu tả của Horowitz.
– Cảnh sát à? Ông ta vừa nói vừa bắt tay chào từng người.
– Cảnh sát bang New Hampshire và cảnh sát của Alabama, Gahalowood giới thiệu rõ. Chúng tôi điều tra về cái chết của Nola Kellergan.
– Tôi có cảm giác rằng gần đây mọi người chỉ nói về mỗi chuyện này.
Vừa bắt tay, ông vừa nhìn tôi chăm chú và hỏi tôi:
– Anh có phải là… .
– Đúng vậy, chính là anh ấy đấy, Gahalowood trả lời với vẻ khó chịu.
– Vậy… tôi có thể làm gì cho các anh đây?
Gahalowood bắt đầu cuộc hỏi cung.
– Thưa mục sư Lewis, nếu như tôi không nhầm, thì ông có biết Nola Kellergan.
– Đúng vậy. Chính xác thì tôi biết rất rõ bố mẹ của cô bé. Hai con người tuyệt vời, lịch sự. Rất gần gũi với cộng đồng của chúng tôi.
– “Cộng đồng” của các ông nghĩa là gì?
– Chúng tôi thuộc trào lưu Ngũ tuần, thưa trung sĩ. Không có gì hơn. Chúng tôi chia sẻ các ý tưởng đạo giáo với nhau. Vâng, tôi biết, một số người gọi chúng tôi là giáo phái. Mỗi năm, chúng tôi phải tiếp hai lần các cơ quan xã hội đến kiểm tra xem con cái của chúng tôi có được đi học không, có được nuôi nấng chu đáo không hay có bị đối xử thậm tệ không. Họ cũng còn đến để xem chúng tôi có vũ khí không hay chúng tôi có phải là những người tôn sùng người da trắng không. Câu chuyện thật lố bịch. Con cái của chúng tôi đều đi học ở trường của nhà nước, và chưa bao giờ trong đời tôi có lấy một khẩu súng nhỏ. Tôi còn tham gia tích cực vào chiến dịch bầu cử tổng thống của Barack Obama. Thế chính xác là anh muốn biết gì?
– Điều xảy ra vào năm 1969, tôi nói.
– Apollo 11 hạ cánh xuống mặt trăng, Lewis trả lời. Chiến thắng huy hoàng của người Mỹ trước kẻ thù Xô viết.
– Ông biết rất rõ tôi muốn nói tới chuyện gì. Vụ hỏa hoạn ở gia đình Kellergan. Điều gì thực sự xảy ra? Điều gì xảy ra với bà Louisa Kellergan?
Trong khi tôi còn chưa nói hết lời cuối cùng, thì Lewis nhìn tôi chằm chằm rất lâu và hướng tới phía tôi.
– Gần đây, tôi thấy anh xuất hiện rất nhiều trên vô tuyến, anh Goldman ạ. Tôi nghĩ rằng anh là nhà văn có tài, nhưng tại sao anh lại không đi tìm hiểu thông tin về Louisa? Và tôi nghĩ chính vì thế mà bây giờ anh tới đây phải không? Cuốn sách của anh rất vô lí, nói một cách chính xác là như vậy, tôi nghĩ hiện tại anh đang vô cùng lo lắng, có đúng không? Anh tới đây để làm gì? Tìm sự bào chữa cho những lời dối trả của anh ư?
– Tìm sự thật. Tôi trả lời.
Ông ta cười buồn bã.
– Sự thật ư? Nhưng sự thật nào hả anh Goldman? Sự thật của Chúa hay sự thật của con người?
– Sự thật của ông. Sự thật của ông về cái chết của Louisa Kellergan là gì? Có phải David Kellergan đã giết vợ không?
Viên mục sư Lewis đứng dậy khỏi chiếc ghế mà ông ta đang ngồi, đóng cửa phòng làm việc vẫn còn để ngỏ. Sau đó, ông ta đứng cạnh của sổ nhìn kĩ ra bên ngoài. Cảnh tượng này nhắc tôi liên tưởng ngay đến cuộc viếng thăm của chúng tôi tới Cảnh sát trưởng Pratt. Gahalowood ra hiệu cho tôi rằng đến lượt anh ta tiếp tục câu chuyện.
– David trước kia là một người đàn ông thật sự tốt, cuối cùng ông Lewis thì thầm.
– Trước kia thôi ư? Gahalowood vặn lại.
– Thì tôi không gặp ông ta suốt 39 năm rồi.
– Ông ấy đã đánh con gái phải không?
– Không! Không! David là người đàn ông có trái tìm trong sáng, nhân hậu, một người có đức tin. Khi David mới đến Mt Pleasant, không một ai thèm đến nhà thờ. Sáu tháng sau, sáng Chủ nhật nào các hàng ghế trong nhà thờ cũng chật kín người. Ông ấy hoàn toàn không phải là người dám làm điều xấu cho vợ con, dù là một điều nhỏ nhất.
– Vậy thì họ là ai? Gahalowood hỏi nhẹ nhàng. Những người trong gia đình Kellergan là ai?
Vị giám mục Lewis gọi vợ tới. Ông yêu cầu mang trà và mật ong đến cho tất cả mọi người. Ông quay trở lại ngồi vào ghế và nhìn chúng tôi lần lượt từng người một. Cái nhìn của ông ta thật dịu dàng và giọng nói rất ấm áp.
– Nhằm mắt lại! Hãy nhắm mắt lại. Tôi sẽ đưa các anh trở về Jackson, Alabama, năm 1953.