Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Tháng Ba năm 1973

Gia đình Hendorf có một cửa hàng tạp hóa trên phố chính. Thỉnh thoảng sau giờ học Stefanie dẫn Nola tới đó chơi và ăn vụng kẹo trong nhà kho. Một buổi chiều, cả hai vào trong kho, trốn đằng sau đống bao tải bột mì ăn vụng kẹo dẻo cho đến tận khi đau bụng mới thôi, họ thích chí không nhịn được cười, phải lấy tay bịt miệng để không ai nghe thấy. Bất chợt, Stefanie nhận thấy ở Nola có điều gì đó không ổn. Ánh mắt Nola hoàn toàn thay đổi, đồng thời Nola không nghe thấy gì nữa.

– Nola, có chuyện gì thế, cậu có bị sao không? Stefanie hỏi.

Nola không trả lời. Stefanie hỏi mãi, rốt cuộc Nola nói:

– Tớ… tớ… phải về nhà.

– Đã phải về rồi á? Tại sao?

– Mẹ muốn tớ về ngay.

Stefanie tưởng mình nghe nhầm.

– Cái gì? Mẹ cậu á?

Nola đứng dậy, sợ hãi. Cô bé nhắc lại:

– Tớ phải về!

– Nhưng… Nola! Mẹ cậu chết rồi cơ mà!

Nola vội vàng đi ra phía cửa nhà kho. Stefanie níu lấy cánh tay cô bạn. Nola quay lại túm lấy váy của Stefanie hét lớn:

– Mẹ tớ! Nola hoảng loạn hét lên. Cậu không thể biết mẹ tớ sẽ làm gì đâu! Khi tớ độc ác, mẹ tớ sẽ trừng phạt!

Rồi cô ấy chạy vụt đi rất nhanh.

Stefanie đứng như trời trồng một lúc lâu. Buổi tối, ở nhà, Stefanie kể lại chuyện với mẹ, nhưng bà Hendorf không tin nửa lời. Bà dịu dàng xoa đầu con gái, nói:

– Mẹ không biết con lấy đâu ra tất cả những chuyện này, con gái yêu quý ạ. Thôi nào, đừng có nói vớ vẩn nữa, đi rửa tay đi. Bố con vừa mới về và đói rồi: chúng ta ra bàn ăn thôi nào.

Ngày hôm sau ở trường, Nola lại có vẻ rất bình thản, chẳng tỏ ra có thái độ gì đặc biệt cả. Stefanie không dám đá động gì tới chuyện xảy ra ngày hôm trước. Nhưng vì quá băn khoăn nên khoảng 10 ngày sau đó, rốt cuộc Stefanie đi gặp trực tiếp mục sư Kellergan kể ông biết. Cô được ông mục sư đón tiếp rất ân cần trong phòng làm việc, như ông vẫn cư xử với tất cả mọi người. Ông cho Stefanie uống cả nước si rô, rồi nghe chuyện rất chăm chú, tưởng rằng Stefanie đến gặp ông để tìm lời khuyên với tư cách là cha giám mục. Nhưng khi Stefanie vừa kể xong điều đã chứng kiến, chính ông mục sư Kellergan cũng không tin.

– Chắc là cháu nghe nhầm rồi, ông Kellergan nói.

– Cháu biết chuyện này rất hoang đường, thưa mục sư. Nhưng chắc chắn đó là sự thực.

– Suy cho cùng thì chuyện này không có nghĩa gì cả. Tại sao Nola lại kể với cháu một chuyện ngu ngốc như vậy? Chẳng nhẽ cháu không biết mẹ của Nola mất rồi à? Có phải cháu muốn gây chuyện rắc rồi đúng không?

– Không, nhưng…

David Kellergan muốn kết thúc cuộc nói chuyện, nhưng Stefanie cứ nài nỉ. Bất chợt khuôn mặt vị mục sư thay đổi hoàn toàn, cô bé Stefanie không bao giờ muốn nhìn thấy bộ mặt đó: lần đầu tiên, vị mục sư nhiệt tình tốt bụng mang một khuôn mặt tối tăm, hung dữ như thế.

– Ta không muốn nghe cháu nói chuyện này thêm nữa! Ông nhấn mạnh. Không được nhắc lại với ta hay với bất kì người nào khác, nghe rõ chưa? Nếu không, ta sẽ đến nói với bố mẹ cháu rằng cháu là đứa trẻ dối trá. Ta sẽ nói bắt được quả tang cháu ăn cắp ở nhà thờ. Ta sẽ nói cháu ăn cắp của ta 50 đô la. Cháu không muốn gặp phiền toái phải không nào? Thế nên hãy là một cô bé ngoan.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.