Harry ngồi lại trên tràng kỉ.
– Vậy là họ đã giết chết Nola, Luther và Deborah Cooper.
– Vâng, và họ đã sắp xếp để cho cuộc điều tra không bao giờ đi đến bất kì một kết luận gì. Harry, thầy biết Nola có những lúc bị tâm thần phải không? Chính thầy đã nói với mục sư Kellergan hồi đó…
– Tôi không biết gì về vụ hỏa hoạn. Nhưng tôi khám phá ra rằng Nola có những điểm yếu khi đến nhà ông Kellergan để giải quyết chuyện Nola bị đối xử tàn tệ. Tôi có hứa với Nola rằng tôi sẽ không đi gặp bố mẹ cô ấy, nhưng tôi không thể không làm gì, anh hiểu chứ? Chính từ đó mà tôi hiểu ra rằng bố mẹ của Nola thực ra chỉ còn có mỗi ông mục sư mà thôi. Ông ta góa bụa đã từ sáu năm nay và hoàn toàn không biết phải làm gì trước tình trạng đó. Ông ta… ông ta từ chối không chịu nhìn sự thật một cách trực diện. Tôi sẽ phải mang Nola đi xa Aurora, để chữa bệnh cho cô ấy.
– Vậy thì, vụ bỏ trốn đó là để đi chữa bệnh cho cô ấy à…
– Đối với tôi, đó là lí do chính. Chúng tôi sẽ đi gặp những bác sĩ tốt nhất và cô ấy sẽ được chữa trị! Nola là một cô gái phi thường, Marcus ạ! Cô ấy đã biến tôi trở thành một nhà văn lớn, còn tôi sẽ xua đuổi những ý nghĩ xấu xa trong đầu Nola! Cô ấy đã mang cảm hứng đến cho tôi, cô ấy đã định hướng dẫn dắt tôi. Cô ấy đã định hướng cả cuộc đời tôi! Anh biết điều đó chứ, phải không nào? Anh hiểu rõ điều đó hơn bất kì ai.
– Vâng, Harry. Nhưng tại sao thầy lại không bao giờ nói với em?
– Tôi cũng đã muốn nói với anh! Nhẽ ra tôi đã nói với anh nếu như không có vụ các trang bản thảo của anh bị mất. Lúc đó, tôi nghĩ anh phản bội niềm tin của tôi. Tôi vô cùng giận anh. Tôi muốn cho cuốn sách của anh sẽ là sự thất bại: tôi biết không còn ai coi anh là nghiêm túc sau câu chuyện về người mẹ. Đúng là vậy đấy: tôi muốn cuốn sách thứ hai của anh sẽ là một thất bại. Suy cho cùng thì cũng giống như cuốn sách thứ hai của tôi.
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu.
– Tôi cảm thấy rất đáng tiếc, Marcus ạ. Tôi tiếc cho tất cả. Anh phải rất thất vọng về tôi…
– Không.
– Tôi biết anh thất vọng về tôi. Anh đã đặt biết bao nhiêu hi vọng vào tôi. Tôi xây dựng đời tôi trên một điều dối trá!
– Em lúc nào cũng kính phục thầy, Harry. Không quan trọng là thầy viết hay không viết cuốn sách đó. Chính thầy là người dạy em biết bao điều về cuộc sống. Điều này thì không ai có thể phủ nhận được.
– Không, Marcus. Anh sẽ không bao giờ còn nhìn tôi như trước nữa. Anh biết điều đó. Tôi chỉ còn là một kẻ đại bịp đáng khinh! Một kẻ mạo nhận! Đấy chính là lí do tại sao tôi nói chúng ta sẽ không còn có thể là bạn bè được nữa: tất cả đã kết thúc. Tất cả đã kết thúc, Marcus ạ. Anh đang trên đường trở thành nhà văn tuyệt vời, còn tôi chẳng còn là gì nữa. Anh là nhà văn thực sự, còn tôi chưa bao giờ như vậy. Anh đấu tranh cho cuốn sách của anh, anh là người tự đấu tranh để tìm lại cảm hứng, đã vượt qua trở ngại! Trong khi đó thì tôi, khi ở trong cùng hoàn cảnh như anh, tôi đã phản bội.
– Harry, em…
– Cuộc đời là như vậy, Marcus. Anh biết rằng tôi có lí. Từ bây giờ anh không bao giờ có thể nhìn thẳng vào mặt tôi được nữa. Còn tôi, tôi sẽ không thể nhìn anh mà không cảm thấy một sự đố kỵ, sự đố kỵ hủy diệt, bởi vì anh đã thành công ngay chỗ tôi thất bại.
Ông ôm lấy tôi.
– Harry, tôi thì thầm. Em không muốn mất thầy.
– Anh biết tự xoay xở rất tốt, Marcus ạ. Anh đã trở thành người đàn ông xuất sắc. Nhà văn xuất sắc. Anh sẽ giải quyết mọi việc tuyệt vời. Tôi biết điều đó. Từ bây giờ, con đường của chúng ta đã đổi hướng mãi mãi. Người ta gọi thế là số phận. Số phận của tôi không bao giờ trở thành nhà văn lớn. Thế mà tôi lại đã cố gắng thay đổi số phận của mình: tôi đã ăn cắp một cuốn sách, tôi đã nói dối trong suốt ba mươi năm. Nhưng số phận thì không thể chinh phục được: rốt cuộc nó luôn luôn chiến thắng.
– Harry…
– Marcus ạ, số phận của anh luôn luôn là nhà văn. Lúc nào tôi cũng biết điều đó. Và tôi cũng luôn luôn biết rằng, cái thời điểm mà chúng ta đang trải qua bây giờ sẽ đến.
– Thầy lúc nào cũng là bạn của em, Harry.
– Marcus, hãy kết thúc cuốn sách của anh đi. Cuốn sách về tôi, hãy kết thúc nó đi! Bây giờ thì anh đã biết hết, anh kể lại sự thật với toàn bộ thế giới này. Sự thật sẽ giải phóng cho tất cả chúng ta. Hãy viết sự thật về Vụ án Harry Quebert. Hãy giải thoát tôi khỏi nỗi đau khổ đã gặm nhấm tôi từ ba mươi năm nay. Đây là điều cuối cùng mà tôi yêu cầu ở anh.
– Nhưng như thế nào? Em không thể xóa đi quá khứ.
– Không, nhưng anh có thể thay đổi hiện tại. Đó chính là quyền lực của nhà văn. Thiên đường của các nhà văn, anh có nhớ chứ? Tôi biết rằng anh biết cách làm.
– Harry, thầy chính là người dạy em khôn lớn và trường thành! Chính thầy đã khiến em trở thành như bây giờ !
– Đó chỉ là ảo tưởng thôi, tôi chẳng làm gì cả, Marcus ạ. Anh biết cách tự lớn lên.
– Không! Hoàn toàn sai! Em đã theo các lời khuyên nhủ của thầy! Em đã theo ba mươi mốt lời khuyên của thầy! Chính nhờ vậy mà em mới viết được cuốn sách đầu tiên! Và cả cuốn thứ hai! Và tất cả những cuốn khác nữa! Ba mươi mốt lời khuyên của thầy, Harry, thầy nhớ chứ?
Ông nở một nụ cười buồn.
– Tất nhiên là tôi nhớ chứ, Marcus.