Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Tháng Bảy năm 1985

10 năm sau vụ bắt cóc Nola cùng những ám ảnh về Nola đã bị thời gian xóa nhòa. Trên đường phố ở Aurora, từ lâu cuộc sống lại bắt đầu hồi sinh: trẻ con lại đi giày trượt tiếp tục chơi hockey và cười đùa ầm ĩ, chúng lại thi nhảy dây, thì đánh chàm trên vỉa hè. Trên đường phố chính, xe đạp lại đỗ chật kín trước lối vào cửa hàng bánh kẹo của gia đình Hendorf nhưng từ đó thì một nắm kẹo được bán với giá gần một đô la. Tại Goose Cove, cuối buổi sáng tuần thứ hai của tháng Bảy, Harry ngồi trước hiên nhà, tranh thủ tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp của một ngày đẹp tuyệt vời để chữa những trang bản thảo của cuốn tiểu thuyết mới; gần bên cạnh, chú chó nhỏ Storm đang nằm ngủ. Một đàn chim mòng biển bay ngang trên đầu. Ông nhìn dõi theo, chúng sà xuống đậu trên bãi biển. Ngay lập tức, ông đứng dậy đi vào trong bếp, tìm chiếc hộp bằng sắt trắng có dập chữ KỈ NIỆM ROCKLAND, MAINE, rồi đi ra bãi biển tung bánh mì cho lũ chim, sau ông là chú chó Storm già nua bước đi khó nhọc vì viêm khớp. Ông ngồi trên bãi đá cuội ngắm bầy chim ăn bánh, chú chó cũng ngồi xuống bên cạnh. Ông vuốt ve nó hồi lâu. “Storm đáng thương, ông nói với nó, mày đi lại khó nhọc quá nhỉ. Bởi vì mày chẳng còn trẻ lắm nữa rồi… Còn nhớ ngày ta mua mày về đây, ngay trước lễ Giáng sinh năm 1975… Lúc đó mày là một cục lông nhỏ xíu, không to hơn hai nắm tay của ta”.

Bất chợt, ông nghe thấy có tiếng gọi.

– Harry?

Trên sân nhà, một vị khách đang gọi tên ông. Harry nheo mắt lại và nhận ra Eric Rendall, hiệu trưởng trường đại học Burrows, bang Massachusetts. Hai người đàn ông thấy quý mến nhau sau một cuộc hội thảo tổ chức một năm trước, và kế từ đó, họ thường xuyên liên lạc với nhau.

– Eric, anh đấy à?

Harry trả lời.

– Tôi đây. Cứ đứng đấy, tôi lên đây.

Vài giây sau, Harry đi trước, chú chó nhỏ già nua giống labrador nặng nhọc bước theo sau, lên gặp Rendall tại sân nhà.

– Tôi đã cố gắng gọi điện cho anh trước, ông hiệu trưởng tỏ ý xin lỗi vì cuộc viếng thăm đường đột.

– Tôi không hay trả lời điện thoại lắm, Harry mỉm cười.

– Tiểu thuyết mới của anh đấy à? Rendall nhìn đống giấy lộn xộn trên bàn, hỏi.

– Vâng, sẽ xuất bản mùa thu này. Tôi đã viết trong vòng hai năm. Tôi còn phải đọc lại nữa, nhưng anh biết đấy, tôi nghĩ sẽ không bao giờ có thể viết được gì tương tự như Nguồn gốc cái xấu xa.

Rendall nhìn kĩ Harry với vẻ thân thiện:

– Suy cho cùng, ông ta nói, mỗi nhà văn chỉ viết một cuốn duy nhất trong đời.

Harry gật đầu tán thành và mời khách một cốc cà phê. Rồi họ ngồi xuống bên cạnh bàn. Rendall giải thích:

– Harry, tôi đường đột tới đây tìm ông vì tôi nhớ ông bảo tôi là có mong muốn được dạy ở một trường đại học. Hiện tại có một vị trí trống ở khoa Văn trường đại học Burrows. Tôi biết, đây không phải là đại học Harvard, nhưng Burrows là trường đại học có chất lượng. Nếu ông quan tâm tới vị trí này, thì nó là của ông.

Harry quay lại phía con chó lông màu mặt trời, nựng:

– Mày có nghe thấy không, Storm, Ông thì thầm vào tai nó. Ta sẽ trở thành giáo sư đại học.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.