1
Sự thật về vụ án Harry Quebert“Chương cuối cùng của một cuốn sách, Marcus ạ, phải luôn luôn là chương đẹp nhất.”
New York, thứ Năm ngày 18 tháng Mười hai năm 2008. Một tháng sau khi phát hiện ra sự thật.
Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông.
Lúc đó là 21 giờ. Tôi ở nhà, đang nghe nhạc từ máy phát mini, khi đó ông bấm chuông cửa. Tôi mở cửa và chúng tôi nhìn chằm chằm nhau một hồi lâu, im lặng. Rốt cuộc ông nói:
– Chào Marcus.
– Sau một giây lưỡng lự, tôi trả lời:
– Em nghĩ rằng thầy đã chết.
Ông gật đầu tỏ ý tán thành.
– Tôi chỉ là một bóng ma mà thôi.
– Thầy có muốn uống một li cà phê không ạ?
– Có, đồng ý. Anh đang ở một mình à?
– Vâng ạ.
– Không nên ở một mình.
– Em mời thầy vào, thầy Harry.
Tôi đi vào trong bếp pha cà phê nóng. Ông ngồi đợi trong phòng khách, bồn chồn, chơi nghịch với các khung ảnh để trên giá sách của tôi. Khi tôi quay trở lại với ấm cà phê và những chiếc tách, ông đang xem một tấm ảnh chụp hai chúng tôi vào ngày trao bằng tốt nghiệp ở trường đại học Burrows.
– Đây là lần đầu tiên tôi tới nhà anh, ông nói.
– Phòng dành riêng cho thầy tới thăm luôn sẵn sàng từ nhiều tuần nay rồi.
– Anh biết là tôi sẽ đến, đúng không?
– Vâng.
– Anh rất hiểu tôi, Marcus ạ.
– Những người bạn thường biết điều đó.
– Ông nở nụ cười buồn.
– Cảm ơn anh vì lòng hiếu khách, Marcus ạ, nhưng tôi không ở lại đâu.
– Thế tại sao thầy lại đến?
– Để vĩnh biệt anh.
– Tôi cố gắng che giấu sự hỗn loạn của mình và rót đầy cà phê vào tách.
– Nếu thầy bỏ em, thì em sẽ chẳng có ai là bạn nữa, tôi nói.
– Đừng có nói như vậy Marcus. Còn hơn cả một người bạn nữa, tôi yêu anh như yêu con trai, Marcus ạ.
– Em yêu thầy như yêu cha, Harry ạ.
– Bất chấp sự thật ư?
– Sự thật chẳng thay đổi được những điều mình cảm nhận về người khác. Đó chính là thảm kịch lớn nhất của tình cảm.
– Anh có lí, Marcus ạ. Vậy là anh đã biết hết cả rồi, phải không?
– Vâng.
– Làm thế nào mà anh biết?
– Rốt cuộc em đã hiểu.
– Anh là người duy nhất có thể lột trần mặt nạ của tôi.
– Vậy đó chính là điều mà thầy đã nói với em, ở bãi đậu xe của nhà nghỉ. Thầy nói với em rằng sẽ không còn như cũ nữa. Thầy biết rằng là em sẽ phát hiện ra tất cả.
– Đúng vậy.
– Làm thế nào mà chuyện lại xảy ra như thế hả Harry?
– Tôi không biết.
– Em có băng ghi hình các cuộc hỏi cung Travis và Jenny Dawn. Thầy có muốn xem không?
– Có, nếu anh đồng ý.
Thầy Harry ngồi trên tràng kỉ. Tôi cho đĩa DVD vào đầu đọc và bấm nút. Jenny xuất hiện trên màn hình. Cô được quay trực diện tại trụ sở cảnh sát bang New Hampshire. Cô đang khóc.