Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 30 tháng Tám năm 1975

Một ngày cuối tháng Tám, một thiếu nữ mười lăm tuổi bị giết chết ở Aurora. Cô gái tên là Nola Kellergan. Tất cả những miêu tả mà các bạn nghe được về cô ấy đều cho thấy đó là một thiếu nữ tràn trề nhựa sống và ước mơ.

Rất khó khoanh vùng nguyên nhân của cái chết chỉ ở những việc xảy ra trong ngày 30 tháng Tám năm 1975. Suy cho cùng, có thế tất cả đã xảy ra từ nhiều năm trước. Trong suốt những năm 1960, khi bố mẹ của Nola không nhìn thấy căn bệnh ẩn chứa ở con gái của họ. Có thể vào một đêm năm 1967, khi một chàng trai bị băng đảng côn đồ say rượu đánh bầm dập, và một trong những kẻ đó do hối hận và dằn vặt mà biến thành người nhu nhược, cố chuộc lại lỗi lầm nên đã thiết lập mối quan hệ gần gũi với nạn nhân. Hay cái đêm của năm 1969, khi người cha quyết định ngậm miệng giữ kín bí mật của con gái. Hoặc cũng có thể tất cả bắt đầu vào một chiều tháng Sáu năm 1975, khi Harry Quebert gặp Nola rồi ngay lập tức phải lòng cô bé. Đó là câu chuyện về cha mẹ không muốn nhìn nhận sự thật về con cái mình.

Đó là câu chuyện về một kẻ thừa kế giàu có, nổi máu côn đồ trong những năm tuổi trẻ, đã phá hủy giấc mơ của một thanh niên, từ đó sống trong nỗi ám ảnh tội lỗi.

Đó là câu chuyện của một người đàn ông mơ ước trở thành đại văn hào, đã để cho tham vọng dần dần thiêu hủy chính bản thân mình.

Bình minh ngày 30 tháng Tám năm 1975, một chiếc ô tô đỗ trước nhà số 245 Terrace Avenue. Luther Caleb đến để vĩnh biệt Nola. Anh ta cảm thấy rất hoang mang, không ý thức nổi họ yêu nhau thật hay là anh ta đang mơ; anh ta cũng không còn biết có phải chính họ đã viết cho nhau chừng ấy thư từ. Nhưng anh ta biết chắc một điều rằng Nola và Harry dự định sẽ bỏ đi cùng nhau hôm nay. Luther cũng vậy, cũng muốn bỏ New Hampshire mà đi, đi thật xa, xa khỏi Stern. Mọi ý nghĩ trong đầu anh ta lẫn lộn: người đàn ông mang lại cho anh tình yêu cuộc sống lại chính là kẻ đã cướp cuộc sống của anh. Thật là cơn ác mộng. Từ bây giờ, điều duy nhất quan trọng là kết thúc câu chuyện tình cảm của mình. Luther sẽ phải đưa cho Nola bức thư cuối cùng. Anh viết bức thư này đã từ ba tuần nay, viết từ khi nghe thấy Harry và Nola bàn kế hoạch bỏ trốn vào ngày 30 tháng Tám. Luther vội vàng kết thúc cuốn sách đang viết, thậm chí anh đã đưa cho Harry Quebert cả bản thảo gốc: anh muốn biết liệu cuốn sách có đáng gửi xuất bản hay không. Nhưng bây giờ chẳng còn gì có giá trị nữa. Thậm chí anh còn không thèm đi đòi lại tập bản thảo. Anh giữ lại một bản đánh máy, đóng lại đẹp đẽ, để cho Nola. Thứ Bảy này, ngày 30 tháng Tám, sẽ là ngày anh ta bỏ vào hòm thư của gia đình Kellergan bức thư cuối cùng để khép lại câu chuyện của họ, cũng khép lại luôn cuốn sách anh viết để cho Nola nhớ đến anh. Anh còn chưa biết nên đặt tựa đề gì cho cuốn sách. Sẽ chẳng bao giờ có cuốn sách đó, vậy thì cần gì đến tựa đề? Anh hoàn toàn hài lòng với dòng để tặng bên ngoài bìa sách để chúc Nola chuyến phiêu lưu tốt đẹp: Vĩnh biệt, Nola yêu quý.

Đỗ xe trên phố, anh đợi ngày sáng lên. Anh đợi Nola bước ra. Anh chỉ muốn biết chắc chính cô sẽ là người cầm cuốn sách. Kể từ khi họ viết thư cho nhau, lúc nào cũng chính là Nola ra tìm thư. Anh đợi; anh trốn thật kín, không ai được thấy anh, nhất là Travis Dawn tàn bạo, nếu không anh sẽ mất đầu. Đòn roi anh đã lãnh đủ cho cả đời.

Lúc 11 giờ, rốt cuộc Nola cũng ra khỏi nhà. Cô nhìn xung quanh như mọi khi. Nom Nola thật rạng rỡ. Cô mặc chiếc váy đỏ thật là tươi trẻ. Cô vội vàng ra hòm thư, mỉm cười khi nhìn thấy chiếc phong bì cùng một gói dày. Cô vội vàng bóc thư ra đọc và bỗng nhiên loạng choạng muốn ngã. Cô vội vàng chạy vào nhà, khóc nức nở. Họ sẽ không đi cùng nhau, Harry sẽ không đợi cô ở nhà nghỉ. Bức thư cuối cùng của anh là bức thư vĩnh biệt.

Cô chạy vào phòng riêng, ngã gục xuống giường, hoàn toàn bị nỗi buồn thống trị. Tại sao? Tại sao anh xua đuổi cô? Tại sao anh lại làm cô tin rằng họ sẽ yêu nhau mãi mãi? Cô giở tập giấy: vậy đây chính là cuốn sách mà anh chưa bao giờ cho cô biết? Nước mắt Nola lăn dài trên giấy làm nhòe cả chữ. Đây là tất cả thư từ của hai người, những bức thư ở đây cả, và bức thư cuối cùng để kết thúc cuốn sách: anh nói dối cô ngay từ đầu. Anh chưa bao giờ dự tính bỏ đi cùng với cô. Cô đau đầu quá, khóc nhiều quá và chỉ muốn chết vì quá đau đớn.

Cánh cửa phòng Nola nhẹ nhàng mở ra. Bố có nghe thấy tiếng khóc.

– Có chuyện gì xảy ra thế, con gái yêu của bố?

– Không có bố ạ.

– Đừng nói là không có gì, bố thấy rõ là có chuyện xảy ra

– Ôi, bố ơi, con buồn quá, buồn quá!

Nola lao ra ôm chầm lấy cổ ông mục sư.

– Thả nó ra! Bất chợt Louisa Kellergan hét lên. Nó không xứng đáng được nhận tình yêu! Thả nó ra, David, thả nó ra!

– Thôi đi nào Nola… Đừng thế nữa con!

– Im ngay đi, David! Ông thật đáng thương! Ông không biết gì cả! Bây giờ chính tôi, tôi phải kết thúc việc này.

– Nola, nhân danh Chúa! Hãy bình tĩnh con ơi! Hãy bình tĩnh con ơi! Bố sẽ không để cho con tự làm con đau đớn nữa.

– Cứ để mặc kệ mẹ con tôi, David! Louisa điên lên, dữ dằn đẩy chồng ra.

Ông bất lực lùi lại đến tận hành lang.

– Lại đây, Nola! Người mẹ hét lên. Lại đây! Mày sẽ thấy điều mày phải thấy!

Cửa phòng đóng lại. Vị mục sư hoàn toàn bất động. Ông chỉ có thể nghe thấy chuyện xảy ra bên trong qua vách ngăn.

– Mẹ ơi, hãy thương con! Dừng lại đi! Dừng lại đi!

– Này, mày phải nhận lấy điều này! Đây là điều người ta làm với đứa con dám giết mẹ nó.

Vị mục sư vội vàng đi vào gara, vặn to loa, nhạc kêu hết cỡ.

Suốt ngày hôm đó, âm nhạc khuấy động cả ngôi nhà và toàn bộ khu vực lân cận. Những người qua đường ném những ánh nhìn khó chịu không đồng tình về phía ô cửa sổ. Một số người nhìn nhau tỏ vẻ am hiểu: họ tỏ ra biết chuyện đang xảy ra trong nhà ông Kellergan mỗi khi có âm nhạc to như thế.

Luther không động đậy. Anh ta vẫn ngồi bên tay lái của chiếc Chevrolet đậu lẫn trong dãy xe ô tô nằm dọc vỉa hè, không rời mắt khỏi ngôi nhà. Tại sao cô ấy khóc? Cô ấy không thích bức thư của anh chăng? Thế còn cuốn sách của anh? Cô ấy cũng không thích nốt? Tại sao lại khóc? Anh đã tốn biết bao công sức như thế, đã viết cho cô hẳn một cuốn sách về tình yêu, tình yêu nhẽ ra không làm người ta khóc.

Anh cứ đợi như vậy cho tới tận 18 giờ. Anh còn không biết có nên tiếp tục đợi cho tới khi Nola xuất hiện lần nữa hay là đi thẳng tới bấm chuông cửa. Anh muốn gặp cô, nói cho cô biết không nên khóc. Chính lúc đó anh thấy cô xuất hiện trong vườn: cô đã đi ra bằng lối cửa sổ. Cô quan sát để chắc chắn không bị ai nhìn thấy rồi lẻn đi trên vỉa hè. Cô đeo chiếc túi da. Thế rồi, cô bắt đầu chạy. Luther nổ máy. Chiếc Chevrolet dừng lại khi chạy ngang hàng với cô.

– Luther phải không? Nola nói.

– Đừng khóc… Phôi đến để nói phới em rằng không nên khóc.

– Ôi, Luther, có chuyện buồn khủng khiếp xảy ra với em… Cho em đi với! Cho em đi với!

– Em đi đâu?

– Đi xa khỏi đây.

Không đợi câu trả lời của Luther, Nola nhảy lên ngồi ngay trên ghế phụ.

– Chạy đi, Luther dũng cảm! Em phải tới nhà nghỉ Sea Side. Không thể có chuyện anh ấy không yêu em! Chúng em yêu nhau, không ai có thể yêu như thế!

Luther vâng lời. Cả anh ta lẫn Nola đều không nhận thấy xe cảnh sát đã đi tới ngã tư. Travis Dawn đi qua đi lại trước nhà ông Quinn không biết đến lần thứ bao nhiêu, chỉ để đợi Jenny ở nhà một mình để tặng cô ấy bó hoa hồng dại mà anh ta đã hái. Anh ta sững sờ kinh ngạc khi nhìn thấy Nola trèo lên trên chiếc xe mà anh ta không hề biết. Rồi anh ta nhận ra Luther ngồi ở vị trí lái xe. Anh ta nhìn theo chiếc Chevrolet xa dần, còn đợi thêm một chút trước khi quyết định đuổi theo: anh không được để mất hút nó, nhưng nhất là không được áp sát quá. Anh quyết tìm hiểu điều gì thúc đẩy Luther có mặt thường xuyên ở Aurora. Hắn có tới để rình rập Jenny không? Tại sao hắn chở Nola đi đâu? Hắn có ý định gây ra tội ác gì không? Vừa chạy, Travis Dawn vừa cầm điện đài: anh ta muốn gọi cứu viện cho chắc ăn. Nhưng ngay lập tức anh ta thay đổi ý định: anh ta không muốn đồng nghiệp làm phiền. Anh ta muốn giải quyết mọi việc theo cách riêng của mình: Aurora là một thành phố yên tĩnh cho nên anh sẽ làm một cách yên tĩnh. Anh sẽ dạy cho Luther một bài học, một bài học khiến hắn nhớ đời. Lần này sẽ là lần cuối cùng hắn đặt chân tới đây. Travis vẫn tiếp tục băn khoăn là tại sao Jenny lại đi phải lòng con quái vật này.

– Chính anh viết những bức thư này à? Nola hỏi trong ô tô khi nghe xong những lời giải thích của Caleb.

– Đúng.

Cô lấy mu bàn tay gạt nước mắt.

– Luther, anh thật là điên! Không được đi ăn cắp thư từ của người khác! Điều anh làm là không tốt.

Anh ta cúi đầu, xấu hổ.

– Phôi xin lỗi… Phôi cảm thấy quá cô đơn…

Cô đặt một bàn tay thân mật lên bờ vai vạm vỡ của anh.

– Thôi nào, chuyện không có gì nghiêm trọng cả, Luther! Bởi vì như vậy có nghĩa là Harry yêu em. Anh ấy đợi em! Chúng em sẽ ra đi cùng với nhau!

Chỉ ý nghĩ ấy cũng đủ làm Nola rạng rỡ hạnh phúc.

– Em thật may mắn, Nola.

– Bọn em yêu nhau… Chắc chắn bọn em sẽ không bao giờ cô đơn.

Họ lăn bánh trên đường 1. Họ đã đi qua đoạn cắt ngang với đường vào Goose Cove.

– Vĩnh biệt Goose Cove! Nola hạnh phúc reo lên. Ngôi nhà này là nơi duy nhất ở đây em có những kỉ niệm hạnh phúc.

Nola phá lên cười. Không vì lí do gì. Luther cũng cười theo. Luther và Nola sẽ chia tay nhau, nhưng cuộc chia tay thật đẹp. Bất chợt, họ nghe thấy tiếng còi cảnh sát sau lưng. Họ đã đi tới bìa rừng, chính là nơi Travis quyết định bắt Caleb để dạy cho anh một bài học. Sẽ không có ai nhìn thấy họ trong rừng.

– Travis đấy! Luther hét lên. Anh ta mà bắt được chúng ta thì chết!

– Sợ hãi lập tức xâm chiếm Nola.

– Ôi, không, cảnh sát! Luther, hãy làm gì đi.

Chiếc Chevrolet tăng tốc. Đây là loại xe rất mạnh. Travis tức tối báo động trên loa yêu cầu Luther phải đỗ lại bên vệ đường.

– Đừng dừng lại! Nola van xin. Phóng nhanh đi! Phóng nhanh đi!

Luther chạy nhanh hơn nữa. Chiếc Chevrolet bỏ xa xe của Travis thêm chút nữa. Sau Goose Cove, đường 1 trở nên uốn khúc: Luther bám sát theo đường và lợi dụng nó để bỏ xa hơn nữa, tiếng còi cảnh sát xa dần.

– Anh ta sẽ gọi cứu trợ, Luther nói. Nếu anh ta bắt được chúng ta, em sẽ không bao giờ đi với Harry được! Vậy thì chúng ta sẽ trốn vào rừng. Khu rừng rất rộng, không ai có thể tìm ra chúng ta trong đó. Em có thể đi bộ tới nhà nghỉ Sea Side. Nếu họ bắt anh, Nola, anh sẽ không nói gì hết. Anh sẽ không nói là có em. Như vậy, em có thể trốn đi với Harry.

– Ôi, Luther…

– Hãy hứa với anh là em sẽ giữ cuốn sách của anh nhé! Hãy hứa là giữ nó để nhớ tới anh.

– Em hứa.

Đúng lúc đó, Luther đột ngột bẻ tay lái, chiếc ô tô lao thẳng vào bụi rậm ở bờ rừng, rồi đỗ lại sau những bụi cây gai rậm rạp. Họ vội vàng nhảy xuống xe.

– Chạy đi! Luther ra lệnh cho Nola! Chạy đi!

Họ giẫm lên những bụi rậm đầy gai. Váy Nola rách toạc, mặt đầy vết xước. Travis giận dữ. Hắn không còn nhìn thấy chiếc Chevrolet đen nữa. Hắn tiếp tục tăng tốc, không để ý thấy chiếc Chevrolet đen bị những lùm cây che khuất. Hắn tiếp tục đi thẳng trên đường 1.

Họ chạy xuyên qua khu rừng. Nola chạy trước, Luther chạy sau, anh gặp khó khăn hơn nhiều khi phải luồn lách giữa những cành cây thấp vì thân hình vạm vỡ của mình.

– Chạy đi Nola! Đừng dừng lại! Anh kêu lên.

Không để ý; họ đã đến gần bờ rừng, sát đường Side Creek.

Ở cửa sổ nhà bếp, bà Deborah Cooper đang nhìn vào trong rừng. Bất chợt, có cảm giác thấy cái gì động đậy, bà nhìn chăm chú hơn thì thấy một cô gái đang chạy hết sức, theo sau là một người đàn ông. Bà vội vàng chạy lại máy điện thoại và bấm số gọi cảnh sát.

Travis vừa mới dừng lại ở vệ đường thì nhận được điện thoại của ban chỉ huy trung tâm: một cô gái được phát hiện ở đường Side Creek, rõ ràng là bị một người đàn ông rượt đuổi. Viên cảnh sát Travis nhận lệnh, ngay lập tức quay lại theo đường Side Creek, bật đèn pha nhấp nháy và rú còi hụ. Đi được nửa dặm, anh ta thấy một tia sáng phản quang: chính là cửa kính của chiếc Chevrolet màu đen giấu giữa bụi rậm! Travis dừng lại, tiến tới chiếc xe, vũ khí lăm lăm trong tay: trong xe không có người. Ngay lập tức anh quay trở lại ô tô, phóng như điên đến tận nhà của bà Deborah Cooper.

Họ dừng lại gần bãi biển thở lấy hơi.

– Anh có nghĩ là mình thoát rồi không? Nola hỏi Luther.

Anh ta dỏng tại lên nghe ngóng: hoàn toàn tĩnh lặng.

– Phình phải đợi phở đây một chút, anh nói. Trong rừng, chúng ta sẽ được che chở.

Tim Nola đập mạnh. Cô nghĩ tới Harry, nghĩ tới mẹ. Cô nhớ mẹ.

– Cô gái mặc váy đỏ, bà Deborah Cooper giải thích với viên cảnh sát Dawn. Cô ta chạy theo hướng ra biển. Một người đàn ông bám theo sau. Tôi nhìn không rõ lắm. Nhưng anh ta có vẻ vạm vỡ.

– Chính là hai người đó, viên cảnh sát nói. Tôi có thể sử dụng điện thoại ở đây được không?

– Tất nhiên rồi.

Travis gọi điện thoại về nhà Cảnh sát trưởng Pratt.

– Thưa Cảnh sát trưởng, tôi rất tiếc phải làm phiền ông ngày nghỉ, nhưng có một vụ nghiêm trọng. Tôi bắt gặp Luther Caleb ở Aurora

– Lại gặp nữa à?

– Vâng, nhưng có điều lần này hắn bắt Nola Kellergan lên ô tô của hắn. Tôi cố gắng đánh chặn nhưng hắn đã vượt qua tôi. Hắn trốn trong rừng cùng cô bé Nola. Tôi tin rằng hắn…Khu rừng rậm rạp lắm, thưa sếp, một mình tôi không làm gì được.

– Mẹ kiếp. Cậu gọi tôi là rất đúng! Tôi đến ngay đây.

– Bọn em sẽ đi Canada. Em rất thích Canada. Chúng em sẽ sống trong một ngôi nhà nhỏ bên bờ hồ. Chúng em sẽ vô cùng hạnh phúc.

Luther mỉm cười. Ngồi trên thân cây chết, anh lắng nghe những giấc mơ của Nola.

– Một phự định phẹp quá, anh ta nói.

– Vâng.

– Mấy giờ rồi ạ?

– Gần 18 giờ 45 phút.

– Vậy em phải đi thôi. Em hẹn lúc 19 giờ, phòng số 8. Dù sao thì chúng ta cũng không còn rủi ro gì nữa.

Nhưng đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng động. Sau đó họ nghe thấy có tiếng nói.

– Cảnh sát! Nola lo sợ.

Cảnh sát trưởng Pratt và Travis đang lùng sục khu rừng; họ đi dọc theo bờ rừng rồi tiến sâu vào bên trong, dùi cui trong tay.

– Hãy đi đi, Nola, Luther nói. Đi đi, anh phở lại đây.

– Không, em không thể bỏ mặc anh!

– Đi đi, lạy Chúa! Đi đi. Em sẽ có đủ thời gian để đi tới tận nhà nghỉ. Harry đã phở đó! Phuồn ngay đi! Phạy thật nhanh. Em phạy ngay đi và chúc em phạnh phúc.

– Luther, em…

– Vĩnh biệt, Nola. Hãy hạnh phúc nhé. Hãy yêu cuốn sách của anh như anh đã muốn em yêu anh.

Nola khóc. Cô giơ tay vẫy và biến mất giữa những thân cây.

Hai viên cảnh sát tiến sâu vào trong rừng. Khoảng vài trăm mét sau, họ đã nhận thấy có bóng người.

– Chính là Luther ! Travis gầm lên. Nó đấy!

Anh ngồi trên gốc cây, không động đậy. Travis vội vàng xông lại phía anh, tóm tay anh.

– Đứa bé gái đâu rồi? Travis vừa lay vừa hét lên.

– Đứa bé gái nào? Luther hỏi.

Anh cố gắng đếm trong đầu thời gian cần thiết để Nola có thế đi tới nhà nghỉ.

– Nola đâu? Mày đã làm gì cô bé? Travis nhắc lại.

Vì Luther không trả lời, Cảnh sát trưởng Pratt, đi đến từ phía sau, đập dùi cui thật mạnh vào đùi Luther, khiến đầu gối anh ta vỡ nát.

Nola nghe thấy tiếng hét. Ngay lập tức, cô dừng lại, co rúm người. Họ đã tìm thấy Luther, đã đánh anh ấy. Cô do dự giây lát: cô phải quay lại, phải gặp cảnh sát. Thật bất công nếu vì cô mà Luther gặp phiền toái. Nola muốn quay trở lại chỗ gốc cây chết, nhưng bất chợt cô cảm thấy một bàn tay túm lấy vai mình. Cô giật mình quay lại:

– Mẹ à? Cô nói.

Hai đầu gối đã bị vỡ nát, Luther lăn lóc trên mặt đất rên rỉ. Travis và Pratt lần lượt thay phiên nhau nện dùi cui vào người anh.

– Mày đã làm gì Nola? Travis hét lên. Mày làm điều gì xấu cho cô ấy hả? Mày là thằng mất dạy đổ đốn? Sao mày làm điều xấu cho cô ấy hả?

Luther hét lên sau mỗi một cú đòn, van xin hai tên cảnh sát dừng tay.

– Mẹ ơi?

– Con làm gì ở đây vậy, con gái yêu của mẹ? bà hỏi.

– Con đang bỏ trốn.

– Tại sao?

– Vì con muốn gặp Harry. Con yêu anh ấy biết chừng nào.

– Con không được để bố con một mình. Bố con sẽ vô cùng bất hạnh nếu không có con. Con không thể bỏ đi như vậy được.

– Mẹ, mẹ ơi, con xin lỗi vì điều con đã làm.

– Mẹ tha lỗi cho con, con gái yêu của mẹ. Nhưng con phải dừng ngay điều xấu con đang làm.

– Vâng ạ.

– Con có hứa với mẹ không?

– Con hứa với mẹ, thưa mẹ. Bây giờ con phải làm gì?

– Hãy quay trở về nhà với bố con, bố con cần có con.

– Thế còn Harry? Con không muốn mất anh ấy.

– Con không mất anh ấy được. Anh ấy sẽ chờ con.

– Thật chứ?

– Đúng vậy. Anh ấy sẽ đợi con cho đến hết cuộc đời.

Nola còn nghe thấy những tiếng kêu. Luther! Ba chân bốn cẳng cô chạy lại phía gốc cây chết. Cô hét lên, cô hét lên hết sức để những tiếng đánh đập kia dừng lại. Cô hiện ra giữa lùm cây. Luther nằm thẳng cẳng, đã chết rồi. Trước anh ta, Cảnh sát trưởng Pratt và gã nhân viên cảnh sát Travis đang tái mặt nhìn xác chết. Máu me khắp nơi.

– Các anh làm gì thế? Nola hét lên.

– Nola? Pratt nói. Nhưng…

– Các anh giết chết Luther rồi!

Nola lao vào Pratt, hắn tát cô một cái như trời giáng khiến cô văng ra xa. Ngay lập tức, máu từ mũi cô chảy ra. Cô run lên vì sợ hãi.

– Xin lỗi Nola, tôi không muốn làm cô đau, Pratt lúng búng.

Cô lùi lại.

– Các anh… các anh đã giết chết Luther!

– Hãy đợi đã, Nola!

Nola bỏ chạy thục mạng. Travis cố gắng túm tóc cô; hắn nhổ được một nắm tóc vàng.

– Tóm lấy cô ta, mẹ kiếp! Pratt hét lên với Travis. Hãy tóm lấy cô ta.

Nola luồn lách giữa những bụi cây, má rách toạc vì gai cửa. Cô chạy xuyên qua hàng cây cuối cùng. Một ngôi nhà. Một ngôi nhà! Cô vội vàng chạy vào nhà bếp. Mũi cô vẫn tiếp tục chảy máu. Mặt cô cũng dính đầy máu. Bà Deborah Cooper mở cửa. Bà hoảng sợ, cho cô vào nhà.

– Cứu với, Nola rên rỉ. Xin hãy gọi cứu trợ.

Bà Deborah vội vàng tới chỗ máy điện thoại một lần nữa gọi báo cảnh sát.

Nola cảm thấy một bàn tay chặn ngang cổ họng. Bằng một động tác mạnh, Travis nhấc cô lên. Cô chống chọi lại, nhưng hắn siết cô quá chặt. Hắn không kịp ra khỏi nhà, bà Deborah Cooper quay trở lại phòng khách. Bà hét lên hoảng sợ.

– Bà đừng sợ, Travis lúng búng. Tôi là cảnh sát. Mọi chuyện đều ổn.

– Cứu với! Nola hét lên và cố gắng vùng thoát thân. Họ giết người! Hai tên cảnh sát này đã giết chết một người! Có một người đàn ông chết trong rừng!

Giây phút trôi qua, rất khó có thể nói bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Bà Deborah Cooper và Travis nhìn chằm chằm vào nhau trong yên lặng: bà không dám đi ra phía chiếc điện thoại, còn hắn không dám chạy trốn. Rồi một tiếng súng vang lên, bà Deborah Cooper ngã vật xuống đất. Cảnh sát trưởng Pratt vừa hạ gục bà bằng vũ khí công vụ.

– Ông điên rồi! Travis hét lên. Hoàn toàn điên rồi! Tại sao ông lại làm như vậy?

– Chúng ta không có lựa chọn nào khác, Travis ạ. Anh biết là điều gì sẽ xảy đến với chúng ta nếu bà già kể lại mọi chuyện…

Travis run rẩy.

– Bây giờ chúng ta làm gì? Travis hỏi.

– Tôi không biết.

Nola, kinh hoàng, dồn toàn bộ sức lực của nỗi tuyệt vọng, lợi dụng lúc đó thoát khỏi tay Travis. Trước khi Cảnh sát trưởng Pratt có đủ thời gian phản ứng, cô nhảy ra bên ngoài qua cửa bếp. Bị mất thăng bằng ở bậc cầu thang, cô ngã xuống. Ngay lập tức, cô đứng dậy, nhưng đôi tay sắt của tên Cảnh sát trưởng đã túm tóc cô. Cô hét lên, cắn vào tay hắn. Pratt buộc phải thả cô ra, nhưng cô không có đủ thời gian để vùng chạy: Travis đã đập thẳng dùi cui vào gáy cô. Nola ngã sõng soài xuống nền đất. Hắn lùi lại, hoảng hốt. Máu chảy tràn khắp nơi. Cô gái đã chết.

Travis cúi xuống thi thể giây lát. Hắn cảm thấy buồn nôn. Pratt run rẩy. Từ trong rừng, có tiếng chim hót líu lo.

– Chúng ta đã làm gì vậy, sếp? Travis thì thầm, mặt mũi xám ngoét.

– Bình tĩnh. Bình tĩnh. Không phải lúc để sợ.

– Vâng, sếp.

– Phải vứt xác của Caleb và Nola, đấy sẽ là ghế điện đấy, cậu hiểu chưa.

– Vâng, sếp, thế còn bà Cooper?

– Chúng ta sẽ làm cho mọi người tưởng là một vụ giết người. Một vụ cướp đổi hướng xấu. Cậu phải làm chính xác những gì tôi nói.

– Vâng, sếp, tôi sẽ làm tất cả những gì cần thiết.

– Cậu sẽ nói mình nhìn thấy ô tô của Caleb gần đường 1.

– Vâng. Có chìa khóa cắm ở ổ.

– Tốt. chúng ta sẽ để xác chết vào xe ô tô. Chúng ta sẽ mang vứt nó, đồng ý không?

– Được.

– Ngay khi cậu đi khỏi đây, tôi sẽ yêu cầu cứu trợ để không ai nghi ngờ chúng ta. Cần phải làm mọi việc thật khẩn trương, rõ chưa? Khi đội cứu trợ đến, cậu đã đi xa rồi. Trong đám đông, sẽ không ai nhận ra là cậu không có mặt ở đây nữa.

– Vâng, sếp… nhưng tôi nghĩ là bà Cooper đã gọi cảnh sát một lần nữa.

– Mẹ kiếp, phải nhanh lên mới được.

Bọn chúng kéo xác của Luther và Nola tới tận chiếc Chevrolet. Sau đó, Pratt chạy trốn xuyên qua rừng. Hắn cầm điện đàm báo trung tâm rằng hắn vừa phát hiện bà Deborah Cooper bị hạ sát bằng một phát đạn.

Travis ngồi vào tay lái của chiếc Chevrolet đen và nổ máy. Đúng lúc vừa ra khỏi bụi rậm, thì hắn gặp một đội tiếp viện được cử đến sau khi nhận cú điện thoại lần thứ hai của bà Deborah Cooper.

Pratt đang liên lạc với trung tâm thì nghe thấy tiếng còi báo động của cảnh sát ở gần. Có một cuộc rượt đuổi trên đường 1 giữa một xe cảnh sát và một chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen được phát hiện trên đường Side Creek. Cảnh sát trưởng Pratt thông báo sẽ tới cứu trợ ngay lập tức. Hắn nổ máy, bật đèn nhấp nháy, đi bằng con đường rừng chạy song song. Khi ra đến đường 1, hắn suýt đâm phải Travis. Họ hoảng hồn nhìn nhau giây lát.

Trong cuộc rượt đuổi, Travis đã bất ngờ bỏ xa xe cảnh sát. Hắn lại lên đường 1, đi theo hướng nam và rẽ vào Goose Cove. Pratt theo sát, giả vờ là đang đuổi theo hắn. Hắn thông báo những định vị sai lạc vào điện đàm, giả vờ đang ở trên đường Montburry. Hắn tắt còi hụ, lẩn vào đường Goose Cove và gặp lại Travis trước ngôi nhà. Cả hai người đàn ông bước ra khỏi xe, hoảng hốt, hoàn toàn thất vọng.

– Cậu có bị điên không mà dừng lại ở đây? Pratt hỏi.

– Quebert không có nhà, Travis trả lời. Tôi biết là hắn vắng mặt khỏi thành phố ít lâu. Hắn nói với Jenny Quinn và cô ấy báo lại với tôi.

– Tôi đã yêu cầu đặt rào chắn trên mọi nẻo đường. Tôi bắt buộc phải làm vậy.

– Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Travis rên rỉ. Tôi vào đường cùng rồi! Thế chúng ta làm gì bây giờ?

Pratt nhìn xung quanh. Hắn thấy nhà xe trống.

– Hãy để xe vào trong kia, khóa cửa lại rồi khẩn trương quay trở lại Đường Side Creek bằng đường biển. Hãy quay lại đó, giả vờ tìm tòi trong nhà bà Cooper. Tôi sẽ tiếp tục cuộc rượt đuổi. Chúng ta sẽ vứt xác chết trong đêm nay. Cậu có cái áo vét nào trong xe ô tô không?

– Có.

– Mặc nó vào đi. Người cậu đầy máu.

Mười lăm phút sau, trong khi Pratt gặp đội tiếp viện ở gần Montburry thì Travis mặc áo vét, cùng với những đồng nghiệp vừa mới xuất hiện, đang vây xung quanh đường Side Creek, nơi vừa mới tìm thấy xác chết của Deborah Cooper.

Vào giữa đêm, Travis và Pratt quay trở lại Goose Cove. Họ chôn Nola cách nhà hai chục mét. Pratt là người khoanh vùng phạm vi tìm kiếm cùng đại úy Rodik, cảnh sát bang: ông ta biết rằng Goose Cove không thuộc địa hạt của bang, sẽ không ai đến đây tìm kiếm. Nola vẫn mang bên mình chiếc túi đeo da và họ đã chôn nó cùng với cô bé, thậm chí không thèm nhìn xem có gì bên trong.

Khi cái lỗ được lấp kín, Travis lên chiếc Chevrolet đen lái đi và biến mất trên đường 1, xác chết của Luther nằm trong cốp xe. Hắn đi vào bang Massachusetts. Trên đường đi, hắn đã phải vượt qua hai trạm chắn của cảnh sát.

– Giấy tờ xe, lần nào các nhân viên cảnh sát cũng hỏi với vẻ mất bình tĩnh khi nhìn thấy chiếc ô tô.

Và mỗi lần như vậy, Travis đều chìa thẻ cảnh sát ra và nói:

– Cảnh sát Aurora đây, anh em. Chính tôi đang trên đường đuổi theo kẻ giết người.

Các cảnh sát đều chào đồng nghiệp với vẻ kính trọng, lại còn chúc anh ta can đảm đuổi bắt được tội phạm.

Travis chạy xe đến tận thành phố nhỏ ven biển mà anh ta rất thông thuộc. Sagamore. Anh ta chạy theo đường dọc bờ biển, con đường này chạy dọc theo vách đá Sunset Cove. Có một bãi đỗ xe bỏ hoang không có người. Ban ngày, khung cảnh từ đây rất tuyệt vời; anh ta vẫn thường mong ước có dịp đưa Jenny tới đây để dã ngoại thật lãng mạn. Anh ta dừng xe, đặt Luther vào ghế lái, dốc vào miệng Luther chai rượu rởm. Xong đâu đó, anh ta để ô tô vào vị trí chết và đẩy: mới đầu nó chạy từ từ trên dốc đầy cỏ, rồi lao xuống mỏm đá và biến mất trong khoảng không giống như một tai nạn.

Sau đó, anh ta đi xuống đoạn đường phía dưới khoảng vài trăm mét. Một chiếc ô tô đã đợi sẵn bên đường. Anh ta nhảy lên trên ghế phụ, người túa đầm mồ hôi và đầy máu.

– Xong rồi, Travis nói với Pratt đang ngồi ở ghế lái.

Cảnh sát trưởng nổ máy.

– Không bao giờ chúng ta được nói về điều đã xảy ra, Travis. Khi chiếc ô tô được phát hiện, phải bịt kín mọi chuyện. Không có thủ phạm, đó là cách duy nhất để không có nguy cơ phải lo lắng. Hiểu chưa?

Travis gật đầu. Anh ta đút tay vào túi quần, nắm chặt sợi dây chuyền mà anh ta đã bí mật lấy từ cổ Nola lúc chôn cô bé. Sợi dây chuyền xinh xắn bằng vàng có khắc tên NOLA.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.