Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 30 tháng Tám năm 1975, theo giả thuyết của Gahalowood

Stern phát hiện chiếc Chevrolet đen đỏ trước gara: Luther đang lom khom cúi xuống cốp xe.

– Luther! Stern nhảy xuống xe, hét lên. Cậu làm gì thế hả?

Luther hoảng hốt.

– Chúng phôi…chúng phôi… cãi nhau…. Phôi không muốn làm cô ấy đau.

Stern tiến lại gần, phát hiện ra Nola nằm trong cốp xe cùng chiếc túi da, cơ thể vặn vẹo một cách kì quái, cô bé không còn cử động.

– Trời ơi! Cậu đã giết cô ấy rồi!

Stern nôn thóc nôn tháo.

– Cô ấy pháo cảnh sát, nếu không thì…

– Luther! Cậu đã làm gì thế hả? Cậu đã làm gì?

– Giúp phôi phới, thương phôi phới, Eli, hãy giúp phôi.

– Trốn đi, Luther. Nếu cảnh sát túm được, cậu sẽ phải chết trên ghế điện.

– Không, hãy thương hại phôi! Đừng vậy! Đừng vậy! Luther rống lên, vô cùng hoảng sợ.

Lúc đó Stern mới thấy vũ khí giắt ở thắt lưng của Luther.

– Luth! Cái… Cái gì thế này?

– Phà già… Phà già nhìn thấy hết.

– Bà già nào?

– Ở ngôi nhà đằng kia

– Lạy Chúa, có ai trông thấy cậu không?

– Eli, phôi và Nola cãi nhau… Cô ấy không bỏ qua. Phôi buộc phải phàm cô ấy đau. Nhưng cô ấy phoát ra rồi phùng chạy, cô ấy chạy phào ngôi nhà… Phôi chạy theo, phôi tướng ngôi nhà không có người ở. Nhưng có phà già ấy ở đó nên phôi phải giết phà ấy.

– Cái gì? Cái gì? Cậu nói gì?

– Eli, phôi phan ông, cứu phôi phới.

Cần phải phi tang xác chết thật xa. Không lãng phí một giây, Stern vớ lấy cái xẻng trong ga ra và vội vàng đi đào hố. Ông ta chọn bìa rừng, ở đó đất mềm nên không ai, nhất là Quebert có thể phát hiện ra dấu vết đào bới. Ông ta nhanh chóng đào một cái hồ không sâu lắm, sau đó gọi Caleb khiêng xác chết lại, nhưng ông ta không thấy Caleb ở đó nữa, anh ta đang quỳ trước chiếc xe, cúi xuống cạnh đống giấy.

– Luther? Trời ơi, cậu còn làm trò gì nữa thế?

Luther khóc.

– Phấy là cuốn sách của Quebert… Nola bảo tôi, Quebert đã viết cho cô ấy một cuốn sách… Đẹp tuyệt vời.

– Mang cô ta lại đây, tôi đào xong hố rồi.

– Đợi đã!

– Đợi gì?

– Phôi muốn nói với cô ấy rằng phôi yêu cô ấy.

– Hả?

– Hãy để phôi viết cho cô ấy một câu. Chỉ một câu thôi. Cho phôi mượn chiếc bút. Sau đó, chúng ta sẽ chôn cô ấy, sau đó, phôi sẽ biến mất mãi mãi.

Stern chấp thuận; ông ta rút chiếc bút từ túi áo vét đưa cho Caleb, anh ta ghi lên trang bìa tập bản thảo: Vĩnh biệt, Nola yêu quý. Sau đó anh ta cẩn thận bỏ tập bản thảo vào chiếc túi lúc nào cũng quàng chéo trên vai Nola, rồi vác cô bé tới tận miệng hố. Anh ta vứt xác Nola xuống đó. Hai người đàn ông vội vàng lấp đất lại, cẩn thận đặt lên trên vài cành thông gai, mấy cành cây và một ít rêu để nguỵ trang một cách hoàn hảo nhất.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.