Ngồi khuất tận phía sau cùng trong tiệm ăn, tôi nghe ông Robert Quinn kể chuyện mà không khỏi sững sờ.
– Vậy ra tin nhắn trên tấm gương trong nhà vệ sinh là do vợ bác viết à? Tôi nói.
– Đúng vậy. Harry Quebert là nỗi ám ảnh của bà ấy. Bà ấy không còn nói với tôi chuyện gì khác ngoài tờ giấy. Bà ấy bảo chắc chắn sẽ hạ gục Harry. Bà ấy bảo báo chí trong vùng sẽ sớm loan tin: Nhà văn nổi tiếng là kẻ đồi bại. Rốt cuộc bà ấy báo với Cảnh sát trưởng Pratt. Mười lăm ngày sau buổi dạ hội mùa hè, bà ấy đã kể hết với Pratt.
– Làm sao bác biết được chuyện đó? Tôi hỏi. Ông do dự giây lát trước rồi trả lời:
– Tôi biết vì… chính Nola kể cho tôi.