Ngày 20 tháng Tám năm 1975
– Luther?
Khi mở cửa, Harry không khỏi ngạc nhiên.
– Xin phào, Harry.
Anh ta dừng lại im lặng và bối rối.
– Tôi có thể làm gì cho anh hả Luther?
– Phôi đến gặp ông có chuyện riêng. Để xin ông một lời khuyên.
– Một lời khuyên à? Tôi xin nghe anh. Mời anh vào.
– Phàm ơn ông.
Hai người đàn ông ngồi vào phòng khách. Luther rất bối rối. Anh ta mang theo một phong bì to và đang ôm chặt nó ở trong lòng.
– Thế nào, có chuyện gì thế Luther?
– Phôi… phôi viết một tiểu thuyết. Một truyện tình.
– Thật à?
– Vâng. Nhưng phôi không biết nó có hay không. Phôi muốn nói là, làm thế nào mà mình biết được liệu một chuyện có hay tới mức đáng để được xuất bản hay không?
– Tôi không biết. Nếu như anh nghĩ rằng anh đã viết hết khả năng… Anh có mang bản thảo theo đây không?
– Có, đây là toàn bộ bản thảo viết tay, Luther tỏ vẻ có lỗi, rất bối rối. Phôi vừa nghĩ đến. Phôi cũng đã có bản đánh máy rồi, nhưng lúc đến đây phôi lại mang nhầm phong bì. Ông có muốn phôi quay phề nhà lấy bản kia rồi quay lại đây sau không?
– Không, cứ cho tôi xem đã. Đây là… Thôi nào, đừng rụt rè thế. Tôi tin chắc là chữ anh cũng đọc được.
Anh ta chìa ra chiếc phong bì lớn. Harry lấy ra đọc lướt mấy trang, kinh ngạc vì nét chữ hoàn hảo.
– Chính là chữ viết của anh à.
– Vâng.
– Ôi Chúa ơi, có thể nói là… Đó… đó là chữ vượt ra ngoài tưởng tượng. Làm thế nào mà anh viết được thế này?
– Phôi không phiết. Chữ viết của phôi tự nhiên nó như vậy thôi.
– Nếu anh đồng ý, cứ để nó lại đây cho tôi. Tôi cần có thời gian để đọc. Tôi sẽ nói với anh ý kiến của tôi một cách trung thực nhất.
– Thật chứ?
– Tất nhiên rồi.
– Luther hoàn toàn đồng ý rồi ra về. Nhưng thay vì đi khỏi Goose Cove thì anh ta lại trốn ngoài bụi rậm đợi Nola như vẫn thường làm vậy. Chẳng bao lâu sau nàng đến, sung sướng vì sắp ra đi. Nàng không nhận ra bóng người lẩn trốn sau những bụi cây đang theo dõi mình. Nàng vào nhà bằng lối cửa trước mà không bấm chuông như mọi khi.
– Harry yêu quý, nàng gọi to.
Không có tiếng trả lời, cả ngôi nhà như bị bỏ hoang. Nàng gọi tiếp. Yên lặng. Nàng đi xuyên qua phòng ăn và phòng khách, vẫn không thấy anh. Anh cũng không có trong phòng làm việc. Không có ngoài sân. Nàng chạy xuống tận bãi biển hét gọi tên anh. Có thể anh đi tắm biển chăng. Anh thường đi tắm biển mỗi khi mà làm việc quá nhiều. Nhưng trên bãi tắm không có một bóng người. Nàng cảm thấy sợ hãi xâm chiếm: anh có thể ở đâu được nhỉ? Nàng quay vào nhà, tiếp tục gọi. Chẳng có ai. Nàng tìm lại tất cả các phòng dưới tầng trệt rồi lên tầng. Khi mở cửa phòng ngủ, nàng thấy anh đang ngồi trên giường chăm chú đọc một tập giấy.
– Harry? Anh ở đây à? Đã mười phút rồi em tìm anh khắp nơi…
Anh giật thót mình khi nghe thấy tiếng nàng.
– Xin lỗi, Nola, anh đang đọc…Anh không nghe thấy tiếng em.
Anh đứng dậy, xếp gọn những trang giấy đang cầm trong tay nhét vào ngăn kéo bàn. Nàng cười rạng rỡ.
– Đọc gì mà say sưa quá thế, đến nỗi không nghe cả tiếng em gào tên anh khắp nhà?
– Không có gì quan trọng.
– Đoạn tiếp theo của cuốn tiểu thuyết anh đang viết à? Cho em xem nào!
– Không có gì quan trọng, lúc nào có dịp anh sẽ cho em xem.
Nàng nhìn anh vẻ tinh nghịch:
– Anh có chắc mọi chuyện ổn cả không, Harry?
Anh mỉm cười:
– Mọi chuyện đều tuyệt vời, Nola ạ.
Họ cùng nhau ra ngoài bãi biển. Nàng muốn xem mòng biển. Nàng dang rộng hai tay như thể có cánh, vừa chạy vừa vẽ ra những vòng tròn lớn.
– Em ước gì có thể bay, Harry! Chưa đầy mười ngày nữa! Mười ngày nữa chúng ta sẽ bay! Chúng ta sẽ mãi mãi rời xa cái thành phố bất hạnh này!
Họ cứ tưởng chỉ có một mình trên bãi biển. Cả Harry lẫn Nola đều không ngờ rằng Luther Caleb đang quan sát họ từ những mỏm đá trong rừng. Anh ta đợi cả hai quay vào nhà rồi mới rời khỏi chỗ nấp, chạy theo con đường Goose Cove quay trở lại chiếc xe Mustang đang đỗ trên con đường rừng song song. Anh ta quay trở lại Aurora, dừng lại trước tiệm Clark’s và vội vàng đi vào: dứt khoát anh phải nói chuyện với Jenny. Phải có ai đó biết chuyện. Anh ta có một linh cảm không lành. Nhưng Jenny hoàn toàn không có ý muốn gặp anh.
– Luther à? Anh không được tới đây, cô nói ngay khi thấy anh ta xuất hiện.
– Phenny… Phôi rất phiếc vì chuyện sáng hôm nọ. Nhẽ ra phôi không được túm tay cô như thế.
– Sau đó tôi bị tím bầm hết cả tay lên
– Phôi rất lấy làm phiếc.
– Bây giờ anh phải đi ngay đi.
– Không, đợi đã…
– Tôi gửi đơn kiện anh rồi, Luther. Travis nói nếu anh còn đến đây, tôi sẽ phải gọi cậu ấy và anh sẽ gặp rắc rồi đấy. Tốt nhất anh nên đi khỏi đây trước khi bị cậu ấy nhìn thấy.
Người đàn ông vạm vỡ ngơ ngác.
– Cô đã gửi đơn khiếu nại phôi ư?
– Đúng vậy. Sáng hôm trước anh làm tôi sợ chết khiếp…
– Nhưng phôi phải nói với cô một chuyện rất quan trọng.
– Chả có chuyện gì quan trọng cả, Luther, ra khỏi đây ngay…
– Chuyện về Harry Quebert.
– Harry?
– Phải, cô nghĩ thế nào về Harry Quebert.
– Tại sao anh lại nói với tôi về Harry Quebert?
– Cô có tin anh ta không?
– Tin? Có chứ, tất nhiên rồi. Tại sao anh lại hỏi tôi thế?
– Phôi phải nói với cô một chuyện.
– Nói với tôi một chuyện à? Chuyện gì vậy?
Khi Luther chuẩn bị nói thì một chiếc xe cảnh sát xuất hiện bên kia đường đối diện với tiệm Clark’s.
– Travis đến đấy Jenny kêu lên. Chạy ngay, Luther, chạy ngay! Tôi không muốn anh gặp chuyện rầy rà.