Jackson, Alabama, tháng Một năm 1953
Câu chuyện này thuộc thể loại truyện cả nước Mỹ ưa thích. Một ngày đầu năm 1953, một vị mục sư trẻ từ Montgomery tới, bước vào ngôi đền thờ Mt Pleasant đổ nát nằm tại trung tâm Jackson. Trời hôm đó giông bão lớn: nước từ trời trút xuống như những chiếc ri-đô, những dòng nước mạnh hiếm có dọn sạch tất cả các con phố. Cây cối chao đảo, những tờ báo bứt ra khỏi tay người bán báo dạo đang trú dưới mái hiên của một cửa hàng để bay vút lên không trung trong khi đó những người qua đường di chuyển bằng cách chạy vội từ chỗ trú này sang chỗ trú khác.
Vị mục sư đẩy cánh của ngôi đền thờ khiến nó kêu lên kèn kẹt: bên trong tối lắm, trời lạnh giá. Ông chậm chạp tiến vào giữa các hàng ghế. Nước mưa dột bên trong ở những nơi mái thủng, tạo nên những vũng nước trên nền nhà. Nơi này hoàn toàn không có bóng người, không hề có một con…chiên và ít có dấu hiệu sinh sống của con người. Ở chỗ đốt nến, chỉ còn lại xác vài cây nến đã cháy. Ông tiến lên bàn thờ, hướng tới phía bục giảng đạo, bước lên bậc cầu thang gỗ đầu tiên.
– Đừng làm vậy.
Một giọng nói không biết ở đâu bỗng vang lên khiến vị mục sư giật mình. Ông quay đầu lại, thấy một người đàn ông đậm người bước ra từ bóng tối.
– Đừng làm vậy, ông ta nhắc lại. Cầu thang bị mọt hết rồi, anh có nguy cơ ngã gẫy cổ. Có phải anh là mục sư Kellergan không?
– Vâng, David lúng túng trả lời.
– Xin chúc mừng anh tới giáo xứ mới. Tôi là linh mục Jeremy Lewis, tôi lãnh đạo Cộng đồng Giáo hội mới của Chúa cứu thế. Khi người tiền nhiệm anh ra đi, tôi được yêu cầu phải chăm nom tới giáo đoàn này. Bây giờ, nó thuộc trách nhiệm của anh.
Hai người đàn ông nồng nhiệt bắt tay nhau. David Kellergan run run.
– Anh run à? Lewis nhận ra. Anh sắp chết rét rồi kia! Đi nào, có một quán cà phê trong góc phố. Chúng ta đi uống một cốc thật nóng và sẽ nói chuyện sau.
Jeremy Lewis và David Kellergan làm quen nhau như vậy. Ngồi trong quán cà phê gần đó, họ cùng đợi cơn bão tan.
– Người ta bảo tôi là Mt Pleasant không được tốt lắm, David Kellergan mỉm cười, hơi ngạc nhiên, nhưng thú thực tôi không tin là nó tồi tệ đến thế.
– Vâng. Tôi không giấu rằng anh chuẩn bị nhận nhiệm vụ ở một giáo xứ trong tình trạng suy tàn. Các giáo dân chẳng thèm đến, cũng không còn cống hiến nữa. Cả tòa nhà đang rơi vào đổ nát. Nhiều việc cần phải làm. Tôi hi vọng rằng điều này không làm anh sợ.
– Rồi anh sẽ thấy, thưa linh mục Lewis, còn phải tồi tệ hơn nữa mới có thể khiến tôi sợ.
Lewis mỉm cười. Ông đã cảm thấy bị mê hoặc bởi nhân cách mạnh mẽ và uy tín của người đồng nhiệm trẻ.
– Anh lập gia đình chưa? Ông hỏi.
– Chưa. Tôi vẫn còn độc thân.
Kellergan, vị mục sư mới, đã bỏ ra sáu tháng đi tới từng gia đình trong giáo xứ để tự giới thiệu với các con chiên và thuyết phục họ trở lại trên ghế ngồi của toà thánh Mt Pleasant hàng sáng Chủ nhật. Sau đó, ông đứng ra gây quỹ nhằm sửa lại mái của đền thờ. Tuy ông không đi phục vụ chiến tranh ở Triều Tiên, nhưng ông đã nhiệt tình tổ chức một chương trình tái hòa nhập cho các cựu chiến binh. Sau đó, một số người còn tình nguyện tham gia sửa lại phòng phụ của giáo hội. Dần dần, cuộc sống cộng đồng được tái thiết lập, ngôi đền Mt Pleasant đã tìm lại vẻ huy hoàng của nó, còn mục sư David Kellergan nhanh chóng được coi là ngôi sao đang lên của Jackson. Những người có địa vị, đồng thời là thành viên của giáo xứ cho rằng Kellergan có triển vọng chính trị. Người ta đồn Kellergan sẽ có thể chiếm được ghế trong hội đồng thành phố. Có thể sau đó, ông còn được bầu giữ một nhiệm kì tại nhà nước liên bang. Có thể sẽ là Nghị viện, ai mà biết trước được. Kellergan là người rất có năng lực.
Một buổi tối cuối năm 1953, David Kellergan ăn tối trong quán ăn nhỏ gần ngôi đền thờ. Ông ngồi tại quầy như thường lệ. Cạnh ông, một phụ nữ trẻ bất chợt quay lại, khi nhận ra ông thì mỉm cười:
– Xin chào mục sư, cô nói.
Ông hơi bối rối, mỉm cười đáp lại:
– Tôi xin lỗi, thưa cô, nhưng chúng ta có quen nhau không nhỉ?
Cô gái phá lên cười, tay nghịch nghịch những lọn tóc vàng:
– Em là thành viên giáo hội của ông. Em tên là Louisa. Louisa Bonneville.
Bối rối vì không nhận ra cô, ông đỏ mặt, cô cũng cười thật tươi. Ông châm điếu thuốc để tự trấn an đôi chút.
– Em có thể xin ông một điếu không? Cô hỏi.
Ông chìa ra cho cô gói thuốc lá.
– Ông đừng nói là em hút thuốc nhé, thưa mục sư? Louisa nói.
Ông mỉm cười.
– Tôi hứa.
Louisa là con gái một gia đình có địa vị trong giáo xứ. David và cô bắt đầu hẹn hò và nhanh chóng yêu nhau. Ai cũng cho rằng họ là cặp đôi hoàn hảo, viên mãn. Họ cưới nhau vào mùa hè năm 1955, rạng ngời vì hạnh phúc. Họ muốn có thật nhiều con, ít nhất là sáu đứa, ba con trai, ba con gái, những đứa trẻ vui vẻ, tươi cười sẽ làm náo động ngôi nhà ở Lower Street nơi đôi vợ chồng trẻ vừa mới dọn tới. Nhưng Louisa mãi không mang thai. Cô chữa chạy tại nhiều chuyên gia, mới đầu không có kết quả gì. Cuối cùng, mùa hè năm 1959, bác sĩ cũng báo tin vui: cô đã có bầu.
Ngày 12 tháng Tư năm 1960, tại bệnh viện đa khoa Jackson, Louisa Kellergan sinh hạ đứa con đầu tiên và duy nhất.
– Con gái rồi, thầy lang thông báo cho mục sư David Kellergan đang bồn chồn đi lại ngoài hành lang.
– Ôi con gái! Mục sư Kellergan reo lên, rạng rỡ hạnh phúc.
Ông háo hức vội đi gặp vợ lúc này đang bế trên tay đứa trẻ mới lọt lòng. Ông ôm chặt vợ, ngắm đứa bé mắt vẫn còn nhắm. Rõ ràng tóc nó sẽ màu vàng giống mẹ.
– Mình đặt tên con là Nola nhé? Louisa gợi ý.
Ông mục sư thấy Nola là tên tuyệt đẹp nên gật đầu đồng ý.
– Chào mừng con, Nola, ông nói với con gái.
Trong suốt những năm tiếp theo, gia đinh Kellergan luôn được coi là một tấm gương sáng. Sự tốt bụng của người cha, sự dịu dàng của người mẹ và đứa con tuyệt vời của họ. David Kellergan luôn có hàng tỉ ý tưởng và dự định, lúc nào cũng được vợ mình ủng hộ. Tất cả các ngày Chủ nhật trong dịp hè, họ thường xuyên đi picnic ở Cộng đồng Giáo hội mới của Chúa cứu thế, vì mối quan hệ thân thiết với linh mục Jeremy Lewis mà David Kellergan vẫn giữ gìn kể từ khi họ gặp nhau lần đầu gần 10 năm trước vào một ngày giông bão. Những người quen biết với gia đình Kellergan thời kì đó đều rất ngưỡng mộ hạnh phúc của họ.