Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Thứ Ba ngày 5 tháng Tám năm 1975

Khoảng 18 giờ, ông Robert từ xưởng may găng tay trở về. Như mọi khi, ông đỗ chiếc Chrysler cũ kĩ trong lối đi, sau khi đã tắt máy, ông soi vào kính chiếu hậu chỉnh lại chiếc mũ, bắt chước kiểu nhìn của diễn viên Robert Stack lúc anh ta đóng vai Eliot Ness đang chuẩn bị đánh một trận ra trò vào mông các thành viên trong đội. Ông thường mang theo cái mũ ấy trong xe ô tô. Từ lâu Ông không còn có cảm hứng về nhà. Đôi khi ông đi lòng vòng về nhà muộn, thỉnh thoảng ông dừng lại chỗ người bán kem. Khi đứng dậy, ông nghe thấy có tiếng gọi từ sau hàng rào. Ông quay lại, nhìn quanh, chợt nhận ra Nola đang trốn sau hàng cây mào gà.

– Nola à? Robert hỏi. Chào cháu gái, cháu khỏe không?

Cô bé thì thầm:

– Cháu cần nói chuyện với bác, bác Quinn. Chuyện rất quan trọng.

Ông vẫn tiếp tục nói to và dõng dạc:

– Thế thì vào nhà đi cháu, bác sẽ làm cho cháu một cốc nước chanh thật tươi mát.

Cô bé ra hiệu cho ông hạ thấp giọng.

– Không, Nola nói, chúng ta phải tới chỗ nào đó yên tĩnh. Có thể lên xe của bác đến nơi khác không ạ? Trên đường Montburry có chỗ bán xúc xích, có thể ở đó yên tĩnh.

Mặc dù rất ngạc nhiên trước đề nghị này, nhưng Robert không hề từ chối. Ông cho Nola lên ô tô rồi đi theo hướng Montburry. Họ dùng lại cách Montburry vài dặm, trước túp lều nhỏ dựng bằng gỗ ván nơi bán xúc xích và đồ ăn sẵn. Robert mua cho Nola một chiếc bánh sáp ong và một lon soda; mua cho mình một chiếc xúc xích và chai bia không cồn. Cả hai ngồi bên chiếc bàn kê ngoài bãi cỏ.

– Nào, có chuyện gì hả cô bé? Robert vừa hỏi vừa nhồm nhoàm ăn xúc xích rất ngon lành. Chuyện gì nghiêm trọng đến nỗi cháu không thể vào nhà uống nước chanh được nào?

– Cháu cần bác giúp, bác Quinn ạ. Cháu biết điều này đối với bác có vẻ kì cục, nhưng… Hôm nay, ở tiệm Clark’s đã xảy ra một chuyện, mà chỉ có bác là người duy nhất mới có thể giúp cháu.

Thế là Nola kể lại câu chuyện mà cô bé đã ngẫu nhiên chứng kiến cách đó hai tiếng đồng hồ. Lúc đó, Nola tới gặp bà Quinn để lĩnh tiền công cho những ngày phục vụ tại quán vào thứ Bảy từ trước vụ cô tự tử mà không thành. Lúc đó là khoảng 16 giờ. Cô đến tiệm Clark’s và chỉ thấy Jenny cùng vài người khách trong quán. Jenny mải xếp lại chồng đĩa, chỉ bảo với Nola là bà Quinn đang bận trong phòng làm việc và cũng không nói còn ai khác trong phòng. Phòng làm việc là nơi bà Quinn lưu giữ tất cả các giấy tờ sổ sách kế toán và các công thức chế biến trong két sắt, là nơi mắng mỏ những người giao hàng chậm qua điện thoại hoặc chỉ đơn giản là nơi để bà Quinn vào đó đóng cửa lại không có lí do gì chính đáng mỗi khi Nola muốn được trả tiền công. Đó là một căn phòng chật chội, trên cửa có gắn biển PHÒNG RIÊNG. Có thể đi vào phòng làm việc từ hành lang dành cho nhân viên phục vụ ở phía sau và dẫn tới khu vệ sinh của nhân viên.

Nola tiến tới trước cửa phòng làm việc, chuẩn bị gõ cửa thì nghe có tiếng nói. Có ai đó cũng đang ở trong phòng cùng với bà Tamara.

Giọng đàn ông. Nola giỏng tai lên nghe, hiểu được một đoạn của cuộc đối thoại.

– Hắn là tên tội phạm, ông hiểu chứ? Bà Tamara nói. Cũng có thể hắn là yêu quái râu xanh! Ông phải làm gì đó đi.

– Bà có chắc chắn chính Harry Quebert viết những dòng này không?

Nola nhận ra giọng nói của Cảnh sát trưởng Pratt.

– Hoàn toàn chắc chắn, bà Tamara trả lời. Chính tay hắn viết. Harry Quebert nhòm ngó con gái của ông Kellergan, hắn đã viết những lời lẽ bẩn thỉu trụy lạc về cô bé. Ông phải làm gì đó đi.

– Được rồi. Bà kể với tôi chuyện này là đúng. Nhưng bà lại đột nhập bất hợp pháp vào nhà của Quebert ăn cắp mảnh giấy này. Bây giờ tôi chưa thể làm gì được cả.

– Không thể làm gì được cả? Thế nghĩa là sao? Phải đợi cho gã thần kinh điên loạn này làm hại xong cô bé thì ông mới hành động được sao?

—Tôi không nói như vậy, Cảnh sát trưởng đấu dịu. Tôi sẽ theo dõi Quebert sát sao. Trong khi chờ đợi, bà cứ giữ lấy tờ giấy này cẩn thận. Tôi không thể giữ nó được, tôi có thể sẽ gặp phiền toái.

– Tôi cất nó trong két sắt này, bà Tamara nói. Không ai mở được nó. Nó sẽ được bảo toàn. Tôi xin ông, ông hãy làm điều gì đó đi, Quebert là loại tội phạm rác rưởi! Một tên tội phạm! Một tên tội phạm!

– Đừng lo lắng quá, bà Quinn, bà sẽ thấy chúng tôi làm thế nào với loại người như vậy.

Nola nghe thấy tiếng bước chân tiến về phía cửa, cô bé vội vàng chạy ra ngoài phòng ăn.

Robert cảm thấy vô cùng bối rối vì điều Nola vừa kể. Ông nghĩ bụng: khổ thân cô bé, biết được Harry viết ra những điều bậy bạ về mình, chắc hẳn phải choáng váng lắm đây. Cô bé cần được tâm sự với ai đó, và cô bé đã tìm đến ông; ông sẽ phải tỏ ra xứng đáng với sự tin cậy này, phải giải thích rõ ràng tình hình, phải nói với cô bé rằng đàn ông là một loại chim kì cục, đặc biệt là Harry Quebert, cho nên nhất định cô bé phải tránh xa anh ta và nếu sợ anh ta làm điều gì xấu thì phải báo ngay cho cảnh sát biết. Hơn nữa, không biết anh ta đã làm hại cô bé chưa? Không biết cô bé có cần tâm sự mình đã bị làm hại hay không? Không biết ông có biết cách ứng xử phù hợp nếu cô bé thổ lộ những tâm sự như thế không. Theo như bà vợ ông, thì ông là người không đủ khả năng để biết bữa tối phải dọn bàn như thế nào. Nuốt xong miếng xúc xích, ông vội nghĩ ra những ngôn từ để an ủi mà ông có thể nói được thành lời, nhưng ông còn chưa kịp nói gì thì Nola tuyên bố:

– Bác Quinn ơi, bác phải giúp cháu lấy được mẩu giấy đó.

Ông Quinn suýt nghẹn xúc xích.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.