Báo chí bắt đầu thêm mắm thêm muối.
Tin mới về Vụ án Harry Quebert: thông tin bất nhất vừa được phát hiện trong truyện của Marcus Goldman khiến mọi người bắt đầu ngờ vực cuốn sách từng được giới phê bình hết lời ca ngợi và được ông trùm xuất bản sách ở Bắc Mỹ là Roy Barnaski giới thiệu là cuốn sách chính xác về các sự kiện xảy ra khiến cô bé Nola Kellergan bị giết hại năm 1975.
Tôi không thể quay lại New York chừng nào còn chưa làm rõ được vụ việc, bởi vậy, tôi lại tới trú tạm trong căn phòng hạng sang ở khách Sạn Regent tại Concord. Người duy nhất được tôi liên lạc và cung cấp địa chỉ chính xác là Denise, cô ấy thông tin cho tôi những bình luận, diễn giải mới nhất ở New York và những phiên bản mới nhất liên quan tới bóng ma của bà Kellergan, mẹ của Nola. Tối hôm đó, Gahalowood mời tôi ăn tối tại nhà riêng. Hai con gái của ông đang vận động cho chiến dịch của Obama, chúng làm náo động cả bữa ăn. Hai đứa cho tôi những tấm hình đề can tự dán lên ô tô. Sau đó, khi tôi giúp Helen rửa bát trong nhà bếp, bà nói nhìn tôi có vẻ buồn. Không hiểu tôi đã làm gì, tôi giải thích. Không hiểu sao tôi lại bị chết dí ở tình huống này.
– Chắc phải có một lí do chính đáng nào đó, Marcus ạ. Anh biết không, Perry rất tin tưởng ở anh. Ông ấy bảo anh là một người đặc biệt. Tôi ở với ông ấy ba mươi năm nay, ông ấy chưa bao giờ nói như vậy về bất kì ai. Tôi tin chắc anh không làm chuyện gì vớ vẩn, chắc sẽ có cách giải thích hợp lí cho tất cả những việc này.
Đêm hôm đó, Gahalowood và tôi thức rất khuya trong phòng làm việc để nghiên cứu tập bản thảo mà Harry để lại cho tôi. Nhờ đó, tôi phát hiện ra cuốn tiểu thuyết chưa được xuất bản, Những chú mòng biển ở Aurora, là một cuốn tiểu thuyết tuyệt diệu mà qua đó Harry kể lại chuyện của mình với Nola. Không hề có để ngày tháng nhưng tôi tin rằng ông viết nó sau khi viết cuốn Nguồn gốc cái xấu xa . Bởi vì nếu như cuốn tiểu thuyết Nguồn gốc cái xấu xa kể về một tình yêu không thể và không bao giờ có thể trở thành hiện thực, thì cuốn Những chú mòng biển ở Aurora lại kể về việc Nola đã khơi gợi cảm hứng cho Harry như thế nào, nàng chưa bao giờ hết tin tưởng ở Harry, còn khuyến khích Harry trở nhà văn lớn như trên thực tế. Nhưng ở đoạn kết, Nola không chết: vài tháng sau khi trở nên nổi tiếng, Harry nhân vật chính có gia tài lớn, đã bay sang Canada, tại đó , trong căn nhà đẹp đẽ bên hồ lớn, Nola đợi ông.
Tầm 2 giờ sáng, Gahalowood pha cho tôi một cốc cà phê và hỏi:
– Suy cho cùng, Harry đang cố gắng nói với chúng ta điều gì qua cuốn sách của ông ấy nhỉ?
– Ông ấy tưởng tượng về cuộc sống của ông ấy nếu Nola không chết, tôi nói. Cuốn sách này là thiên đường của nhà văn.
– Thiên đường của nhà văn? Nó là cái gì?
– Đó chính là khi khả năng viết đối lập với nhà văn. Nhà văn không còn biết các nhân vật của mình chỉ tồn tại trong đầu thôi hay đang sống thực sự.
– Thế thì giúp được gì cho chúng ta?
– Tôi không biết gì hết. Hoàn toàn không biết gì hết. Cuốn truyện thật hay mà ông ấy không xuất bản. Tại sao ông ấy lại giấu kỉ tận đáy ngăn kéo tủ như vậy chứ?
Gahalowood nhún vai.
– Có thể tại vì ông ấy không dám cho xuất bản khi viết về cô gái bị mất tích, Gahalowood giải thích.
– Có thế. Nhưng trong cuốn Nguồn gốc cái xấu xa ông ấy cũng viết về Nola và vẫn đưa cho các nhà xuất bản để in. Tại sao ông ấy lại viết cho tôi là cuốn sách này là sự thật? Sự thật gì? Hay là sự thật về Nola chăng? Ông ấy muốn nói gì nhỉ? Nola không chết và đang sống trong một túp lều gỗ à?
– Tôi chả thấy có ý nghĩa gì ở đây cả, Gahalowood đánh giá. Rõ ràng các phân tích khoa học đã chứng minh đích xác bộ hài cốt là của Nola.
– Thế nghĩa là sao nhỉ?
– Nghĩa là chúng ta chưa có tiến triển thêm được tẹo nào cả, nhà văn ạ.
Sáng hôm sau, Denise gọi điện cho tôi thông báo rằng có một phụ nữ gọi điện tới công ty Schmid & Hanson, người ở công ty này cho cô ấy số điện thoại của Denise.
– Cô ấy muốn nói chuyện với anh, Denise giải thích, bảo có việc rất quan trọng.
– Quan trọng à? Về chuyện gì?
– Cô ấy nói đã học cùng trường với Nola Kellergan ở Aurora và Nola có kể chuyện với cô ấy về mẹ mình.