Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày mùng 5 tháng Mười một năm 2008, trong khi cả New York còn liên hoan chiến thắng của Obama, thì tôi có cuộc hẹn ăn trưa với Barnaski tại nhà hàng Pierre. Chiến thắng của Đảng Dân chủ khiển bộ mặt ông ta nom thật dễ chịu: “Tôi thích người Black! Ông ta nói với tôi. Tôi thích những người Black điển trai! Nếu anh được mời đến Nhà Trắng, thì cho tôi đi theo nhé! Nào, thế nào, anh có tin tức gì quan trọng muốn nói với tôi?”

Tôi kể cho ông ta nghe điều tôi khám phá về Nola với bản báo cáo chứng rối loạn tâm thần ở trẻ, khuôn mặt ông ta rạng rỡ hẳn lên:

– Vậy những cảnh anh miêu tả hành vi thô bạo của người mẹ là chính Nola tự gây ra à?

– Đúng vậy.

– Thật là tuyệt vời! Ông ta hét vang cả nhà hàng. Cuốn sách của anh giống như tín hiệu báo trước! Chính người đọc cũng đang trong thời điểm điên loạn vì nhân vật người mẹ tồn tại mà lại không tồn tại thực sự. Anh quả đúng là thiên tài, anh Goldman! Thiên tài!

– Không, chỉ đơn giản là tôi bị nhầm. Tôi bị Harry lừa.

– Harry có biết chuyện không?

– Có. Sau đó, ông ta đã biến khỏi mặt đất.

– Thế là thế nào?

– Không thể tìm thấy ông ta nữa. Rõ là ông ta đã qua biên giới Canada rồi. Ông ta chỉ để lại cho tôi một tín hiệu duy nhất rất bí ẩn và một tập bản thảo chưa được xuất bản về Nola.

– Anh có bản quyền không?

– Xin lỗi tôi không hiểu?

– Cuốn bản thảo chưa được xuất bản, anh có bản quyền không? Tôi mua lại của anh.

– Mẹ kiếp, Roy! Không có chuyện đó!

– Ồ, xin lỗi, tôi mới chỉ hỏi thế thôi mà.

– Có một chi tiết nào đó bị thiếu. Có cái gì đó mà tôi không hiểu nổi. Chuyện về bệnh tâm thần trẻ nhỏ, rồi Harry biến mất. Bức xếp hình bị thiếu một miếng, dù biết vậy nhưng tôi không thể hiểu nổi.

– Anh là người cả lo, Marcus ạ, hãy tin tôi, lo lắng như thế cũng chẳng để làm gì. Hãy tới bác sĩ Freud bảo ông ấy kê cho anh đơn thuốc an thần. Còn về phía tôi, tôi sẽ liên lạc với báo chí, chuẩn bị buổi họp báo về căn bệnh của trẻ, sẽ làm cho tất cả mọi người tin rằng ta biết chuyện ngay từ đầu nhưng đây là sự ngạc nhiên thần kì nhất: một cách cho mọi người thấy rằng sự thật đôi khi ở đâu đó và không nên giới hạn ở những ấn tượng đầu tiên. Những người đã lật mặt anh sẽ cảm thấy lố bịch, họ sẽ nói rằng anh là nhà chiêm tinh đại tài. Thế là tự nhiên, người ta sẽ lại nhắc tới cuốn sách của anh, ta sẽ lại bán được cả đống. Quả này thì ngay cả những kẻ không hề có ý định mua sách cũng không thể cưỡng lại được trí tò mò muốn biết tại sao anh lại viết về người mẹ. Goldman, anh thật là thiên tài; bữa trưa cứ để tôi trả tiền.

Tôi hơi nhăn mặt, bảo với ông ta:

– Tôi không cảm thấy hoàn toàn thuyết phục, Roy ạ. Tôi muốn có thời gian để đào sâu thêm nữa.

– Anh thì chẳng bao giờ thấy được thuyết phục cả, anh bạn trẻ đáng thương của tôi ạ! Chúng ta không có thời gian để “đào sâu thêm” như anh nói. Anh đúng là nhà thơ, anh nghĩ thời gian trôi qua có một ý nghĩa nhưng thời gian trôi qua, thì hoặc là chúng ta kiếm được thêm tiền, hoặc là chúng ta mất tiền mà thôi. Tôi thì hoàn toàn tin tưởng vào giả thuyết đầu tiên. Tuy nhiên, có thể là anh đã biết, kể từ hôm qua chúng ta đã có một tân tổng thống, đẹp trai, da đen và rất nổi tiếng. Theo tính toán của tôi, ta sẽ phải nghe nhắc đến ông ấy dưới tất cả các giọng điệu trong vòng hơn một tuần, một tuần sẽ chỉ có chỗ cho ông ta. Vậy nên trong giai đoạn này liên lạc với báo giới và các phương tiện thông tin đại chúng khác là vô ích, chỗ tốt nhất dành cho chúng ta may ra chỉ là những bài ngắn trong mục chó chết chẹt là cùng. Cho nên một tuần nữa tôi mới liên lạc với báo giới, như vậy anh sẽ có thêm chút thời gian. Dĩ nhiên trừ trường hợp có một nhóm người phương nam đội mũ nhọn nổ súng ám sát tân tổng thống, chúng ta sẽ không thể chiếm vị trí trên trang nhất trong vòng một tháng. Nếu vậy thì vâng, phải đến một tháng. Thế thì đúng là thảm họa: một tháng nữa là Noel, lúc đó chẳng ai còn để ý đến câu chuyện của chúng ta nữa. Vậy nên trong vòng một tuần, chúng ta sẽ loan báo câu chuyện thần kinh ở trẻ nhỏ. Nếu còn thời gian, tôi sẽ cho xuất bản gấp một cuốn sổ tay cho các ông bố bà mẹ, kiểu như: Phát hiện sớm bệnh tâm thần ở trẻ nhỏ hoặc làm thế nào để con mình không trở thành một Nola Kellergan mới, không thiêu sống quý vị trong giấc ngủ. Chắc chắn sẽ thành công vang dội. Nhưng thực ra chúng ta không còn thời gian nữa.

Tôi chỉ có một tuần trước khi Barnaski công bố tất cả. Một tuần để tìm hiểu điều gì chưa rõ, vẫn còn làm cho tôi phải băn khoăn áy náy. Thế mà đã bốn ngày trôi qua; bốn ngày không làm được gì. Tôi gọi điện liên tục cho Gahalowood, anh ta chỉ biết thừa nhận là bó tay. Cuộc điều tra đang trong ngõ cụt, không tiến triển gì thêm nữa. Sau đó, Vào đêm ngày thứ năm, một sự kiện xảy ra đã làm thay đổi cuộc điều tra. Đêm ngày 10 tháng Mười một. Cảnh sát giao thông Dean Forsyth đi tuần trên đường từ Montburry đi Aurora đã đuổi theo một xe ô tô không dừng đèn đỏ và chạy quá tốc độ. Một vụ vi phạm thường thấy, nhưng người lái xe lại túa đẫm mồ hôi và có vẻ bấn loạn, khiến viên cảnh sát trẻ nghi ngờ:

– Ông từ đầu tới, thưa ông? Cảnh sát Forsyth hỏi.

– Montburry.

– Ông làm gì ở đó?

– Tôi tới chơi nhà bạn.

– Tên bạn ông là gì?

Vẻ lúng túng, sợ hãi lộ rõ trong ánh mắt người lái xe càng khiến viên cảnh sát tò mò. Anh ta chiếu đèn lên mặt người đàn ông và thấy vết cào trên má.

– Má ông bị sao thế?

– Tôi bị vướng một cành cây thấp khỏi tầm nhìn.

Viên cảnh sát không tin.

– Tại sao ông chạy xe nhanh như thế?

– Tôi tôi xin lỗi. Tôi đang vội. Anh có lí, tôi nhẽ ra không nên làm vậy.

– Ông có uống rượu không?

– Không.

Qua kiểm tra nồng độ cồn, đúng là người đàn ông này không uống rượu. Giấy tờ xe hợp pháp, soi đèn pin kiểm tra bên trong chỉ phát hiện nhiều vỏ lọ thuốc nằm ngổn ngang ở ghế sau. Tuy nhiên, viên cảnh sát vẫn có linh cảm đáng ngờ: vẻ bấn loạn nhưng cũng lại rất điềm tĩnh ở người lái xe. Bất chợt, anh ta phát hiện đôi tay người đàn ông này quá bẩn, giầy dính đầy bùn còn quần thì ướt sủng.

Mời ông xuống xe, Forsyth nhấn từng chữ.

– Tại sao, hả? Hả? người lái xe ấp úng.

– Hãy làm theo và ra khỏi xe.

Người đàn ông không chịu. Cảnh sát Forsyth phải dùng vũ lực ép ông ta xuống xe. Anh dẫn người này về đồn cảnh sát gần đó, chụp ảnh theo quy định rồi lấy dấu vân tay. Thông tin hiện trên màn hình máy tính lúc đó khiến viên cảnh sát không khỏi bối rối. Mặc dù lúc đó là một giờ rưỡi sáng, anh ta vẫn nhấc điện thoại vì nhận thấy phát hiện của mình đủ độ quan trọng để mời trung sĩ Perry Gahalowood ra khỏi giường ngủ.

Ba tiếng sau, khoảng 4 giờ rưỡi sáng, đến lượt tôi bị điện thoại gọi dậy.

– Nhà văn à, Gahalowood đây, anh đang ở đâu thế ?

– Trung sĩ à, tôi trả lời vẫn còn ngái ngủ, tôi đang ở trên giường ngủ của tôi ở New York, anh còn muốn tôi ở đâu nữa! Có chuyện gì vậy?

– Chúng ta đã túm được chú chim của chúng ta rồi, ông ta nói.

– Xin lỗi tôi không hiểu?

– Kẻ đốt nhà Harry… chúng tôi đã tóm được hắn đêm nay.

– Cái gì?

– Anh đang ngồi đấy chứ?

– Không, tôi vẫn còn đang nằm.

– Thế thì càng tốt. Tại vì nó sẽ làm anh sốc mạnh đấy.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.