Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Trong khi cuốn sách của tôi tiến triển với tốc độ chóng mặt, thì cuộc điều tra về kẻ ám sát Cảnh sát trưởng Pratt lại dẫm chân tại chỗ. Gahalowood yêu cầu toàn đội cảnh sát tội phạm báo cáo kết quả, nhưng chẳng có gì tiến triển. Không một dấu vết, không một hướng điều tra nào có thể tiến hành. Chúng tôi nói rất lâu về chuyện này trong quán bar của hội lái xe ở cửa ngõ thành phố, nơi thỉnh thoảng Gahalowood đến cho khuây khỏa đầu óc và đánh bi a.

– Đây là hang ổ của tôi, anh ta nói và chìa cho tôi cây gậy mời đấu một ván. Dạo này tôi thường xuyên tới đây.

– Công việc chẳng dễ dàng gì, phải vậy không?

– Giờ cũng được rồi. Ít nhất là chúng tôi đã giải quyết được vụ Kellergan, đó là vụ quan trọng. Ngay cả việc này phát sinh ra những chuyện cứt đái kinh khủng hơn tôi tưởng. Nhất là khi viên chưởng lý làm việc rất tồi, mà lúc nào chẳng thế, bởi chưởng lý đã được bầu sẵn cả rồi.

– Thế còn anh?

– Thống đốc rất hài lòng, Cảnh sát trưởng cũng hài lòng, vậy tất cả mọi người đều hài lòng. Ngoài ra, các sếp còn định lập bản một đội chịu trách nhiệm nghiên cứu các hồ sơ chưa được làm rõ và muốn mời tôi tham gia.

– Các hồ sơ chưa được làm rõ à? Nhưng quả thật là rất khó chịu khi không có nạn nhân cũng không có thủ phạm! Suy cho cùng, đây chỉ là câu chuyện người chết.

– Đây là câu chuyện người sống chứ, anh Goldman. Trong trường hợp Nola Kellergan, người cha có quyền biết điều gì đã xảy ra đối với con gái của mình; còn Quebert thì suýt phải chịu tai bay vạ gió oan uổng trước tòa án. Chân lí phải hoàn thành sứ mệnh của mình, ngay cả khi vụ việc xảy ra cách đây nhiều năm.

– Thế còn Caleb? Tôi hỏi.

– Tôi nghĩ anh ta bị mất phương hướng, lạc lối trong cuộc sống. Anh biết đấy, trong những trường hợp kiểu như thế này, thông thường có hai loại. Hoặc là giết người hàng loạt; hoặc là một loại điên rồ. Nhưng ở đây, trong vùng không hề xảy ra vụ nào tương tự như trường hợp Nola.

Tôi gật đầu thừa nhận.

– Điểm duy nhất làm cho tôi phải suy nghĩ, Gahalowood nói, đó là Pratt. Ai giết ông ta? Và tại sao? Vẫn còn có một người chưa lộ mặt trong vụ án này. Tôi sợ rằng chúng ta sẽ không bao giờ có thể giải quyết được vấn đề.

– Anh vẫn nghĩ đến Stern à?

– Tôi chỉ hơi nghi ngờ thôi. Tôi đã từng nói với anh, theo tôi có mảng tối trong quan hệ giữa ông ta với Luther. Mối quan hệ giữa họ là thế nào? Tại sao Stern lại không nhắc gì đến việc xe ô tô của ông ta biến mất? Thật sự ở đây có điều gì đó rất kì lạ. Tại sao ông ta lại dính líu vào sự việc một cách gián tiếp như vậy? Có thể lắm.

– Thế anh không hỏi ông ta luôn điều đó à? Tôi hỏi.

– Có chứ. Ông ta tiếp tôi hai lần đều rất tử tế. Ông ta nói cảm thấy ổn hơn kể từ khi kể cho tôi về bức tranh. Ông ta có nói rõ đôi khi ông ta cho phép Luther được sử dụng chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen vào việc riêng, bởi vì chiếc Mustang xanh lơ rất tồi tàn. Tôi không biết sự thực có phải như vậy không nhưng dù sao chăng nữa giải thích của ông ấy rất hợp lí. Tất cả đều vô cùng hợp lí. Đã mười ngày nay tôi tập trung tìm hiểu thêm về cuộc sống của Stern nhưng không phát hiện ra điều gì cả. Tôi còn nói chuyện với cả Sylla Mitchell nữa, tôi hỏi cô ấy điều gì đã xảy ra với chiếc xe Mustang xanh lơ của anh trai cô ấy, Sylla bảo cô ấy hoàn toàn không biết gì hết. Chiếc xe này đã hoàn toàn biến mất. Tôi không có bằng chứng gì chống lại Stern, không có gì có thể làm tôi nghĩ ông ta có dính dáng đến vụ việc.

– Tại sao một người như Stern lại để cho một gã tài xế chi phối hoàn toàn như vậy? Nhún nhường trước những trò đỏng đảnh của anh ta, cho anh ta được sử dụng xe ô tô riêng… Có cái gì đó mà tôi còn chưa hiểu nổi.

– Tôi cũng vậy, nhà văn ạ. Tôi cũng vậy.

Tôi xếp các viên bi trên bàn.

– Hai tuần nữa tôi phải viết xong cuốn sách, tôi nói.

– Nhanh vậy à? Anh viết nhanh thật đấy.

– Cũng không nhanh lắm đâu. Có thể anh nghe thấy người ta nói cuốn sách này được viết trong hai tháng, nhưng thực ra tôi đã mất cả hai năm cơ đấy.

Gahalowood mỉm cười.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.