Cuộc họp điện đàm số 2. Với các nhà văn ma.
– Ba tuần nữa, cuốn sách phải được hoàn thành, anh Marcus ạ. Barnaski nhắc lại với tôi đến lần thứ mười. Sau đó chúng ta sẽ có 10 ngày để chỉnh sửa, sau đó một tuần nữa để in. Như vậy có nghĩa là vào giữa tháng Chín, chúng ta sẽ phát hành khắp cả nước. Anh đảm bảo được tiến độ chứ?
– Được, Roy.
– Nếu cần, chúng tôi sẽ hỗ trợ! Từ phía sau, trưởng nhóm nhà văn ma, Francois Lancaster hét lên. Chúng tôi sẽ đáp ngay chuyến bay đầu tiên tới Concord, ngay ngày mai sẽ có mặt để giúp anh.
Tôi nghe thấy những người khác đồng thanh rú lên đúng rồi, ngày mai họ sẽ có mặt và mọi chuyện sẽ tuyệt diệu.
– Họ là những tay viết cừ khôi, Barnaski nài nỉ, ngay cả anh cũng không phát hiện ra sự khác nhau.
– Đúng vậy, ngay cả anh cũng không thấy sự khác nhau đâu, Francois nhắc lại. Tại sao anh cứ muốn nai lưng làm việc trong khi anh có thể không phải làm?
– Các anh đừng lo, tôi sẽ đảm bảo đúng kì hạn.
Cuộc họp điện đàm số 4. Với nhóm marketing.
– Thưa anh Goldman, Sandra giám đốc marketing nói, chúng tôi cần có ảnh của anh trong lúc anh đang viết, các tấm ảnh cũ chụp với Harry, ảnh của Aurora. Ngoài ra chúng tôi cũng cần những ghi chép của anh để viết cuốn sách.
– Đúng, tất cả các ghi chép của anh, Barnaski nói theo.
– Được… được… Nhưng tại sao? Tôi hỏi.
– Chúng tôi muốn xuất bản một ấn phẩm về cuốn sách của anh, Sandra giải thích. Kiểu như một cuốn nhật kí được minh họa thật sinh động. Sẽ thành công vang dội cho mà xem. Tất cả những người mua sách của anh sẽ muốn mua cuốn nhật kí về cuốn sách của anh và ngược lại. Anh hiểu chứ.
Tôi thở dài:
– Các anh không nghĩ rằng tôi có cái khác cần phải làm trong thời điểm hiện tại hơn là tham gia viết một cuốn nhật kí một cuốn sách mà tôi còn chưa viết xong à.
– Chưa viết xong à? Barnaski rú lên như kẻ loạn trí. Tôi sẽ cử ngay lập tức đến cho anh những nhà văn ma!
– Không phải cử ai hết! Nhân danh chúa, hãy để cho tôi được yên thân viết xong cuốn sách.
Cuộc họp điện đàm số 6. Với các nhà văn ma.
– Chúng tôi đã viết là khi chôn cô bé, Caleb khóc. Francois Lancaster tuyên bố .
– Chúng tôi đã viết, thế nghĩa là thế nào?
– Đúng thế, hắn chôn cất cô bé và khóc. Những hàng lệ rơi xuống ngôi mộ khiến đất hóa thành bùn. Cảnh tượng thật đẹp, rồi anh sẽ thấy.
– Ôi, nhận danh chúa, tôi có đề nghị các anh viết một cảnh đẹp về Caleb chôn cất Nola hay không?
– Thực ra là không, nhưng ông Barnaski nói…
– Barnaski à? A lô, Roy… ông có ở đấy không? A lô, a lô?
– Ơ… có, anh Marcus, tôi đây…
– Chuyện này nghĩa là thể nào?
– Đừng nổi cáu lên như vậy, Marcus. Tôi không thể chấp nhận rủi ro cuốn sách không xong đúng thời hạn, cho nên tôi đã yêu cầu các anh ấy làm trước, phòng trường hợp cần thiết. Chỉ là phòng thôi. Nếu anh không thích thì chúng ta sẽ không dùng văn của họ. Nhưng nếu anh không có đủ thời gian để hoàn thành, đây sẽ là phao cứu sinh cho chúng ta!
Cuộc họp điện đàm số 10. Với nhóm pháp lí.
– Chào anh Goldman, tôi là Richardson, làm ở bộ phận pháp lí. Chúng tôi đã nghiên cứu kĩ, và khẳng định chắc chắn, anh có thể sử dụng tên riêng, Stern, Pratt, Caleb. Những điều anh nói đều có trong báo cáo của chưởng lý, và những thông tin ấy lại được các phương tiện truyền thông dùng lại. Chúng ta đã được mặc áo giáp sắt, chúng ta không có nguy cơ gì hết. Không hề có sự xuyên tạc, bóp méo, chỉ có sự thực.
– Họ cũng nói rằng anh có thể cho thêm vài cảnh làm tình hay quyến rũ gì đó dưới dạng hoang tưởng hay giấc mơ, Barnaski chêm vào, có phải vậy không Richardson?
– Hoàn toàn được. Tôi cũng đã nói rồi. Nhân vật trong truyện có thể mơ rằng anh ta đang làm tình, điều đó cho phép trong cuốn sách có chi tiết tình dục mà không có nguy cơ bị kiện tụng gì.
– Đúng vậy, thêm chút tình dục vào đi, Marcus, Barnaski nói lại. Hôm trước, Francois nói cuốn sách của anh rất hay nhưng tiếc là thiếu ít mắm muối. Bé gái mười lăm tuổi, Quebert hơn ba mươi tuổi một chút!
– Ông điên mất rồi, Roy ạ! Tôi kêu lên.
– Còn anh thì cứ làm lãng phí hết cả, Goldman ạ, Barnaski thở dài. Những câu chuyện thánh thiện, chẳng có sờ mó gì, làm mọi người phát ngán.
Cuộc họp điện đàm số 13. Cùng với nhóm thiết kế đồ họa.
Chọn bìa cho cuốn sách đúng là một bài toán hóc búa.
– Bìa sách có thể là một tấm ảnh của anh, trưởng nhóm thiết kế, Steven gợi ý.
– Một tấm ảnh của Nola, một người khác đề nghị.
– Một tấm ảnh của Caleb, sẽ có hiệu ứng nhiều hơn chứ phải không? Một người thứ ba lên tiếng.
– Thế tại sao lại không để ảnh của khu rừng nhỉ? Trợ lí trưởng nhóm tiếp lời.
– Đúng, một thứ gì đó gợi sự u tối và lo lắng sẽ không tồi, Barnaski nói.
– Hay cái gì đó tối tăm, rốt cuộc tôi gợi ý. Một cái nhìn chung về Aurora, và ở phía trước sẽ là hai cái bóng không phân biệt được nhưng người ta có thể nghĩ rằng đó là Harry và Nola, đi cùng với nhau trên đường.
– Phải lưu ý vào màu sắc tối tăm, Steven nói. Tối tăm sẽ gợi cảm giác chán. Và cái gì chán thì sẽ không bán được đâu.