Đối diện với tôi ở New York, Harry âm thầm khóc, khi nghe xong câu chuyện của tôi.
– Khi mà em nhìn thấy những bức thư này, tôi giải thích cho ông, trong đầu em lẫn lộn mọi thứ. Em nghĩ lại cuốn sách của thầy, cuốn sách mà thầy đã để lại trong ngăn tủ đựng đồ ở phòng tập: Những chú mòng biển ở Aurora. Và em đã nhận ra một điều: không hề có chim mòng biển trong cuốn Nguồn gốc cái xấu xa. Làm sao mà em lại có thể không để ý đến chi tiết này trong chừng ấy thời gian cơ chứ: không hề có lấy một lần nhắc tới chim mòng biển! Thế mà thầy đã hứa là sẽ nhắc đến chim mòng biển! Đúng vào lúc đó thì em đã hiểu thầy không phải là người viết cuốn Nguồn gốc cái xấu xa. Cuốn sách mà thầy đã viết trong suốt mùa hè năm 1975 là Những chú mòng biển ở Aurora. Đó mới là cuốn sách thầy viết và được Nola đánh máy. Em khẳng định điều đó khi nhờ Gahalowood phân tích nét chữ ở các bức thư mà Stern đưa cho em với nét chữ trên tin nhắn ở tập bản thảo viết tay chôn cùng với Nola. Hoàn toàn trùng khớp, khi đó em hiểu ra thầy đã lợi dụng em để phi tang tập bản thảo trứ danh của thầy. Đó không phải là nét chữ của thầy…Thầy không phải là người viết nên quyển sách đã khiến thầy gặt hái thành công như thế. Thầy ăn cắp của Luther!
– Im mồm đi, Marcus!
– Em có sai không? Thầy đã ăn cắp một cuốn sách! Một nhà văn có thể phạm lỗi lầm nào nặng hơn thế nữa không? Nguồn gốc cái xấu xa: đó là lí do tại sao thầy đã đặt tựa đề của cuốn sách này như vậy! Và em không thể hiểu tại sao một tựa đề buồn thảm như thế lại được đặt cho một câu chuyện tuyệt đẹp như vậy! Nhưng tựa đề này không liên quan gì tới cuốn sách, mà nó liên quan tới chính thầy. Hơn nữa, chính thầy luôn nói với em: cuốn sách không phải là một mối quan hệ giữa các từ, mà là mối quan hệ với con người. Cuốn sách này là nguồn gốc của cái xấu xa mà nó đã gặm nhấm thầy từ bấy lâu, nỗi đau khổ của sự hối hận và của sự lường gạt!
– Thôi đi, Marcus! Bây giờ hãy im đi!
Ông khóc. Tôi tiếp tục:
– Một hôm, Nola đã để một phong bì ở trước cửa nhà thầy. Đó là ngày 5 tháng Bảy năm 1975. Trong phong bì đựng ảnh những chú chim mòng biển và một bức thư viết trên loại giấy mà cô ấy thích, cô ấy đã nói với thầy về Rockland và cô ấy nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ quên thầy. Đó là thời kì mà thầy tự buộc mình không được gặp cô ấy. Nhưng bức thư đó đã không bao giờ tới tay thấy bởi vì Luther, người luôn rình rập ở nhà thầy, đã lấy đi ngay khi Nola bỏ đi. Đó là lí do làm sao mà kể từ ngày đó, anh ta bắt đầu trao đổi thư từ với Nola. Anh ta đã trả lời những bức thư, và đóng giả là thầy. Cô ấy đã viết thư lại, và nghĩ rằng đang viết cho thầy, nhưng Luther đã nhận những bức thư ngay trong hòm thư của thầy. Và chính anh ta đã viết thư ngược trở lại, lúc nào cũng giả vờ là thầy. Đó chính là lí do tại sao anh ta lúc nào cũng rình rập xung quanh nhà thầy. Những bức thư trao đổi giữa họ trở thành Nguồn gốc cái xấu xa. Trời ơi, Harry, sao thầy lại có thể làm thế ?
– Tôi đã rất lo sợ, Marcus! Vào mùa hè năm đó, tôi thật khó khăn để viết. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ có thể viết được nữa. Tôi đã viết nên cuốn sách này, Những chú mòng biển ở Aurora, nhưng tôi thấy chúng thật là dở tệ. Nola bảo rằng cô ấy rất thích, nhưng chẳng có gì có thể làm tôi nguôi ngoai. Tôi lâm vào tình trạng khủng hoảng điên dại. Cô ấy đánh máy cho tôi các trang bản thảo viết tay, tôi đọc lại, rồi tôi đã xé rách tất cả. Cô ấy van xin tôi hãy dừng lại, cô ấy bảo tôi: “Đừng làm như thế, anh thật là tài năng. Làm ơn, hãy viết xong chuyện đó đi. Harry yêu quý, em không thể chịu đựng được nếu anh không kết thúc được câu chuyện đó!” Nhưng tôi không tin vào điều đó. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ trở thành nhà văn. Và rồi một hôm, Luther Caleb đã đến bấm chuông cửa nhà tôi. Anh ta bảo tôi rằng anh ta không biết nói với ai, vậy nên anh ta đã tới tìm gặp tôi: anh ta đã viết một cuốn sách và anh ấy tự hỏi không biết câu chuyện này có đáng để gửi cho các nhà xuất bản hay không. Anh có hiểu không, Marcus, anh ta nghĩ rằng tôi là một nhà văn lớn của New York và tôi có thể giúp đỡ anh ta.