Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 15 tháng Tám năm 1975

Lúc đó là giữa buổi chiều. Từ của sổ phòng làm việc, mục sư Kellergan nhìn thấy một chiếc xe Chevrolet đen đến đỗ trước bãi xe của nhà thờ. Ông thấy Harry Quebert xuống xe và bước nhanh về phía lối vào chính của tòa nhà. Ông tự hỏi không biết anh ta tới đây với mục đích gì: kể từ khi đến Aurora, Harry chưa một lần nào đến nhà thờ. Ông nghe thấy tiếng cửa mở ra, rồi tiếng bước chân trên hành lang và giây lát sau, ông thấy Harry Quebert xuất hiện ở khung cửa phòng làm việc đang để ngỏ.

– Chào anh Harry, thật là một bất ngờ thú vị, mục sư nói.

– Chào mục sư, tôi có làm phiền ông không?

– Không hề, mời anh vào.

Harry bước vào trong phòng, đóng chặt cửa phía sau.

– Mọi chuyện ổn chứ? Mục sư Kellergan hỏi. Nhìn vẻ mặt anh thật lạ quá.

– Tôi đến để nói chuyện với ông về Nola.

– Ồ, thật đúng lúc, tôi muốn cảm ơn anh. Tôi biết thỉnh thoảng con gái tôi có ghé qua chỗ anh và khi về lúc nào nó cũng vô cùng vui vẻ. Tôi hi vọng điều này không làm phiền anh . .. Nhờ có anh mà nó có kì nghỉ hè thật lí thú.

Mặt Harry vẫn không biểu lộ nét vui vẻ.

– Sáng nay, Nola tới chỗ tôi. Cô ấy khóc và kể cho tôi nghe về mẹ của cô ấy.

Vị mục sư tái xanh mặt.

– Về…về vợ tôi? Nó kể gì với anh?

– Kể là bị bà ấy đánh đập! Bà ấy dìm đầu Nola xuống chậu nước đá!

– Harry, tôi…

– Thôi ngay đi mục sư. Tôi biết hết rồi.

– Harry, thực ra chuyện phức tạp hơn vậy nhiều Tôi…

– Phức tạp hơn vậy ư? Bởi vì ông định cố gắng thuyết phục tôi tin có lí do chính đáng giải thích cho những hành động tội lỗi này ư? Hả? Tôi sẽ đi gặp cảnh sát, ông mục sư ạ. Tôi sẽ tố cáo.

– Không, Harry… Đừng làm vậy…

– Có, tôi sẽ đi. Ông có tin không? Ông nghĩ tôi sẽ không dám làm vì ông là người của nhà thờ à? Ông chẳng là gì cả! Làm cha kiểu gì mà để cho vợ tra tấn con gái như thế?

– Harry… xin anh hãy nghe tôi nói. Có hiểu nhầm khủng khiếp ở đây nên chúng ta phải bình tĩnh nói chuyện với nhau.

– Tôi không biết là Nola đi kể với Harry, ông mục sư giải thích. Anh ta không phải là người đầu tiên nghi ngờ có chuyện kì quái, nhưng cho đến tận lúc ấy thì tôi mới chỉ gặp vấn đề với lũ bạn của Nola, với lũ trẻ con tôi có thể dễ dàng trả lời. Nhưng ở đây thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Vậy nên, tôi phải thú nhận mẹ của Nola chỉ tồn tại trong đầu nó. Tôi cầu xin anh ta đừng kể lại cho bất kì ai, nhưng anh ta cứ nhúng mũi vào việc chẳng can dự gì tới mình, cứ một mực chỉ bảo tôi những điều phải làm với chính con gái tôi. Anh ta muốn tôi đưa nó đi chữa bệnh! Cho nên tôi đuổi anh ta cút đi. Rồi một tuần sau, con gái tôi biến mất.

– Và ông cố tình lánh mặt Harry trong suốt ba mươi năm, tôi nói. Bởi vì ông và Harry là hai người duy nhất biết bí mật của Nola.

– Anh biết đấy, nó là đứa con duy nhất của tôi! Tôi muốn tất cả mọi người đều giữ kỉ niệm tốt đẹp về nó, chứ không phải nghĩ nó bị điên. Hơn nữa, nó không hề điên! Chỉ là hơi yếu đuối mong manh! Và nếu cảnh sát biết được sự thật về các cơn khủng hoảng của nó, họ sẽ không bao giờ tìm kiếm tích cực như thế. Họ sẽ bảo nó bị điên nên bỏ nhà đi là chuyện bình thường.

Gahalowood quay về phía tôi.

– Tất cả những điều này nghĩa là thế nào, hả nhà văn?

– Nghĩa là Harry nói dối: ông ấy không đợi Nola ở nhà nghỉ. Ông ấy muốn cắt đứt quan hệ. Ngay từ đầu ông ấy đã chủ định cắt đứt quan hệ với Nola. Ông ấy chưa bao giờ muốn bỏ trốn với Nola. Ngày 30 tháng Tám năm 1975, Nola nhận được bức thư cuối cùng của Harry thông báo rằng ông ta sẽ không đi cùng cô ấy.

Sau khi có lời khai của cha Kellergan, Gahalowood và tôi ngay lập tức quay trở lại trụ sở cảnh sát ở Concord để so sánh bức thư với trang cuối trong cuốn bản thảo được chôn cùng Nola: chúng hoàn toàn giống nhau.

– Ông ấy đã tính toán tất cả! Tôi kêu lên. Ông ấy quyết từ bỏ Nola. Ngay từ đầu ông ấy đã tính như vậy.

Gahalowood gật đầu đồng tình:

– Khi Nola đề nghị ông ta cùng bỏ trốn, Harry nói rằng sẽ không ra đi cùng Nola. Ông ta không hình dung nổi việc dính líu với bé gái mười lăm tuổi.

– Thế mà cô ấy đã đọc bản thảo viết tay, tôi ngạc nhiên.

– Tất nhiên, nhưng Nola tin đấy chỉ là tiểu thuyết. Nola không biết Harry viết chính xác là chuyện có thật và đoạn kết đã được ấn định: Harry không muốn có Nola. Stefanie Larjinjiak có nói bọn họ quan hệ thư từ với nhau, Nola còn rình rập người đưa thư đến. Sáng thứ Bảy hôm xảy ra việc Nola bỏ trốn, ngày mà cô ấy tưởng sẽ đi xa và được hạnh phúc mãi mãi với người bạn đời của mình, cô ấy kiểm tra lại hòm thư lần cuối. Cô ấy muốn chắc chắn không bỏ lỡ bức thư nào có thể làm lộ âm mưu bỏ trốn của họ. Nhưng Nola chỉ tìm thấy bức thư này, trong đó Harry thông báo tất cả chấm hết.

Gahalowood nghiên cứu chiếc phong bì đựng bức thư cuối cùng.

– Đúng là có địa chỉ người nhận trên phong bì nhưng lại không dán tem, cũng không có dấu bưu điện, ông nói. Vậy bức thư được bỏ thẳng vào thùng thư.

– Anh muốn nói chính Harry tới tận nơi bỏ vào đó?

– Đúng. Hẳn là ông ta bỏ vào đó ban đêm, trước khi đi thật xa. Hẳn là ông ta làm việc đó vào phút cuối cùng, trong đêm thứ Sáu chuyển sang thứ Bảy, như vậy sẽ ngăn cản Nola đi đến nhà nghỉ. Thứ Bảy, khi phát hiện ra bức thư của Harry, Nola lâm vào tình trạng điên loạn, suy sụp và mất phương hướng. Cô ấy rơi vào cơn khủng khoảng trầm trọng nhất và tự tra tấn bản thân. Cha Kellergan hoảng sợ, nên lại tự giam mình trong gara. Khi bình tĩnh trở lại, Nola nhận ra có mối liên hệ với bản thảo cuốn sách. Cô ấy muốn được giải thích nên cầm bản thảo đi bộ tới nhà nghỉ. Cô ấy hi vọng mọi chuyện không phải là sự thật, cô sẽ thấy Harry ở đó. Nhưng trên đường đi Nola gặp Luther và mọi chuyện xoay theo chiều hướng xấu.

– Nếu vậy thì tại sao Harry lại quay trở về Aurora ngày hôm sau khi Nola mất tích?

– Ông ta biết Nola biến mất. Vì đã gửi cho cô ấy bức thư này nên ông ấy lo sợ. Có khả năng ông ta cảm thấy tội lỗi và nhất là ông ta sợ có ai đó nhặt được bức thư hay tập bản thảo thì ông ta sẽ gặp chuyện rắc rối. Ông ta muốn quay lại Aurora để theo sát diễn biến tình hình, thậm chí còn phải thu hồi các chứng cứ có khả năng quy kết trách nhiệm cho ông ta.

– Phải tìm gặp Harry. Nhất định tôi phải nói chuyện với ông ấy. Tại sao ông ta lại làm cho tôi tin rằng ông ta chờ đợi Nola trong khi chính ông đã viết hẳn bức thư tuyệt tình?

Gahalowood cũng tiến hành tổng điều tra trên cơ sở các cuộc gọi điện thoại và các sao kê thẻ tín dụng. Nhưng thẻ tín dụng của Harry không hề lưu thông tin gì và điện thoại cũng không có tín hiệu. Khi hỏi thông tin từ các trạm hải quan, chúng tôi mới phát hiện ông ta đã đi qua trạm Milbrooke ở Vermont để vào Canada.

– Vậy có nghĩa là ông ấy đã qua biên giới Canada, Gahalowood nói. Tại sao lại chọn Canada?

– Ông ấy cho rằng đó là thiên đường của các nhà văn, tôi trả lời. Trong bản thảo cuốn Những chú mòng biển ở Aurora mà ông ấy để lại cho tôi, thì kết thúc là ông ta tới đó với Nola.

– Rồi, nhưng xin lưu ý anh rằng, sách của ông ấy không hề viết chuyện thật. Thứ nhất là Nola đã chết, và hình như ông ấy chưa bao giờ có dự định bỏ đi cùng Nola. Thế mà ông ấy để lại cho anh bộ bản thảo trong đó viết ông ta và Nola sum họp ở Canada. Vậy đâu là sự thật?

– Tôi chẳng hiểu gì cả! Tôi thừa nhận. Vì lí do quỉ quái nào mà ông ấy lại bỏ đi chứ?

– Vì ông ấy muốn che giấu một điều gì đó, nhưng chúng ta chưa biết chính xác là điều gì.

Lúc đó, chúng tôi chưa biết lí do, và cũng chưa đi tới tận cùng của ngạc nhiên. Sự kiện lớn xảy ra sau đó đã trả lời các câu hỏi của chúng tôi.

Tối hôm đó, tôi nói với Gahalowood rằng hôm sau tôi sẽ bay về New York.

– Thế là thế nào? Anh trở về New York ư? Nhưng đúng là anh điên thật rồi, nhà văn ạ, chúng ta sắp tới đích rồi! Đưa hộ chiếu của anh đây, tôi tịch thu.

Tôi mỉm cười.

– Tôi không bỏ anh đâu, trung sĩ ạ. Nhưng đến lúc rồi.

– Đến lúc gì?

– Đến lúc phải đi bỏ phiếu. Nước Mỹ có cuộc hẹn gặp với Lịch sử bây giờ!

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.