5
Cô bé khiến cả nước Mỹ cảm động“Marcus ạ, một cuốn sách mới là một cuộc sống mới bắt đầu. Đó cũng là thời điểm thể hiện lòng nhân ái: anh trao tặng một phần của anh cho ai mong muốn khám phá nó. Một số sẽ say mê, một số khác sẽ ghét bỏ. Mốt số coi anh là thần tượng, còn số khác lại khinh bỉ. Một số người quan tâm, một số khác lại ghen tị. Nhưng Marcus này, anh viết không phải để cho họ; mà để cho tất cả mọi người có được một khoảng thời gian thú vị trong cuộc sống hàng ngày nhờ Marcus Goldman. Anh sẽ bảo tôi thế thì quá ít ỏi; thế nhưng được như vậy đã không phải là tồi. Một số nhà văn muốn thay đổi diện mạo cả thế giới. Nhưng liệu họ có thể thực sự làm được điều đó hay không?”
Ai ai cũng nói về cuốn sách. Trên các đường phố của New York, tôi không còn được yên thân đi đạo, cũng không thể chạy bộ trong công viên Central Park mà không có những người cũng chạy bộ như tôi nhận ra và thốt lên: “Ô kìa, là Goldman đó! Nhà văn đấy!”. Thậm chí, một số người còn chạy theo và hỏi tôi những vấn đề mà họ thắc mắc: “Những điều anh nói, anh viết trong sách là thật đấy à? Harry Quebert đã làm thế thật sao?”. Trong quán cà phê West Village nơi tôi có thói quen lui tới, một số khách hàng còn không ngần ngại ngồi hẳn vào bàn nói chuyện với tôi: “Tôi đang đọc quyển sách của anh, anh Goldman ạ: tôi không sao ngừng lại được! Cuốn đầu tiên đã quá hay rồi, thế mà cuốn này thì, trời ơi! Anh được người ta trả đến tận một triệu đô la để viết cuốn này à? Anh bao nhiêu tuổi? Chắc chưa đến ba mươi phải không? Ba mươi! Thế mà anh đã hái được cả một đống tiền như thế!” Ngay cả người gác cửa tòa nhà tôi ở còn tranh thủ đọc lúc không có người ra vào, lúc đọc xong, ông chặn tôi lại ở chân cầu thang máy rất lâu để thổ lộ những điều làm ông đang xúc động tột độ: “Ôi rốt cuộc đó là điều đã xảy ra với Nola Kellergan ư? Kinh khủng thật! Nhưng làm sao mà lại thế được nhỉ? Này, anh Goldman này, làm sao mà lại có thể thế được nhỉ?”
Kể từ khi xuất bản, Vụ án Harry Quebert đã chiếm vị trí số một về doanh số bán ra trên khắp cả nước; nó hứa hẹn sẽ là cuốn sách bán chạy nhất trong năm trên toàn bộ châu Mỹ. Khắp nơi người ta nói đến nó: tivi, đài và trên báo chí. Những nhà phê bình đã chờ sẵn tôi sau mỗi một buổi quay, không ngớt lời ca ngợi tôi. Người ta nói rằng cuốn sách mới của tôi là một đại tiểu thuyết.
Ngay sau khi cuốn sách được phát hành, tôi đã phải lao vào một cuộc chạy đua để xúc tiến bán hàng, tôi phải đi khắp bốn miền của đất nước trong vòng chỉ có hai tuần, vì lý do cuộc bầu cử thống thống. Barnaski cho rằng đây là giới hạn của khuôn khổ thời gian thuộc về chúng tôi trước khi mọi ánh mắt chuyển hướng tới Washington cho cuộc bầu cử ngày 4 tháng Mười một. Khi quay trở lại New York, tôi còn lăn lộn ở tất cả các trường quay với nhịp độ điên khùng để đáp lại sự cuồng nhiệt của công chúng. Tiếng vang đến tận nhà bố mẹ tôi, nơi các nhà báo và những người tò mò lần tới bấm chuông không ngừng ngoài cửa. Để đảm bảo cho bố mẹ tôi được yên, tôi đã phải tặng họ một chiếc xe ca cắm trại để biến giấc mơ từ lâu của hai người thành hiện thực: lái xe tới Chicago rồi xuống đường 66 đến tận California.
Kể từ sau khi xuất hiện một bài báo trên tờ New York Time, Nola bắt đầu được mọi người gọi là cô bé khiến cả nước Mỹ cảm động. Những lá thư bạn đọc gửi cho tôi thể hiện đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc: ai cũng cảm động vì câu chuyện của cô bé bất hạnh bị đối xử tệ bạc đã tìm lại được nụ cười khi gặp Harry Quebert. Khi sắp bước sang tuổi 16, Nola đã biết đấu tranh vì Harry, cho phép Harry viết nên Nguồn gốc cái xấu xa. Hơn nữa, một số nhà lí luận phê bình còn khẳng định rằng cuốn tiểu thuyết của Harry chỉ có thể được đọc một cách đúng đắn khi có cuốn truyện của tôi; bắt đầu từ đó, họ đưa ra cách tiếp cận mới theo đó Nola không còn là đại diện cho một tình yêu không thể, mà đại diện cho một tình cảm mạnh mẽ. Chính vậy mà Nguồn gốc cái xấu xa, trước đó bốn tháng bị cấm lưu hành ở gần như tất cả các thư viện và hiệu sách trên toàn quốc, thì bây giờ lại bán chạy như tôm tươi. Trong mùa sách dành cho lễ Giáng sinh, đội ngũ marketing của Barnaski đang chuẩn bị hẳn một hộp sách với số lượng in rất hạn chế, trong đó bao gồm Nguồn gốc cái xấu xa, Vụ án Harry Quebert và một cuốn phân tích văn học của một người nào đó tên là Francois Lancaster.
Về Harry, tôi không còn nắm được tin tức gì kể từ khi chia tay với ông ở nhà nghỉ Sea Side. Tôi đã cố gắng liên lạc với ông vô số lần nhưng điện thoại di động của ông đã bị cắt. Khi tôi gọi đến nhà nghỉ và yêu cầu nối máy với phòng số 8, chuông điện thoại cứ thế đổ dài mà không có người trả lời. Nhìn chung, tôi hoàn toàn mất liên lạc với Aurora, nhưng có khi thế lại hay; tôi hoàn toàn không muốn biết ở đó, người ta đã đón nhận cuốn sách của tôi như thế nào. Qua bộ phận pháp lý của công ty Schmid & Hanson, tôi chỉ biết Elijah Stern vẫn tiếp tục ngoan cố kiện công ty này ra tòa vì cho rằng đã xuất bản cuốn sách xuyên tạc sự thật liên quan tới ông ta, đặc biệt là những người mà tôi đã phỏng vấn lấy ý kiến về lí do tại sao ông ta đồng thuận với Luther, trong đó có việc cho phép anh ta được vẽ Nola khỏa thân, không bao giờ báo cho cảnh sát biết khi chiếc xe Monte Carlo màu đen của mình biến mất. Thế mà trước khi xuất bản sách, tôi còn gọi điện xin ý kiến ông ta, nhưng Stern không thèm trả lời.
Bắt đầu từ tuần thứ ba của tháng Mười, đúng như Barnaski dự tính, cuộc bầu cử tổng thống bắt đầu chiếm hết tất cả các phương tiện thông tin đại chúng. Các thư xin địa chỉ của tôi đã giảm xuống mạnh mẽ; tôi cảm thấy nhẹ người được chút ít. Tôi vừa mới sống qua hai năm đầy thách thức, có được thành công đầu tiên, trải qua căn bệnh của các nhà văn và rồi rốt cuộc viết tiếp được cuốn thứ hai. Đấu óc tôi nặng trịch, tôi cảm nhận rõ ràng nhu cầu được nghỉ dưỡng ở đâu đó một thời gian. Vì không muốn đi một mình, lại cũng muốn cảm ơn Douglas, vì sự hỗ trợ của anh ấy, tôi mua hai tấm vé đi Bahamas. Tôi muốn dành cho Douglas một bất ngờ thú vị vào một buổi tối khi anh ta tới nhà tôi xem chương trình thể thao. Nhưng tôi đã vô cùng nhầm lần, vì anh ta đã từ chối lời mời của tôi.
– Ồ, thế thì tuyệt thật đấy, anh ta bảo tôi, nhưng tớ dự định đưa Kelly đi Caraibes đúng ngày hôm đó.
– Kelly? Cậu vẫn còn quan hệ với cô ấy à?
– Ồ, tất nhiên rồi. Cậu không biết à? Bọn mình sẽ cưới nhau. Tớ cũng định rủ cô ấy tới đó để ngỏ lời cầu hôn.
– Ôi, thật tuyệt vời! Mình thực sự rất vui. Xin chúc mừng cậu!
Chắc trông mặt tôi buồn quá, vì anh ta nói:
– Marc, cậu đã có tất cả mà bất cứ ai đều mong muốn. Từ bây giờ, đã đến lúc không nên ở một mình nữa.
Tôi tỏ ý đồng tình.
– Chẳng qua là vì… Cả hàng thế kỉ nay mình chả có cuộc hẹn hò nào cả, tôi bào chữa.
Bạn tôi mỉm cười.
– Đừng lo.
Chính cuộc trò chuyện này dẫn tới một sự việc vào buổi tối ngày hôm sau, thứ Tư 22 tháng Mười năm 2008 , một buổi tối mọi thứ hoàn toàn điên đảo.
Douglas sắp xếp cho tôi một cuộc hẹn với Lydia Gloor, người mà cậu ta biết rằng vẫn luôn vương vấn tôi. Douglas thuyết phục tôi gọi điện cho Lydia Gloor và chúng tôi thỏa thuận sẽ gặp lại nhau trong một quán bar ở Soho. Khoảng 19 giờ, Douglas ghé qua nhà tôi để khích lệ tinh thần tôi.
– Cậu vẫn chưa sẵn sàng à? Anh ta nhận xét khi thấy tôi vẫn còn cởi trần lúc ra mở cửa.
– Tớ không quyết được nên mặc cái áo sơ mi nào đây, tôi vừa trả lời, vừa giơ hai chiếc áo ra trước mặt.
– Mặc cái áo màu xanh da trời ý, cái ấy đẹp.
– Cậu có chắc chắn là đi chơi với Lydia sẽ không phải là sai lầm đấy chứ, Dong?
– Giời ơi, cậu chuẩn bị đi chơi, chứ có phải chuẩn bị cưới đâu mà lo, Marc. Cậu chỉ đi uống có cốc nước với một cô gái xinh đẹp, cô ấy thích cậu mà cậu cũng thích cô ấy. Rồi cậu sẽ thấy có còn luống điện nào chạy giữa hai người nữa không thì rõ.
– Thế sau khi uống nước xong thì làm gì?
– Tớ đã đặt sẵn cho cậu bàn ăn ở tiệm ăn của Ý cực hiện đại, không xa quầy bar chỗ uống nước. Tớ sẽ gửi địa chỉ qua tin nhắn cho cậu.
Tôi mỉm cười.
– Nếu không có cậu thì tớ biết làm thế nào hả Doug?
– Thì bạn bè là để giúp đỡ nhau chứ còn gì nữa!
Đúng lúc đó, di động của tôi đổ chuông. Hẳn là tôi sẽ không nhấc máy nếu như không nhìn thấy trên màn hình điện thoại hiện ra tên Gahalowood.
– A lô, trung sĩ à, thật vui khi được nghe tiếng anh.
Tiếng nói ở đầu đây bên kia rất khó nghe.
– Chào nhà văn, tôi rất tiếc là phải gọi làm phiền anh…
– Không, không, anh không hề làm phiền tôi tí nào.
Gahalowood có vẻ rất bối rối, anh ta nói với tôi:
– Thưa nhà văn, tôi nghĩ chúng ta đang gặp vấn đề.
– Có chuyện gì à?
– Chuyện về mẹ của Nola Kellergan. Trong sách của anh, anh kể là bà ta đánh đập con gái.
– Louisa Kellergan, vâng. Thế có chuyện gì vậy?
– Có vào mạng bây giờ được không? Tôi phải gửi cho anh một email.
Tôi chạy vào phòng khách bật máy tính. Tôi vào hòm thư trong khi vẫn cầm điện thoại nói chuyện với Gahalowood. Anh ta vừa gửi cho tôi một bức ảnh.
– Cái gì thế ? Tôi hỏi. Anh bắt đầu làm cho tôi lo rồi đấy.
– Mở ảnh ra đi. Anh có nhớ đã nói với tôi về Alabama không?
– Vâng, tất nhiên là tôi nhớ. Họ rời nơi đó để tới Aurora.
– Chúng ta thất bại rồi, Marcus ạ. Chúng ta quên khuấy Alabama. Thế mà chính anh còn nói với tôi về nơi đó.
– Tôi nói gì với anh nhỉ?
– Anh nói là cần phải đi tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra ở Alabama.
Tôi bấm vào file ảnh, là một bức hình chụp bia mộ trong nghĩa trang, trên đó khắc dòng chữ:
LOUISA KELLERGAN
1930-1969
Người vợ; người mẹ yêu quý
Tôi lặng người đi, Chúa ơi! Tôi thở hắt ra.
– Như vậy nghĩa là thế nào?
– Nghĩa là mẹ của Nola đã chết từ năm 1969, tức là 6 năm trước khi cô bé mất tích!
– Ai đưa cho anh tấm ảnh này?
– Một nhà báo ở Concord. Ngày mai, việc này sẽ đồng loạt xuất hiện trên trang nhất của tất cả các loại báo, nhà văn ạ, và anh có biết điều gì sẽ xảy ra không: không đến ba ngày đâu, cả đất nước này sẽ tuyên bố rằng cuốn sách của anh lẫn cuộc điều tra của cảnh sát toàn là nhảm nhí.
Bữa tối với Lydia Gloor hôm đó đã không diễn ra. Douglas lôi Barnaski về từ cuộc hẹn, Barnaski lôi Richardson từ nhà tới, và chúng tôi đã có một phiên họp nẩy lửa trong phòng họp của công ty Schmid & Hanson. Thực ra tấm ảnh do tờ báo Concord Heral chụp lại từ một tờ báo địa phương vùng Jackson. Suốt hai tiếng đồng hồ, Barnaski cố sức thuyết phục ông tổng biên tập tờ Concord Heral từ bỏ ý định đưa bức ảnh này lên trang nhất số báo ra ngày hôm sau, nhưng vô ích.
– Các anh có tưởng tượng được dân chúng sẽ nói thế nào khi biết cuốn sách của anh là tập hợp những lời dối trá không! ông ta hét lên với tôi. Nhân danh Chúa, Marcus, anh không kiểm tra lại các nguồn thông tin à?
– Tôi không biết sao nữa, thật điên rồ! Chính Harry cũng nói với tôi về người mẹ mà! Ông ấy còn nói với tôi thường xuyên nữa là đằng khác. Tôi chẳng hiểu gì cả. Người mẹ đánh Nola. Ông ấy đã nói với tôi chính xác như vậy. Ông ấy kể cho tôi các trận đòn, rồi thì dìm đầu xuống nước cho chết đuối.
– Thế bây giờ Quebert nói sao?
– Không thể liên lạc được với Quebert. Tối nay tôi gọi điện ít nhất là 10 lần rồi. Dù sao đi nữa thì đã hai tháng nay, tôi không hề có tin tức của ông ấy.
– Gọi tiếp đi! Anh phải giải quyết việc này! Hãy tìm người nào có thể giải thích giúp anh! Phải cho tôi một lời giải thích để tôi đưa ra cho các nhà báo vào sáng ngày mai khi gặp họ.
Khoảng 20 giờ, rốt cuộc tôi gọi điện cho Erne Pinkas.
– Ôi trời ơi, thế anh lôi đâu ra được bà mẹ vẫn còn sống thế? Ông ta hỏi.
Tôi đơ người không biết trả lời thế nào, chỉ nói một cách ngớ ngẩn:
– Chẳng có ai nói với cháu là bà ấy chết rồi!
– Nhưng cũng không có ai nói với anh là bà ấy còn sống!
– Có! Harry nói với cháu như vậy mà.
– Ơ, thế thì đúng là ông ấy chẳng coi cậu ra cái gì. Mục sư Kellergan đến Aurora này chỉ có một mình với con gái. Chưa bao giờ có người mẹ đi cùng.
– Cháu không còn hiểu chuyện gì nữa cái cháu có cảm giác đang bị loạn trí mất rồi. Giờ cháu thành hạng người nào đây!
– Thành nhà văn tởm. Tôi có thể nói rằng ở đây, thật là khó nuốt. Suốt một tháng nay, chúng tôi nhìn thấy cậu khệnh khạng trên ti vi, trên đài báo. Chúng tôi ai cũng bảo cậu toàn kể nhăng kể cuội.
– Tại sao chẳng có ai báo cho cháu biết?
– Báo cho cậu á? Báo cho cậu cái gì? Hỏi cậu là cậu có nhầm hay không à?
– Tại sao bà ấy lại chết?
– Tôi hoàn toàn không biết.
– Thế còn chuyện bật nhạc to hết cỡ? Cả những trận đòn thì sao? Cháu có nhân chứng đã khẳng định với cháu.
– Nhân chứng khẳng định về việc gì? Rằng ông mục sư cố tình bật nhạc thật to rồi đeo tai nghe vào để dễ bề đánh con gái cật lực ư? Đúng là tất cả mọi người ai cũng đều nghi ngờ như vậy. Nhưng trong cuốn sách, cậu kể là cha Kellergan trốn trong gara trong lúc người mẹ hành hạ con gái. Nhưng vấn đề là người mẹ chưa từng bao giờ đặt chân lên mảnh đất Aurora này bởi vì bà ta đã chết trước khi chuyển nhà. Vậy, làm thế nào người ta có thể tin vào tất cả các điều còn lại mà cậu kể trong sách được? Mà cậu còn bảo với tôi, cậu sẽ cho tên tôi vào phần cảm ơn…
– Cháu đã làm đúng như vậy!
– Cậu viết tên tôi giữa các tên khác: E. Pinkas, Aurora. Tôi muốn tên tôi phải viết hoa hết. Tôi muốn người ta nói đến tôi.
– Cái gì? Nhưng…
Ông ấy đã đập mạnh điện thoại. Barnaski nhìn tôi với con mắt khó chịu. Ông ta chỉ ngón tay vê phía tôi vẻ hăm dọa:
– Goldman, ngày mai, anh sẽ đáp chuyến bay đầu tiên đến Concord và anh phải giải quyết cho tôi cái đống cứt thối này.
– Roy, nếu tôi về Aurora, họ sẽ xử trảm tôi ngay tại chỗ.
– Ông ta gắng gượng cười và nói:
– Anh phải cảm thấy sung sướng khi họ chấp nhận chỉ xử trảm anh ngay tại chỗ là xong.