Từ đó, hôm nào bọn trẻ cũng tập họp ở Thung Lau.
Trước kia, ngoài việc canh chừng cho trâu ăn, thì giờ rảnh rỗi nhàm chán chúng chẳng biết làm gì thì nay lại khác, có rất nhiều điều để học hỏi từ thủ lĩnh. Đinh Hoàn đã truyền dạy cả văn lẫn võ cho chúng, có những buổi Hoàn dạy chữ cho đám bạn bằng cách dùng que vạch lên đất, rồi vẽ cả đồ hình cách bày binh bố trận mà cậu học được từ các Đô tướng, Vệ tướng, chỉ lại cho vài đứa thông minh. Về võ, Hoàn chọn những đứa mạnh khỏe lập thành đội đô vật, bày cho các đòn thế rồi tập dợt với nhau. Những đứa nhanh nhẹn tinh tường thì vào đội thám thính canh gác, các ngõ ngách dẫn vào Thung Lau đều có trạm canh túc trực, hệt như một căn cứ quân sự vậy. Bọn còn lại được chia thành đội ngũ, ngày ngày thao dợt đi đứng, đánh gậy tre, cách ẩn mình mai phục, di chuyển, tấn công theo đội hình cùng nhiều bài huấn luyện khác mà cậu học được khi quan sát quan quân của cha tập trận ở Hoan Châu dạo trước. Rõ là cậu mang dòng máu của một võ tướng thao lược khí phách, nên khi cậu ban lệnh cũng đầy uy vũ, bọn trẻ răm rắp tuân theo không dám đùa cợt hay bất tuân. Thung Lau trở thành thao trường của đội quân trẻ con, nhưng kỷ luật và uy dũng không thua gì quân chính quy của triều đình.
Một đêm, Đinh Hoàn đang chuyện trò với hai phó tướng là Đinh Điền và Nguyễn Bặc thì tiếng mõ tre lốc cốc lốc cốc từ mé tây liên tiếp vọng lại, đó là những trạm gác đặt trên các mỏm đá cao dọc theo sườn núi, cứ cách quãng một dặm Hoàn lại cho một đứa đứng canh phiên, kịp thời phát hiện báo động nếu có kẻ vào Thung Lau.
Tiếp đó một đứa thám báo hồng hộc chạy đến, báo tin:
— Cấp báo thủ lĩnh…. Bọn Thung Lụi đang tiến vào đây…
Hoàn bật ngay dậy, bảo Điền và Bặc:
— Hay lắm!… Hãy chuẩn bị đón tiếp chúng như kế hoạch đã định. Lần này, chúng phải nếm mùi bại trận.
— Tuân lệnh thủ lĩnh! Hai phó tướng đáp xong, quay người đi ngay.
• • •
Tất cả đàn trâu đã được lùa đi giấu sau đám lau rậm rạp cao ngất nên khi bọn Thung Lụi vào thì thấy đồng cỏ vắng ngắt, chỉ có Hoàn ngồi trên kiệu do bốn đứa khiêng, và thêm hai đứa cầm gậy tre làm quân cận vệ…
— Ủa?…. Thằng Bặc béo và bọn Thung Lá đâu cả, sao chỉ có thằng nào lạ hoắc vầy nè?
— Làm sao tao biết? Mày hỏi nó xem…!
Hai thằng cầm đầu ngồi trên mình trâu, chính là Lưu Cơ và Trịnh Tú, ngạc nhiên bảo nhau:
— Ha ha, bọn bây không biết tao, nhưng tao thì biết bây rõ lắm, hai thằng bây là Lưu Cơ và Trịnh Tú, đúng không? Hoàn chỉ chúng nó, cười nói:
— Hừ, mày là thằng nào? Sao dám ở đây? Cơ,Tú thấy thằng nhỏ ngồi trên kiệu phách lối, không xem chúng ra gì thì nổi sùng, gằn giọng hỏi.
Hoàn vỗ ngực, xưng:
— Tao họ Đinh, tên Hoàn, là tân thủ lĩnh Thung Lá, Thung Lau này do tao cai quản, rõ chưa?
Cơ, Tú chưa hết ngỡ ngàng, Hoàn đã chỉ mặt chúng, mắng:
— Bọn bây ỷ lớn hiếp nhỏ, chuyên bắt nạt bọn Thung Lá hiền lành, từ nay có tao, phải bỏ thói ấy đi, biết không?
Cơ Tú cười khỉnh, xem thường:
— Há há… mày là cái thá gì chứ?
Hoàn giơ nắm đấm, dọa:
— Phải nghe lời tao, chung sống hòa bình. Bằng không bay sẽ ăn đòn đó…!
Cơ, Tú giận tím mặt, chúng phất tay ra lệnh:
— Tiến lên bọn bay, cho thằng oắt con này một trận đi!
Đằng sau chúng, cả chục đứa to lớn dữ dằn cưỡi trâu, cầm roi da gậy tre thúc vào hông đét vào mông làm lũ trâu hộc lên, lao về phía trước, khí thế hung tợn…
Chúng xông lên chừng mươi bước, chợt thấy Hoàn vung tay, thét:
— Tả quân, đánh!
Lập tức, từ bụi lau bên mé trái, những viên đạn đất sét phơi khô to tròn như quả cam vun vút bay ra, chọi vào đầu, vào thân người lẫn trâu nghe bôm bốp. Có đứa bổ nhào, đứa thì té ngửa, trâu trúng đạn đất cũng sợ hãi rống lên rồi quay đầu chạy thục mạng…
Cơ, Tú sửng sốt không ngờ đội tiền quân tan vỡ nhanh quá, quay nhìn lại phe mình thì mười mấy đứa dắt trâu ăn cỏ mãi tít đàng xa, cạnh chúng chỉ còn độ chục đứa cưỡi trâu đang cố vỗ về để trâu đừng hoảng loạn bỏ chạy…
— Tất cả tiến lên, cùng đánh! Cơ, Tú lại ra lệnh, rồi thúc trâu xông lên trước…
Hoàn lại hô to:
— Hữu quân… tấn công!
Lần này từ bụi rậm bên phải, đạn đất lại tới tấp bay ra, vài đứa trúng đạn té lăn quay nhưng số còn lại vẫn gan dạ ào lên, nằm rạp sát lưng trâu để tránh đạn…
Đội quân cờ lau của Đinh Hoàn từ hai cánh tả hữu ném hết đất rồi giờ mới xông ra dàn ngang để bảo vệ thủ lĩnh, đứa nào cũng ngụy trang cắm bông lau khắp người, tay cầm gậy tre hò hét vang lừng, quất túi bụi vào địch thủ, vào lũ trâu, chặn đứng ngay đợt tấn công của bọn Cơ, Tú.
Cuộc giáp chiến diễn ra quyết liệt giữa một bên là bọn Thung Lụi cưỡi trâu và bên kia là quân cờ lau chạy bộ, vừa giáng gậy tre vừa chạy quanh vây bọc lấy địch thủ, làm bọn chúng lúng túng khó bề xoay trở…
Hoàn nhảy khỏi kiệu, chộp gậy tre từ một đứa hộ vệ rồi múa vun vút lao lên, một mình chọi với Cơ, Tú. Cậu đánh gậy thuần thục, ra đòn nhanh nhẹn chính xác hơn nên hai đứa kia chỉ có chống đỡ, chúng liên tiếp nhận gậy tre giáng vào đầu, chọt vào bụng, quất vào chân nghe bôm bốp, cồm cộp… Cuối cùng đau không chịu nổi phải vứt cả gậy nhảy khỏi trâu tính tìm đường chạy thì Hoàn vụt luôn vào ống cẳng khiến cả hai té sụm…
— Trói chúng lại ngay! Hoàn ra lệnh cho lính cờ lau trong khi tay vẫn lăm lăm gậy tre dứ dứ vào Cơ, Tú làm chúng xanh mặt không dám động cựa, thúc thủ chịu trói.
Bọn còn lại thấy chủ tướng đã bị bắt thì chẳng muốn đánh đấm gì nữa, hè nhau quay đầu chạy… Phía sau, bọn đang thả trâu ăn cỏ thấy phe mình bỗng dưng tháo lui hoảng loạn cũng hoảng hồn lùa trâu về phía hẻm núi đàng tây tính chạy về thôn. Nhưng kìa… hẻm núi đã bị bít kín bởi những bụi chà gai, những bàn chông tre vạt nhọn lởm chởm mà đội hậu quân cờ lau đã dùng trâu kéo đến chặn đường rút của kẻ địch theo chiến thuật bố trận định sẵn. Hai bên vách núi, đội hậu quân chừng mươi đứa đứng trên những mỏm đá chìa ra, tay lăm lăm đạn đất, giương cung tên tre tự chế, đầu mũi tên quấn rơm sẵn sàng châm lửa bắn xuống, trông chúng đầy khí thế hiên ngang, còn bọn kia co cụm lại, chẳng dám tiến.
— Hàng đi… đầu hàng đi…!
Quân cờ lau đồng loạt hô vang, các đội tiền, hậu, tả, hữu hơn ba mươi đứa giờ lập thành vòng tròn vây quanh bọn Thung Lụi, Hoàn cầm ngang gậy tre đẩy Cơ, Tú bị trói tay lên cho chúng thấy, hét to:
— Thủ lĩnh bọn bay bị bắt rồi, chịu thua đi!
Bọn chúng sợ hãi nhìn nhau rồi đều buông gậy gộc, giơ tay la:
— Xin hàng… xin thua!
• • •
Đám tù binh là lũ trẻ chăn trâu Thung Lụi ngồi túm tụm trên bãi cỏ, gậy gộc đã bị tước sạch, quân cờ lau đứng gác chung quanh, tay lăm lăm roi mây, đòn tre…
Hoàn bước đến tươi cười vui vẻ cởi trói cho Cơ và Tú:
— Tao đã bảo rồi mà không nghe… Há há… đừng hòng hiếp đáp bọn này nữa!
Lưu Cơ, Trịnh Tú xoa cổ tay, thán phục nhìn Hoàn, bảo:
— Mày bày trận… hay thật đấy.
— Ừ, mà luyện quân cũng giỏi nữa… mới đây thôi, bọn Thung Lá đâu có ra gì…!
Nghe hai đứa tán dương, Hoàn chỉ cười, giơ tay ra:
— Nào, từ giờ mình là bằng hữu, cùng chung sống yên vui, thôn nào muốn đưa trâu vào thung thì cứ việc, không được tranh giành lấn áp nhau nữa….
Cơ, Tú cùng chộp tay Hoàn lắc mạnh:
— Không được!… Không thể là bằng hữu!
Hoàn ngạc nhiên, trợn mắt:
— Sao cơ…? Vậy bay muốn gì? Đánh nhau nữa hả?
Hai đứa kia cười vang:
— Ha ha… phải kết nghĩa huynh đệ cơ! Bọn tao phục mày lắm… Xin bái làm huynh, làm… thủ lĩnh luôn…!
Tất cả bọn nhóc hai thôn nghe vậy đều hứng khởi, nhảy nhót hô vang:
— Hoàn thủ lĩnh!… Hoàn thủ lĩnh Thung Lau…
Giữa bầu không khí cuồng nhiệt đó, dòng máu anh hùng trong con người Hoàn như cũng sục sôi, bừng bừng hào khí. Cậu nâng Cơ, Tú cùng đứng lên, vẫy Điền, Bặc lại, rồi dõng dạc tuyên bố:
— Từ nay, năm đứa chúng mình kết tình huynh đệ, nguyện đồng cam cộng khổ, nguyện sinh tử có nhau, có trời đất chứng giám… XIN THỀ!
Hoàn nói dứt câu thì chắp tay quì gối ngửa mặt lên trời thề, bọn kia đồng loạt làm theo, hô vang lời thề…
Rồi, tất cả bọn trẻ hai thung bỗng dưng cũng quì theo cả, lời thề đồng cam cộng khổ sinh tử có nhau cứ phát ra từ miệng chúng, vang vang mãi khắp núi đồi Thung Lau trầm hùng như những đợt sóng triều xô nhau không dứt. Cảnh tượng thật thiêng liêng và cảm động…