Thời niên thiếu Danh Nhân nước Việt

Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Rồng vàng cứu giá
Rồng vàng cứu giá

❊ ❊ ❊

Từ khi thu phục được bọn chăn trâu Thung Lụi, lập thành đội quân cờ lau ở Thung Lau, thì danh tiếng Đinh Hoàn đã vang dội. Bọn trẻ ở những thôn khác kéo về qui tụ ngày càng đông. Đinh Hoàn phấn khởi lắm. Cậu quyết định khao quân, liền gọi các tướng Điền, Bặc, Tú… đến bảo chọn con trâu nào béo tốt nhất trong bầy của mình mổ khao quân. Thấy mọi người e ngại, Đinh Hoàn điềm tĩnh nói:

— Đừng ngại. Trâu của chú tao, cứ để tao đối phó. Chừa lại cho tao cái đuôi nguyên vẹn là được.

• • •

Cái tin Đinh Hoàn mổ trâu làm tiệc thết đãi bọn trẻ chẳng mấy chốc bay về sách Bông, đến tai chú Đinh Dự, ông thầm nghĩ:

— Nó nghèo xác lấy đâu ra trâu mà làm thịt chứ? Chắc là ngoa truyền thôi…

Chú chẳng mấy tin thì lại nhận được cấp báo động trời: không hiểu vì cớ gì, cả sách Đào Áo già trẻ lớn bé đều ủng hộ Đinh Hoàn, tôn cậu làm trưởng sách, hết lòng phù tá…

— Hừ, hào trưởng như ta đây, quyền thế cả vùng còn chưa được bầu làm trưởng sách, nó chỉ là thằng ranh mới mười mấy tuổi đầu, làm sao lại như vậy được chứ?!

Đinh Dự tức bực nghĩ, rồi ra lệnh cho thuộc hạ:

— Gọi đội dũng sĩ, theo ta vào Thung Lau!

Đó là đội quân thiện chiến của Đinh Dự, họ trang bị cung tên giáo mác đầy mình, luôn sát cánh hộ vệ Dự mỗi khi xuất trận. Đoàn người ngựa rầm rập lao đi…

• • •

Tiếng tù và, mõ tre từ các trạm canh trên sườn núi vang truyền không dứt, báo động có kẻ lạ đến, tiếng gõ lốc cốc thành chuỗi dài còn cho biết số lượng người rất đông đảo…

Đinh Hoàn đang chỉ bày cho Điền Bặc Cơ Tú về binh pháp trận đồ qua các đồ hình vẽ nguệch ngoạc trên đất bằng ngọn bút tre. Cậu nghiêng đầu nghe ngóng rồi vụt đứng dậy, dùng chân di di xóa hết hình đi, nhíu mày bảo:

— Chắc là chú ta đến hỏi tội về việc… mổ trâu đây!

Cậu bình tĩnh ban lệnh:

— Các tướng hãy tạm thời lánh mặt đưa hết người và trâu rời Thung Lau ngay, chỉ để lại bầy trâu của chú ta thôi!

Bọn kia chạy đi thi hành thì đàng này Hoàn cũng cởi bỏ cả giáp trụ mũ mão bằng mo cau, giày cỏ mà đám lính khéo tay đã làm riêng cho thủ lĩnh giấu đi, rồi mặc độc cái áo cánh quần cụt đã vá víu nhiều chỗ, chụp chiếc nón lá rách lên đầu, cậu nằm vắt chân dưới gốc cây, lấy ống sáo đưa lên thổi, ra vẻ một mục đồng thảnh thơi an nhàn lắm…

Đinh Dự cùng thủ hạ tiến vào Thung Lau, đưa mắt nhìn quanh, thấy đồng cỏ bụi lau rì rào, trâu tản mác gặm cỏ, bình yên chứ nào có đông trẻ tụ tập đánh đấm phá phách gì đâu.

— Đếm bầy trâu xem có đủ số không? Ông ra lệnh cho thuộc hạ.

Thấy chú đến gần, Hoàn bật dậy, chắp tay vái chào.

— Thưa, chú mới đến ạ…

— Ừm, trông ngươi lớn bộn rồi đấy… Thế, còn trâu của ta, có béo tốt không?

— Thưa, chúng vẫn mạnh khỏe, đẫy đà cả ạ…! Có điều…

— Bẩm hào trưởng… thiếu mất một con rồi! Vài dũng sĩ tiến lại, bẩm báo.

— Có chắc không? Các ngươi đếm kỹ chưa?

— Đếm đi đếm lại nhiều lần rồi, thiếu một con.

Chú Dự quay qua Hoàn, gằn giọng:

— Thế là sao?

Hoàn gãi đầu, một tay chỉ về vách núi:

— Thì chính thế, cháu chưa kịp báo chú hay, hôm qua một con bị điên, đâm đầu vào núi mất rồi…

Đinh Dự giận dữ, quát:

— Sự tình thế nào, kể rõ ta nghe!

Hoàn quơ tay diễn tả, điệu bộ sợ sệt:

— Hôm qua trời chuyển mưa giông, sấm nổ đùng đùng, có con trâu hoảng sợ lồng lên, đâm đầu vào hốc đá… Đúng lúc sét đánh núi long đá lở, sập đè chôn nó luôn rồi ạ…

— Hừm, thật là vô lý… Đâu, nó bị chôn chỗ nào? Dẫn ta đến xem!

Hoàn dẫn mọi người đến vách núi, quả thật, nơi đó có nhiều đá tảng chồng chất, còn có cả… cái đuôi trâu thò ra ngoài!

Thực sự, trước đó Hoàn đã chặt một chạc cây cột thật chắc vào đuôi trâu, nhét đuôi trâu vào khe đá rồi khuân đá tảng lèn chặt để đánh lừa chú.

Đinh Dự nắm đuôi trâu, kéo thử… Chà, chẳng thấy nhúc nhích, ông liền nghiến răng bặm môi, lấy thế ra sức kéo, nó vẫn cứ trơ trơ… Đinh Dự ra lệnh cho ba bốn dũng sĩ cùng chụm vào kéo, số khác thì khuân bớt đá tảng bên trên…

Ì ạch một hồi, bỗng… “BỰT!”. Một tiếng, cái đuôi trâu văng ra làm Đinh Dự và bọn dũng sĩ té ngửa, nằm đè lên nhau.

Đinh Hoàn vừa sợ, vừa nực cười khi thấy chú bị đè bẹp mà mắt thì thao láo nhìn cái đuôi trâu cụt lủn… Cậu bật cười ha há. Đinh Dự giận đỏ mặt tía tai, hất bọn kia ra, lồm cồm bò dậy…

— Cha chả!… Đúng là mày dám mổ trâu của ta mà…

— Chú à…. Là cháu… tạm mượn thôi, rồi sẽ trả cho chú sau này…

Đinh Dự rút xoẹt kiếm ra, xỉa ngay Hoàn:

— Lại còn dám đánh lừa ta là trâu chui vào núi… Cái đồ nghịch tử phản trắc này…

Dự vung kiếm chém mất nhát, Hoàn nhanh nhẹn nhảy tránh cả, kiếm bổ vào đá nháng lửa, kêu choang choang…

— Tao giết mày…. Cho tiệt cái giống côn đồ, vô đạo này…

Chú vừa mắng vừa ra tay quyết liệt, Hoàn tiếp tục né tránh, thầm nghĩ:

— Chỉ vì con trâu mà chú nỡ tâm gạt bỏ tình máu mủ, tàn nhẫn định giết mình thực sao?

Một đường kiếm xẹt qua đầu, xớt bay cả mảng tóc của Hoàn, may mà cậu kịp thụp người xuống tránh. Hoàn giận nghĩ:

— Lẽ ra chú phạt bằng đòn roi cũng đủ rồi… Giờ, nếu mình kháng cự đánh lại chú, thì mang tội ác nghịch, mà để chú giết mình cũng không được, tốt nhất là… tránh đi thôi!

Nghĩ thế, Hoàn phi thân lên mỏm đá cao quá đầu người, rồi thoăn thoắt nhảy chuyền qua các tảng đá ở chân vách núi, chạy xa dần… Đinh Dự vung kiếm quát:

— Đừng hòng trốn thoát! Bay đâu, mau đuổi theo nó!…

• • •

Ra khỏi hẻm núi, Đinh Hoàn vẫn tiếp tục cắm đầu chạy miết, vì đàng sau chú Dự và đám dũng sĩ đang thúc ngựa đuổi theo rất cấp bách… Thoáng chốc mà đã chạy hơn chục dặm đường, vượt qua thôn Đàm Gia thì Hoàn xuống sức, tốc độ giảm dần, thở hồng hộc, còn phía sau tiếng vó ngựa cà rộp.. cà rộp mỗi lúc càng to hơn, khoảng cách đang rút ngắn, họ sắp bắt kịp cậu rồi…

Trước mặt hiện ra con sông, và cây cầu “Đàm Gia Nương Loan”, Hoàn chợt mừng rỡ nghĩ:

— Cây cầu này nhỏ hẹp chỉ dành cho khách bộ hành qua lại, đám người ngựa của chú không vượt được rồi, mình cố qua được bên kia là thoát…

Hoàn hít hơi thật sâu, lấy sức và băng nhanh qua…. Nhưng, chưa được mấy nước thì tiếng răng rắc vang lên, cậu đã đạp nhầm những ván lót cầu bị mục ruỗng và rơi tõm xuống sông…

Bọn Đinh Dự vừa trờ tới, họ nhảy phắt xuống ngựa, chạy đến mé sông, nhìn xuống… Bên dưới, Hoàn đang loay hoay không xoay trở được, hai chân cậu cắm ngập trong bùn, và nước thì lấp xấp đến ngực…

— Hà hà, mày có chạy đàng trời, tao cũng bắt được mà, lần này chết chắc con ạ…!

Đinh Dự đắc ý bảo, rồi chộp cây giáo dài từ một thủ hạ, giơ cao nhắm ngay Đinh Hoàn sắp phóng xuống đâm chết cậu.

Đúng lúc đó, giữa dòng sông nước cuộn dâng trào, xô sóng dữ ầm ầm vỗ bờ, một cột nước khổng lồ bắn tung lên trời và từ trong đó hiện ra con rồng vàng, lượn lờ bao quanh Đinh Hoàn, vươn đầu vào bờ gầm rít dữ tợn rồi há cái mồm to rộng lởm chởm đầy nanh nhọn, phà luồng hơi mạnh làm bọn Đinh Dự té lăn quay, cây cối đều ngã rạp, bầy ngựa hí dài hoảng loạn, chạy tứ tán…

Hoàn vừa bám được vào thân rồng ngoi lên để tránh những đợt sóng phủ chụp cả mặt mày thì ngay lập tức nó trườn trên mặt nước, êm như con thuyền rẽ sóng, trong loáng mắt đã đưa cậu sang bên kia sông. Hoàn bò lên bờ, ngoái lại nhìn thì rồng vàng vẫn quẫy mình trên sóng nước, chao đầu qua lại, gầm gừ nhẹ như chào hỏi cậu rồi mới từ từ lặn xuống nước… Mặt sông lại êm đềm tĩnh lặng như trước.

Bên kia sông, Đinh Dự vẫn còn run lập cập, mấp máy môi, lắp bắp:

— Rồng vàng… Rồng vàng xuất hiện… Cháu ta là chân mạng… Đế vương… nên mới có… Rồng vàng cứu giá…

Rồi Đinh Dự cứ sì sụp dập đầu xuống đất vái lạy mãi, bọn dũng sĩ thấy vậy cũng làm theo mà không hiểu chủ tướng vái trời, vái rồng hay vái Đinh Hoàn nữa?!…. Chỉ nghe ông lẩm bẩm:

— Đúng là… Thiên tử… không hại được nó rồi… không thể hại cháu ta…!

Từ đó, Đinh Dự không mưu hại Đinh Hoàn nữa. Về sau ông còn đem cả sách Bông và lực lượng của mình sáp nhập với quân đội của Hoàn, cùng mưu đồ đại cuộc…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.