Lại một ngày hè nắng nóng oi bức lạ thường, Phương ngồi học từ sáng đến gần trưa thì mồ hôi đã nhỏ ròng ròng. Được cha cho phép ra cầu ao tắm cùng chúng bạn, cậu mừng rơn, nhưng không quên thu gọn bàn học cho ngăn nắp. Nhất là những điều ghi chép ra giấy, Phương cẩn thận đánh dấu từng đề mục, xếp bỏ vào những chiếc túi con mà mẹ may cho.
Đây là một thói quen đặc biệt của cậu (gìn giữ cho tận cuối đời), những gì thu thập được ngoài sách vở, kể cả ý kiến nhận xét riêng của mình, Phương đều viết và lưu giữ lại, khi cần sẽ tìm ra ngay, vì biết rằng bộ não tí tẹo không thể nào nhớ hết, dung nạp hết mọi điều, mà kiến thức thì bao la vô tận…
Sắp đặt đâu đấy xong xuôi còn gì hơn là… chạy ngay ra cầu ao, vẫy vùng cùng chúng bạn.
Bởi chán rồi, bọn trẻ lại chơi trò leo cây nhảy nước. Những cây mọc ven ao hồ, thường nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước, thật lí tưởng để chúng leo trèo nghịch ngợm. Trên cành, chúng cũng ngồi vắt vẻo đu đưa, cũng cãi vã chí chóe hệt như bầy khỉ vậy… Lần này, điều lệ cuộc thi là đứa nào nhảy xuống nước mà làm bắn tung cột nước lên cao nhất thì thắng cuộc. Thế là chúng nghĩ ra đủ kiểu nhảy: đứa chắp hai tay ra đàng trước, phóng chúi xuống như mũi tên… kiểu này thì rẽ nước lặn sâu được, chứ nước bắn lên không đáng kể… Đứa khác thấy vậy, liền giang rộng tay chân, thả rơi mình, nằm ngang như con sóc bay, “bùm” một tiếng, nước dạt ra tứ bề mà không tung cao, và hậu quả của cú tiếp nước kiểu này, thằng bé rát râm ran cả da thịt…
— Hừm, phải rơi nhanh, mạnh và gọn như tảng đá thì nước sẽ tung cao…
Phương lập luận như vậy, rồi cậu từ cành cây phóng ra không gian trước mặt, gập đầu gối sát ngực, hai tay khoanh vòng giữ chặt chân, người bó gọn thành một khối như quả cầu, rơi nhanh xuống… Ùm, một tiếng vang động khi tiếp nước, quả nhiên cột nước bắn lên thật cao, Phương đã thắng cuộc, giữa tiếng hoan nghênh tưng bừng của bọn trẻ…
Bơi vào bờ, cậu định chạy lại cây leo lên chơi tiếp thì đụng phải một người khách đi đường…
— Này cháu, chỉ hộ bác nhà ông Nghè làng này, ở đâu nào?
Thường thì Phương rất lễ phép, sẽ trả lời ngay. Không hiểu sao hôm nay lại sinh ra ngỗ ngược… Có lẽ vì đang hưng phấn cùng đám bạn, chợt bị người này làm cho cụt hứng? Cũng có lẽ vì hai hình ảnh trái ngược khiến cậu nực cười mà nảy ý tinh nghịch? Vì ông ta thì khăn đóng áo dài quần thụng đi hia thật là văn nhân cốt cách, còn cậu lại tổng ngổng tồng ngồng trơ trụi không mảnh vải che thân (con nít tắm cởi truồng mà!), Phương liền xoạc chân giơ ngang hai tay, ngáng (chắn) đường, cười bảo:
— Đố bác, là chữ gì đây?… Đoán đúng thì cháu mới chỉ nhà cho.
Người nọ hơi sửng sốt, nghĩ bụng:
— Hừ, thằng bé này ngổ ngáo thật, võ vẽ dăm ba chữ mà dám đố mình ư?!
Nhưng rồi thấy nó còn nhỏ quá, không đáng trách mắng nên cũng bao dung (rộng lượng) trả lời:
— Ừ… thì là chữ ĐẠI, ai mà chẳng biết!
(Chữ Đại có tự dạng như người đứng dang tay chân, có nghĩa là LỚN)
Phương cười thích chí:
— Há há… sai rồi! Bác đoán sai rồi, còn lớn hơn chữ ĐẠI nữa cơ!
Người đó nhíu mày, lẩm bẩm:
— Rõ ràng là chữ Đại, sao nó lại bảo không phải? Thế… là chữ gì nhỉ?!
Bấy giờ Phương mới chỉ chỉ vào giữa hai chân, cười tinh nghịch:
— Hi hi, thêm… cái chấm ấy nữa, thì là chữ THÁI cơ mà…!
(Chữ Thái có tự dạng hệt như chữ Đại, nhưng thêm 1 chấm ở nét phẩy, và có nghĩa là cực (cực đại), lớn, cao, nhất…)
Rồi cậu chạy đi, vẫn cười như nắc nẻ:
— Bác đoán sai rồi nhé… không chỉ nữa đâu!
Người khách đi đường chưng hửng giây lát, rồi lắc đầu nhếch cười, bước tiếp, miệng lẩm bẩm:
— Thật là… lém quá cỡ, mà cũng thông minh đấy chứ!