Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Chương 27

❊ ❊ ❊

Hồi nhỏ tôi rất ghét Chủ Nhật. Ngay khi tỉnh dậy, tôi đã có thể cảm thấy thứ Hai đang cận kề, có thể cảm thấy thêm một tuần đến lớp đang dồn ứ lại và sẵn sàng đè bẹp tôi. Cứ chìm ngập trong lo âu như thế thì tận hưởng cái ngày tự do kiểu gì? Bất khả thi luôn. Trong ngực và ruột gan tôi xuất hiện cái hố – một khoảng trống khó tả mà tôi biết đáng ra phải tràn ngập niềm vui, nhưng thay vào đó lại khiến tôi phải loanh quanh xem có gì để làm không.

Biết rằng đáng ra mình phải vui cũng góp phần không nhỏ cấu thành vấn đề. Biết rằng đây là một ngày nghỉ hiếm hoi, một bản hoãn án trời ban, trong khi tôi lại khổ sở và vật lộn với nó. Có lẽ chính thế mà đi học hôm thứ Sáu luôn sướng hơn nghỉ học hôm Chủ Nhật. Phải làm một việc mình ghét cay ghét đắng nhưng biết thứ Bảy đang đến khiến tôi vui hơn được hưởng một Chủ Nhật rảnh rang với thứ Hai chờ sẵn ngoài ngõ.

Tôi gọi đây là Hiệu ứng Cuối tuần Tương đối. Chúng ta sống trong hiện tại, nhưng hạnh phúc của ta lại phụ thuộc rất nhiều vào tương lai. Tâm trạng của ta không chỉ cấu thành từ trải nghiệm mà còn cả kỳ vọng nữa. Quân đội cũng chẳng khác gì, đời dưới chiến hào cũng tuân theo cùng quy luật. Cái tĩnh lặng mới là thứ khiến tâm thần căng thẳng. Giai đoạn trước đợt tiến công còn ghê hơn bản thân cuộc tiến công. Cho đến tận hôm nay, mùi mỡ tra súng còn khiến tôi nhũn người hơn cảnh máu me.

Có lẽ chính thế mà tôi cảm thấy đời mình như cơn ác mộng sống, dù đang có một cuộc đời trong mơ. Tôi không thiếu gì cả. Tôi có nhà riêng[1], bạn gái thủy chung[2], một con thú cưng rất quấn mình[3], một công việc lương cao[4], một cái xe ngon lành[5], đời sống yên bình và không bị nhòm ngó[6], và không cần mặc áo chống đạn mà vẫn ngắm được cảnh tâm vũ trụ đẹp nhất[7].

Vâng, đời tôi thật như mơ.

Nhưng tại sao tôi cảm thấy như sắp có ai nhéo mình một phát nhỉ?

• • •

Thỉnh thoảng lái buôn và hải tặc qua khu của tôi trao đổi hàng hóa và cập nhật tình hình chiến tranh. Mọi thứ đều đang thay đổi. Các thứ đồ dạo này tôi đổi cho thấy rõ tôi đang yêu cô hàng xóm. Tôi lấy hoa, một nêm phô mai, và hai thỏi sôcôla từ một người tôi đồng ý gọi là “lái buôn” với điều kiện hắn không được cười tôi. Cũng nhờ hắn mà tôi hay tin về trận đánh đầu tiên trong địa phận khu tám, một vụ giao tranh nhỏ cách đây vài năm ánh sáng bên mé dải Ngân Hà này. Vì bản thân đã tham gia nhiều trận không chiến, tôi có thể hình dung sự tình diễn ra thế nào. Một tàu tuần thám của bọn Ryph đụng độ một lực lượng thăm dò mới tách khỏi hạm đội chính. Súng đạn khai hỏa. Một tàu hải quân cỡ nhỏ bị bắn hạ. Thêm một thương vong nữa trong cuộc chiến đã tước đi hàng tỉ sinh mạng của cả hai phe.

Nhưng rồi một ông linh mục trực thuộc văn phòng hải quân tại Thái Dương hệ ghi lại tọa độ và báo cho bố mẹ thanh niên kia biết địa điểm cuối cùng ghi nhận được của các phân tử của cậu ấm hoặc cô chiêu nhà họ là tại đâu. Và cái ông linh mục đó hoặc người cha mẹ đó hoặc một phóng viên gan dạ nào đó để ý thấy rằng xét chuẩn ra, con tàu kia đã vượt quá một đường ranh và xét chuẩn ra, cuộc chiến đã lan vào khu tám, và xét chuẩn ra, như vậy tức là khu vực chính của giải ngân hà giờ đã thực sự bỏ mẹ rồi.

Khối phát ba chiều không ngừng chiếu những cái đầu dông dài bàn luận. Thanh niên nam nữ quy tụ ngoài trung tâm tuyển quân, ngực ưỡn ra, ký tấm giấy báo tử danh giá của mình. Ba mươi hai thế giới đã được định cư và bán định cư khắp miền khu tám đều run rẩy. Khu hai và ba bắt đầu bình bầu phế truất những người thuộc diện bồ câu và đưa ghế cho chim ưng. Tất cả thần dân trên Trái Đất đều tự hỏi bao giờ sẽ đến lượt khu một. Mọi khu khác đều tự hỏi cùng cái điều chết dẫm ấy.

Trong khi đó, bọn Ryph lấn tới. Trong khi đó, chiến tranh đến gần. Không gì cản được nó.

Những suy nghĩ đầy êm ái và tươi vui ấy chạy trong đầu tôi trên đường lái tàu mang sôcôla và hoa sang trạm kế bên để hẹn hò người yêu. Vùng ngoài rìa khu tám hiện đang hôm Chủ Nhật. Một ngày nghỉ ngơi. Nhưng tôi chẳng biết có ai ngơi nghỉ được không.

❀ ❀ ❀

[1] Một cái trạm phát tín hiệu chỉ đường cũ kĩ bên rìa khu tám.

[2] Cô nàng hơi mơ mộng.

[3] Ừ thì, tôi nghĩ có mấy lần nó định giết tôi. Nó kiểu một giống lai giữa chó Labrador và báo. Và tôi khá chắc nó biết đọc ý nghĩ.

[4] Thực tình mà nói, tôi chẳng hiểu tại sao người ta còn cần tôi ở đây.

[5] Nếu cái tàu cứu sinh của NASA có thể gọi là “xe” được. Nó đưa tôi sang nhà người yêu và từ nhà người yêu quay về. Lái chán thấy mẹ.

[6] Trong vũ trụ, có khóc tướng lên cũng chẳng ai nghe thấy.

[7] Nhìn muôn trùng hư vô kia xem. Bạn có cảm thấy nó đang nhìn lại mình không?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.