Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Thiên hạ hay nói chuyện xấu luôn đi theo bộ ba, nhưng tôi thấy vậy là không đúng. Tôi tin chuyện xấu cứ đến liên tục. Chúng không ngừng. Chúng sẽ không bao giờ ngừng. Đếm mãi thì nản quá, thế nên sau chuyện thứ ba ta đếm lại từ đầu. Chúng ta nín hơi. Chúng ta đợi. Chúng ta hi vọng vũ trụ sẽ đợi cùng mình.

Thế rồi chuyện xấu khác đến, và bộ óc cá vàng chết nhát của chúng ta tự nhủ rằng, “Ok, lần thứ nhất,” và chúng ta gồng người chuẩn bị đón nhận chuyện tiếp theo.

Chuyện tiếp theo luôn đến.

Tôi sống trong một cái lon sắt bên rìa khu tám, và nhiệm vụ của tôi là ngăn không cho chuyện xấu xảy ra. Thành tích từ trước tới này của tôi không hẳn đáng tự hào. Ảnh nền bảo vệ trên một trong số các màn hình của tôi có ghi Đã 18 Ngày Không Xảy Ra Tai Nạn. Mỗi sáng nó lại nhảy lên một số, chi ít vậy là cũng có tiến bộ rồi.

Hầu hết tàu bè bay qua khu của tôi với vận tốc gấp hai mươi lần ánh sáng, và dấu vết chúng để lại chỉ là một dao động trên máy quét lực hấp dẫn. Nhưng gần ba tuần trước, một bọn khốn khiến trạm tôi ngưng hoạt động, và một tàu chở hàng đến Vega đã tan xác trong bãi tiểu hành tinh chỗ sân sau nhà tôi. Phần lớn xác tàu vẫn còn ngoài đó – những phần bọn hải tặc và dân gom phế liệu và người kiếm đồ lưu niệm bỏ lại.

Nếu đếm, đó sẽ là chuyện xấu thứ nhất. Chuyện xấu thứ hai là một sự kiện kể ra thì ngại thật, nhưng đại khái là về một hòn đá biết nói. Ừ thì, về việc tôi nói chuyện với một hòn đá – tôi tin là hòn đá không đáp lại câu nào cả. Để đề phòng, tôi khoan một lỗ xuyên thẳng qua người nó và móc dây treo nó quanh cổ. Không rõ tôi làm vậy để đảm bảo hòn đá chết hẳn luôn hay để giữ nó gần tai trong trường hợp nó lại nói được. Đã bảo chuyện này kể ra xấu hổ chết mà.

Chuyện thứ ba là nguyên nhân người tôi hiện đầy vết bầm tím, xước sẹo, và trầy trụa. Nó là nguyên nhân mắt cá tôi hoặc trẹo hoặc đã vỡ và tay tôi đang đặt trong băng treo. Cách đây hai ngày, các panô trọng lực của tôi bắt đầu dao động loạn lên. Thế là tôi lộn đít lên đầu. Rồi lại về thế chuẩn. Rồi lại hoán đầu đít. Rồi... thôi, bạn chắc hiểu rồi.

Giờ tôi như mớ giẻ rách và trạm của tôi như cái chuồng lợn. Đồ nghề, bọc đồ ăn, linh kiện dự phòng, tất cả đều nhảy múa rầm rầm trong khe hốc và tủ đựng của mình cho đến khi bắn văng ra ngoài như bị quỷ ám. Hàng trăm món đồ vương vãi khắp nơi, giờ nằm im thin thít, như thể cả lũ đã mệt lử sau khi nện tôi một trận. Nằm đó ngủ. Đợi tôi đến đưa chúng vào giường.

Trước khi làm vậy, tôi sẽ đi nối mấy cái nút đóng nguồn máy phát trọng lực. Tôi gắn sạch nút đỏ to đùng lên trần mọi khu vực sinh hoạt và dẫn dây xuống bộ ngắt dưới khu hỗ trợ sự sống. Mấy nút này không vô tình giẫm lên được, nhưng nếu cái lon sắt này định cho tôi chơi thuốc lắc thêm phát nữa, tôi có thể bấm chúng nó thay vì tìm cách leo xuống thang trong khi trọng lực quăng quật mình như con rối. Chính vì trèo xuống thang lần trước mà tôi trật khớp vai.

Tôi có lẽ đã có thể đánh điện báo lại vụ này và liệt kê thương tật của mình ra, và thế là đủ để NASA cho tôi về nhà. Chỉ một vấn đề, tôi không còn nhà để về nữa. Một phần trong thâm tâm tôi biết mình sẽ ở đây trọn đời. Và căn cứ vào tình hình hiện tại, tôi đoán mình cũng chẳng ở lâu đâu.

Tôi nối nốt mớ nút cuối cùng. Mặc dù ghi thoát sàn mở bung hết, tôi vẫn phải ngó ngoáy luồn xuống dưới một mớ ống dẫn và cáp điện để ra chỗ máy phát trọng lực. Trong lúc cuốn băng dính điện quanh đấu nối, tôi bật cười khi nhận ra đây cũng là thứ băng đang cuộn quanh một ngón tay mình. Hết sạch băng sơ cứu rồi, thế nên tôi đành phải chơi võ dán băng dính lên các vết cắt. Cả tôi lẫn cái trạm, hai đứa đều trông cậy vào cùng một thứ để hàn gắn vết thương. Nói thật, phần lớn kết cấu cái trạm này hình thành do người tiền nhiệm sửa lên sửa xuống. Nó như cơ thể người ở tuổi ba lăm, khi các tế bào nguyên gốc đều đã mất hết. Chỉ mình ký ức là còn ở lại – cái thứ khốn kiếp ta chỉ muốn chặt phéng đi.

Đời thật buồn cười. Và cũng thật buồn cười làm sao, chúng ta có thể dễ dàng quên đi những ký ức tươi đẹp khi bị ác mộng ám ảnh. Chắc đó là cơ chế sinh tồn. Chúng ta không tồn tại để được hạnh phúc; chúng ta tồn tại để sinh tồn. Tôi rất nhiều lần ước rằng mình chưa từng... nhưng đó là bí mật đen tối của riêng tôi, và tôi không muốn kể. Đến hòn đá mình nuôi tôi còn không kể nữa là.

Ba chuyện xấu. Chúng đến như thế, đến theo cụm cho dễ đếm. Chúng đến săn đuổi tôi.

Kính-coong.

Chuyện đầu tiên đến cùng tiếng chuông cửa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.