Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Chương 9

❊ ❊ ❊

Tôi chờ về đến chốt khí ở trạm rồi mới kiểm tra hộp. Nếu nó có chất độc hại nào, tôi có thể thanh trùng cả phòng chốt khí và tẩy uế bản thân trước khi vào khu sinh hoạt hoặc cởi bỏ bộ đồ. Tôi không hi vọng gì nhiều. Đốm đỏ trên màn hình đã bắt đầu mờ đi rất nhanh khi tôi mang cái hộp vào đến nơi. Tôi bắt đầu nghi ai đó đặt mua một con ếch để làm thú nuôi hay sâu làm mồi câu và hộp chứa nó bị nứt vỡ khi côngtenơ lộn nhào.

Tôi đặt hộp xuống ghế thay đồ trong phòng chốt khí và thả túi đồ sơ cứu lên sàn nhà. Sau khi lục lọi túi đồ sơ cứu, tôi mò thấy cái máy quét thức sống. Trên nó có một dấu cảnh báo đỏ to đùng: “KHÔNG ĐƯỢC THÁO MŨ BẢO HỘ TRƯỚC KHI SỬ DỤNG.” Nó khiến tôi nghĩ đáng ra họ nên dán lời cảnh báo vào mặt trong kính bảo hộ, không phải trên máy quét. Đến lúc đọc được lời cảnh báo này thì chuyện đã rồi. Tôi lóng ngóng đánh vật với cái nút bật bé đến lộn tiết trên máy, vừa thầm nghĩ không biết bao nhiêu “chiên da”[1] vũ trụ phải tháo bộ găng dày cộp mới dùng được cái thứ của nợ này và việc NASA làm ăn ẩu tả mảng thiết kế và dán cảnh báo đến nhường nào.

Cuối cùng nó cũng bật lên cho. Tôi lia máy trên bộ đồ mình, quanh mũ bảo hộ, dọc hai tay, rồi từ từ đưa nó về phía cái hộp. Tôi lia hai vòng xung quanh hộp. Tôi có thể cảm thấy cái máy ngâm nga trong lòng bàn tay. Đèn vàng nhấp nháy sáng trong lúc máy dò tín hiệu, thế rồi, cuối cùng, đèn hiệu chuyển sang xanh.

Xanh tức là không có vấn đề gì. Ít nhất tôi đoán chắc thế. Hay xanh tức là, Vâng, đã phát hiện ra chất nguy hiểm? Không, nghe vô lý quá. Tôi bị đa nghi vì cái vụ chết dẫm này lạnh xương sống thật chứ không đùa, và tôi tự nhủ nếu trong không khí có thứ gì có thể gây phản ứng với cơ thể tôi, nó đã phản ứng với cái máy quét rồi. Giờ thứ tôi muốn là một cái máy quét thứ hai để quét cái máy quét này. Và có lẽ một cái thứ ba nữa.

Cái bản tính OCD[2] bấy lâu ngủ đông của tôi có vẻ đang ngọ nguậy. Nó chỉ làm thế nếu tin chắc tôi sắp gặp phải một cái chết kinh khủng, rùng rợn. Hồi còn tham chiến tôi hơi tí lại đụng mặt nó. Nhưng suốt tuần vừa rồi, nó đã tiến hóa thành cái thằng bạn cùng phòng cũ đột nhiên một ngày nọ chường mặt đến, tá túc trên ghế bành, và thoắt cái nó đã dọn vào sống chung nhà và liên tục quên cất sữa vào tủ lạnh.

Ôi, kệ mẹ nó. Hoặc là tôi lăn ra chết tại chốt khí sau khi hít phải chất độc gửi đến cho tay chính trị gia nào đó, hoặc tôi lủi thủi quanh đây cho đến khi một tảng mảnh vỡ lớn đục thủng tường, hút hết toàn bộ khí quyển của tôi ra ngoài. Tôi cân nhắc liệu có nên nín hơi hay không. Cú hít sâu, khò khè liền sau đó liệu có nguy hiểm hơn từng hơi thở nhỏ không nhỉ? (Tôi thường tính toán chuyện này mỗi khi có đứa đồng đội xả một quả rắm và rú lên cười sằng sặc. Thở như thường à? Hay nín hơi lại và chấp nhận nguy cơ sau đó hút hơi rắm vào phổi sâu đến mức nó tắc luôn ở đấy, để các tế bào rắm hòa vào tận trong tâm?)

Tôi chọn cách thở nhấm từng hơi, môi mím chặt, nghe như đang huýt sáo mỗi lần hít vào từng miếng khí bé tẹo. Tin lời cái máy quét khốn nạn kia, tôi mở kính bảo hộ. Chiêu bài hít hơi kiểu này khiến tôi hơi chóng mặt. Ít nhất tôi nghĩ kiểu thở của tôi là nguyên nhân. Thằng OCD sống cùng phòng đang rú rít rầm trời trong sọ tôi, hét tướng lên, “Nói rồi không nghe!” và cam đoan với tôi rằng cả hai chúng tôi sắp chết đến nơi và tất cả là tại tôi không chịu nghe lời nó.

Tôi mở mũ bảo hộ và tháo tuột găng ra. Tôi hít thở bình thường, và cảm giác chóng mặt dịu đi. Thằng cùng phòng nhún vai, tợp miếng pizza nguội ngắt, sau đó quay lại xem TV. Tôi chuyển sự chú ý của mình sang chiếc hộp.

Trong túi đồ sơ cứu có một cái kéo để cắt băng gạc và xé bộ đồ đi vũ trụ. Tôi dùng nó cắt cái hộp các tông vẫn đang che đi một phần lớp gỗ bóng loáng. Tôi cẩn thận không cắt hỏng cái mác, vì tôi tin NASA sẽ muốn biết ai là người nhận gói hàng này và nó xuất xứ từ đâu. Lướt nhìn phần tên, tôi thấy nó đang trên đường chuyển đến một đại học ở Oxford. Tên trường viết tắt là SAU. Chưa từng nghe luôn. Nhưng lượng trường đại học ở Oxford có khi phải lên đến hàng nghìn, và tôi cố lắm thì chắc sẽ rặn ra được hai cái tên. Người nhận là giáo sư Allard Bockman. Tên người gửi bị xước mất do va đập, nhưng tôi tin NASA sẽ lần được theo mã vạch.

Tôi bỏ cái vỏ hộp các tông sang bên và nghiên cứu cái hộp, dù đã hỏng mà trông vẫn hớp hồn. Viền quanh mép có khắc một họa tiết trang trí nhìn như chuỗi dây xích, gắn hết vào nhau. Nó vừa đủ bất hoàn hảo để mang lại cho tôi cảm giác đây là khắc thủ công, nhưng đủ chính xác để tôi phải khâm phục tài năng và tâm huyết người làm. Hay có thể máy khắc đã biến tấu vừa đủ để lừa tôi nghĩ nó được khắc thủ công. Thời nay vàng thau lẫn lộn. Mấy tay đa nghi tìm thấy niềm vui từ những thứ đơn giản nhất kiểu gì nhỉ?

Đầu tiên tôi kiểm tra thiệt hại. Tôi dùng ngón cái lần mò góc hộp bị hư hỏng; dằm gỗ chĩa ra lởm chởm. Đột nhiên, tôi nhận ra một điều – thằng cùng phòng vứt miếng bánh đó và nhảy chồm lên ghế đầy sẵn sàng – đó là cái lỗ có thể đã bị đục từ bên trong ra chứ không phải đâm thủng từ bên ngoài. Có lẽ thứ gì đã thoát ra!

Tôi đặt hộp xuống và lùi một bước, suýt thì vấp phải cái mũ bảo hộ. Trong một thoáng, từ bên khóe mắt, tôi thấy cái găng mình y hệt con nhện trắng khổng lồ. Tôi hét tướng lên. Nhớ hồi còn trong quân đội mỗi lần thấy trên giường có con đỉa gươm là sợ đến xém đái ra quần thế nào – và sau đó thì đái luôn ra thật khi không nhìn thấy con đỉa trên giường đâu nữa – mà tôi thấy một luồng tê buốt xộc lên dọc xương sống.

Bên gối tôi có chỗ ngứa.

Và có thứ gì đang bò dọc hông tôi lên sườn.

Tôi cào cấu bộ đồ cả tuần chưa một lần cởi ra, cố nhớ xem mấy cái móc đai với khóa với chốt cài nằm ở đâu. Tháo được tay chân ra rồi, tôi mới nhận ra có lẽ nguyên nhân mình ngứa là vì đã mặc cái của nợ này cả tuần liền, và tôi bị ngứa đã mấy ngày nay rồi. Và thứ duy nhất khả dĩ giết được tôi trong bộ đồ đó là cái mùi lộn mửa khốn kiếp.

Vừa trần như nhộng vừa mồ hôi mướt mải, vừa thở hồng hộc, với bộ đồ hàng trăm đô của NASA bị lộn trái và quăng quật như bộ vét đêm tân hôn, tôi cố nhớ lại cái gã từng nhặt súng xông về phía một binh đoàn Ryph trong khi các khối plasma nổ rền hai bên mình, bụi đất bắn tung, trên trời máy bay quần thảo giao chiến, và tên lửa động năng bổ nhào xuống từ quỹ đạo.

Tôi đã trở thành cái loại khỉ xiếc ngoài vũ trụ yếu sinh lý, kiệt quệ vì chiến tranh, nhu nhược gì thế này?

Phải chăng đây là tôi trước thời vào trại huấn luyện?

Đây là tôi hồi cấp ba. Thằng tôi thực sự. Quân đội đã làm cái quái gì với tôi thế này?

Đó là lúc tôi nghe thấy tiếng cạo cạo. Xuất phát từ cái hộp đặt trên ghế khoang chốt khí.

Và một giọng nói bé xíu nghe chừng không phải do tôi tự tưởng tượng ra.

❀ ❀ ❀

[1] Chiên da: cách nói nghẹo chế giễu từ chuyên gia.

[2] OCD: Viết tắt của Obsessive-Compulsive Disorder, tức Rối loạn Ám ảnh Cưỡng chế. Đây là một rối loạn tâm lý lo âu, khiến người mắc liên tục bị ám ảnh bởi những ý nghĩ, lo âu nhất định. Các ý nghĩ, lo âu ấy khiến người bệnh cảm thấy buộc phải không ngừng thực hiện một hành động nào đó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.