Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chương 14

❊ ❊ ❊

“Lạy Chúa, Scarlett, cô làm cái quái gì ở đây thế?”

“Bọn chúng nó đi hết chưa?”

“Rồi, đi hết rồi. Họ đang săn lùng cô ngoài kia đấy. Cô làm gì ở đây?”

Tôi tiến một bước về phía cô ta, và cô ta giữ cứng tay cầm súng. Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân và nhếch mép cười cái bộ dạng của tôi. Có vẻ mấy vết thương trên người tôi không khiến cô ta thấy bận tâm. Cô ta đã thấy tôi lâm vào những tình cảnh còn thảm hơn. Và đã thấy tôi trong tình trạng mặc ít vải hơn.

“Tôi đang làm gì ở đây à?” cô ta hỏi. “Ngốc vừa thôi. Tôi đến đây để tìm anh.”

“Để làm gì? Sao cô tìm ra? Và cô có nhận ra mình lôi theo cả một lữ đoàn hổ báo không?” tôi hất đầu về phía cửa sổ. Scarlett vẫn không rời mắt khỏi tôi. Thay vào đó, cô ta nhún vai.

“Tôi cần người chở,” cô ta nói.

Tôi sực hiểu cô ta đến đây kiểu gì. Hẳn cô ta đã lẻn lên tàu của một trong số đám người kia, và có lẽ tuồn tin cho họ rằng tôi đang ở đây. Tôi đoán cô ta trốn trên một trong hai tàu đến đây đầu tiên, sau đó chuồn ra lúc chúng tôi đang ở trong buồng lái tàu Vlad. Dám cá O’Shea là người chở cô ta đến đây. Tàu Vlad gọn gàng thế thì trốn đi đâu được.

“Súng ngon đấy,” tôi nói, dùng cánh tay lành ra dấu. “Tôi tưởng chúng ta là bạn mà.”

Có lẽ nên nói thêm là tôi không ưa bị súng chĩa vào đầu. Trừ khi tôi là người cầm súng.

“Vậy là anh làm cho NASA,” Scarlett nói, như thể đó là đủ trả lời câu hỏi của tôi. “Tại sao thế?”

Tôi thở dài một hơi. Scarlett rất ghét các cơ quan chính phủ. Không cần biết nhiệm vụ của họ là gì, cứ chính phủ là không thể tin được.

“Tôi cần việc làm,” tôi nói.

“Nói tôi nghe tại sao anh làm cho NASA,” Scarlett vẫn gặng.

“Tiền,” tôi nói. “Lương hưu. Công việc. Kiếm mấy hào lẻ.”

Cô ta nâng khẩu súng lên. Tông giọng cũng tăng nốt. “Nói tôi nghe tại sao anh làm cho NASA?”

Tôi gãi một miếng băng trên tay mình. Người ta nói nếu thấy ngứa tức là vết thương đang lành. Vết thương khốn kiếp của tôi lành lâu quá rồi đấy.

“Tôi muốn ở một mình,” tôi thì thầm.

Khẩu súng rung rinh. Tôi cố nhớ lại lần chót mình gặp Scarlett. Hình như trong chiến hào ở Gturn thì phải. Hoặc trên một mặt trăng của nó. Nhiều cái chiến hào trông giống nhau lắm.

Khẩu súng hơi hạ xuống. Cô ta tin tôi. Phải tin thôi. Tôi đã khai sự thật với cô ta. Từ trước đến nay tôi rốt cục đều làm vậy.

“Giờ làm ơn cho tôi biết cô đang làm gì ở đây,” tôi hỏi. “Sao cô tìm được tôi?”

Scarlett chĩa súng về phía một khung cửa sổ. Tôi quay lại thì thấy các mảnh vỡ tóe lửa như hàng tỉ ngôi sao mới. Và thế là tôi hiểu. Đôi lúc chuyện xấu túm năm tụm ba mà đến, bởi vì chuyện này lại dẫn đến chuyện kia. Tôi nghĩ về hòn đá, nhờ vụ tai nạn mới tìm ra. Tôi nghĩ về cái thằng tôi điệu bộ thảm hại, nhờ vụ tai nạn Scarlett mới tìm ra.

“NASA phải gửi báo cáo cho hải quân mỗi khi xảy ra một vụ tai nạn như vậy,” cô ta nói. “Chúng tôi tìm anh lâu lắm rồi. Cuối cùng tên anh cũng lòi ra.”

“Vậy ấy hả, ái chà, tôi thì loay hoay mãi để không bị tìm ra.” tôi quay lại phía cô ta. “Cô cất khẩu súng đi được không? Cho tôi xin đấy? Tôi không phải thằng đầy tớ của chính phủ.”

“Nếu anh làm để lĩnh lương hưu từ họ, anh là đầy tớ của họ.”

Miệng nói vậy, nhưng khẩu súng vẫn được dẹp sang một bên, quay về bao súng. Trong khung cửa phía sau lưng cô ta, tôi thấy ánh đèn tàu nhấp nháy. “Mẹ kiếp,” tôi nói. “Tôi phải truyền đi mấy thứ.”

Khẩu súng lại tòi ra ngay tức khắc, nhưng tôi làm lơ cô ta đi. Cô ta không đến đây để bắn tôi. Tôi tạo kết nối không dây với ba tàu và bắt đầu truyền dữ liệu quét và các cuộc liên hệ qua rađiô cho tàu đen trước tiên. Tôi chỉnh chế độ truyền chậm năm phút đối với O’Shea, và chậm hai mươi phút đối với Vlad. Tôi nhắn riêng cho Vlad và bảo rằng bên tôi băng thông đang có vấn đề. Suốt toàn bộ quá trình, Scarlett theo dõi tôi. Chỉ có một tay nên tiến độ chậm hơn bình thường. Đến lúc này cô ta mới tỏ vẻ quan tâm đến tình trạng cơ thể tôi.

“Vẫn tự hành hạ mình đó hả?”

“Hà,” tôi đáp. “Panô trọng lực có vấn đề.

Cô ta khịt mũi nghe chừng không tin. Tôi rút tờ lệnh truy nã ra khỏi cạp quần và chìa ra cho cô ta xem. “Năm mươi triệu tín,” tôi nói.

Scarlett cười phá lên và phẩy tờ lệnh đi. “Tôi cũng có một tờ. Và tôi cao giá hơn thế nhiều. Anh cao giá hơn thế nhiều.”

“Tôi không muốn liên đới gì đến vụ này.”

“Anh tưởng anh có quyền chọn à?” Scarlett cười. Và giờ tôi chẳng nhớ nổi hồi trước mình thích hay ghét cô ta nữa. Đó là kì đầu tiên tôi phục vụ trên mặt đất. Tôi đã cố quên đi phần nhiều giai đoạn đó rồi.

Cô ta lại cười và lắc đầu. “Anh không muốn liên đới gì đến vụ này. Đi mà nói với bố mẹ anh ấy. Cái ngày họ hú hí trên ghế sau cái xe nào đó ở Kentucky, họ đã đẩy đời anh vào đây rồi. Ngay đây.” Cô ta chĩa khẩu súng xuống sàn nhà, như muốn nói đến cái trạm.

Tôi quan sát một trong số đám thuyền phía ngoài tách ra đi về hướng bãi tiểu hành tinh.

“Tennessee,” tôi sửa lời cô ta.

“Sao cũng được.”

“Rồi, này, tôi nghĩ mình mới là người chọn chứ. Tôi chạy ra đây để trốn tránh cuộc chiến...”

“Tin vắn đang chú ý đây,” Scarlett nói, cắt ngang lời tôi. “Cuộc chiến sẽ mò đến chỗ anh, bạn già ạ. Anh ở ngay tiền tuyến.”

“Đây không phải nơi tiền tuyến,” tôi nói. Cô ta biết đây không phải tiền tuyến. Tôi không quan tâm mấy giấc mộng mị nói gì, những lần run rẩy mang ý nghĩa ra sao, mặc xác những gì nghe và nhìn thấy khi ở một mình. Cuộc chiến không ở đây. Không thể nào. Trạm tôi diễn ra một cuộc chiến khác hẳn, chỉ giữa tôi và những con quỷ của riêng mình.

“Mọi phân vuông của thiên hà này là tiền tuyến,” Scarlett nói. “Vấn đề chỉ là thời gian thôi. Nhưng nó không cần phải như thế...”

Không phải thế này. Hình như giờ tôi đã nhớ mình chủ yếu không ưa nổi Scarlett. Vấn đề nằm ở cặp mắt lươn của cô ta. Cái kiểu chúng nhìn như nghĩ mình phát hiện ra những điều thực chất không tồn tại. Mắt của kẻ chuyên đào bới âm mưu. Nhưng cô ta đứng dậy và băng qua bảng điều khiển như một con mèo và đến đứng sát tôi tới độ tôi có thể ngửi thấy hương sạch sẽ của cô ta, một mảng tươi mới giữa miền ẩm thấp tối tăm, và tôi chỉ muốn hôn cô ta. Tôi muốn ôm vồ một thứ tươi đẹp và ghì chặt lấy nó và khóc lóc và ban tặng nó bao tình cảm để nó không bỏ tôi mà đi nữa. Và đó là lúc tôi nhớ ra mình không hề thích Scarlett Mulhenry một tí nào. Mà tôi cũng không ghét cô ta. Tôi nghĩ mình yêu cô ta.

“Tại sao cô lại đến đây?” tôi hỏi, và tôi thấy lần này có lẽ mình sẽ phải gào lên, nhưng âm phát ra chỉ là một lời thì thầm, như giọng nói trong cơn ác mộng tôi.

“Tôi muốn anh chấm dứt cuộc chiến này,” Scarlett nói.

Mắt cô ta thoáng mở rộng ra.

Tôi có thể nhìn thấu bên trong chúng.

Tôi có thể thấy cô ta đang cực kỳ nghiêm túc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.