Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tôi bị Cricket bổ nhào lên người ngay khi mới bước vào tàu cứu sinh. Nó đè tôi lên sàn, bộ vuốt khổng lồ tì trên ngực tôi, và cứ gầm gừ mãi. Mồm nó ngoạm vào tay tôi, hàm siết lại như định tợp tôi một miếng. Nhưng nó chỉ giữ yên tôi một chỗ, họng phát tiếng dậm dọa.

Tôi để yên cho nó quấy và gãi gãi cổ nó. Thế rồi nó ngưng, thả tôi ra, meo một tiếng, và liếm mặt tôi qua vùng kính bảo hộ để mở.

“Tao biết, tao biết,” tôi nói, xoa đầu nó, tìm cách xoa dịu con vật. “Tao xin lỗi. Xong cả rồi. Tao xin lỗi.”

Tôi phát tiết những suy nghĩ trên ra. Cricket thả người lên mình tôi, như thể chúng tôi sẽ nằm ngay ngoài chốt khí và đánh một giấc.

“Dậy,” tôi nói. “Ta phải về thôi. Không bỏ trạm được. Ở đây mọi thứ ổn cả rồi.”

Còn hơn cả ổn ấy chứ. Nhưng tôi không ở lại được. Sau một tiếng quan sát Claire làm việc, chảy mồ hôi như tắm trong bộ đồ, cảm thấy như người thừa và chẳng biết làm gì cả, tôi xin phép đi về. Dù mọi tế bào trong người đều đang trào dâng khao khát cháy bỏng, tôi buộc phải xin phép đi về.

Cricket và tôi quay lại trạm mình với vận tốc phân nửa. Tôi chỉnh cho một màn hình hiển thị camera sau, và tôi ngắm nơi trinh nguyên mới mẻ kia lui lại trong lúc băng qua khoảng không trống rỗng về hướng mái ấm xập xệ của mình. Cricket đã lăn ra ngủ ở ghế bên cạnh, xoài người lên tay ghế để thò được đầu ra chỗ tay tôi, dùng cái thân xác kiệt quệ đè cứng tay tôi xuống ghế. Chắc trong lúc tôi đi nó cứ chạy vòng quanh lo lắng đến mệt lử. Khi cần chỉnh van tiết lưu, tôi rướn người sang và dùng tay trái để khỏi đánh thức nó dậy. Tôi đang làm cái quái gì vậy nhỉ? Hết giúp đỡ và tiếp tay tù nhân đào tẩu, giờ lại chứa chấp sinh vật ngoài hành tinh. Hậu quả của việc được tặng huân chương vì đã phá luật là vậy đó: ta quên mất rằng mình cũng cần phải tuân thủ luật pháp.

Mở chốt khí dẫn vào nhà, tôi hít lấy cái mùi bạc nhược nơi đây. Không khí trong lành bên trạm kia đã giúp thông mũi tôi, và giờ tôi ngửi được rằng không khí nơi tôi sống không hôi hám gì cho cam mà chỉ bị ngột ngạt. Mấy bộ lọc làm việc năng nổ hơn tôi tưởng. Đùa chứ, chúng làm việc còn năng nổ hơn cả tôi.

Sau khi cởi bộ đồ đi vũ trụ, tôi ra cầu thang. Cricket có vẻ đã đọc được ý nghĩ của tôi và phi ra đó trước. Nó ấp chân quanh vành thang ở quãng giữa, nhảy tiếp, và tóm lấy miệng thang. Nó loay hoay tuột khuỷu chân trước xuống, chân sau ngoáy như đạp xe, đuôi quay tít. Lần nào leo thang, trông nó cũng như rơi đến nơi rồi, nhưng nó luôn leo lên được. Tôi đang bám ngay sau nó, gió thổi mát rượi trên làn da nhễ nhại mồ hôi, mình mặc mỗi cái quần cộc đi ngủ. Cricket lợi dụng lúc tay tôi còn mải vướng trên đầu thang để tặng tôi một phát liếm vào đầu và một phát vào má trước khi tôi kịp xua nó đi.

“Đừng liếm,” tôi vừa nói vừa chùi má. Tôi đã từng thử dạy nó thôi trò này đi. “Cấm có liếm tao nữa,” tôi nói, lắc lắc ngón tay trước mặt nó. Nó ngồi nghiêng đầu sang bên. “Lần chót đấy nhé. Cấm tái phạm. Không liếm láp. Tao không đùa đâu.”

Đuôi nó cọ quẹt cái ghi thoát sàn thép. Tôi xoa đầu nó. Tôi xin thề nó đọc được ý nghĩ của tôi, ấy nhưng chẳng hiểu sao nó dường như không hiểu nửa chữ tôi nói. Tôi gãi sau tai nó và hỏi, “Mấy thứ này chắc để làm cảnh hả?”

Nó liếm tay tôi. Chẳng hiểu tôi còn phí hơi làm gì nữa.

Sau một lần leo thang nữa, tôi bật buồng tắm lên. Tôi để bên trong bốc hơi, nước liên tục được tái sử dụng. Khi nó trở nên giống phòng hút thuốc ở sân bay vũ trụ, tôi mở cửa băng qua làn hơi và bước vào cái nóng bỏng rẫy. Da chết kèm cái mệt mỏi bị luộc rụng khỏi da tôi. Tôi cọ hết lớp tế bào cũ đi, đào dậy thằng tôi tươi mới ở bên dưới. Xà phòng và bọt. Tôi lần mò lấy cái dao cạo và rửa nó dưới vòi sen trước khi lia nó lên mặt. Vài mảng tóc thoát được lưỡi dao tôi. Tôi gội đầu, sau đó quay lưng lại luồng nước và để cái nóng thấm vào tủy sống. Nước nóng bỏ cha. Tôi đứng đó tè luôn, nhớ lại Hank ở Đại đội B hồi trước toàn nổi đóa mỗi khi có ai làm trò này. Hơi có tí mùi nước tiểu trong phòng tắm là Hank lên cơn liền, thẩm tra không từ chỗ nào để xem dòng nước vàng ệch chảy ở đâu. Chúng tôi cáo buộc tay này chỉ viện cớ để đi soi của quý chúng tôi.

Tôi thân Hank nhất trong đại đội – thân nhau suốt hai tuần hắn còn sống dưới chiến hào. Hai tuần đó sao mà lâu thật. Không luật lệ nào quy định phải quen nhau bao lâu mới biết là quý nhau. Quân đội đã dạy tôi điều đó. Giương mũi súng lên là có thể thù hận ngay lập tức, và hạ mũi súng xuống là có thể yêu thương ngay lập tức. Cứ tới lui như vậy. Dao động như các panô trọng lực. Vũ trụ không tồn tại lên xuống, chỉ thấy lúc mẹ nào cũng chạy ngang. Chỉ có người ta yêu ghét. Và không luật nào quy định sẽ mất bao lâu mới hình thành tình cảm.

Tôi tắt vòi sen đi khi nhiệt bắt đầu giảm từ mức luộc thịt xuống bỏng da. Người tôi đỏ ửng. Hơi bốc nghi ngút trên thân khi tôi rời buồng tắm. Cricket đang thiu thiu trên giường tôi; nó tỉnh dậy vừa đủ lâu để liếc tôi một cái, đảm bảo mình không bỏ lỡ trò gì, sau đó lại ngủ tiếp.

Tôi lục lọi chỗ quần áo, cho lên mũi ngửi hết. Tất cả đều hơi hơi sạch như nhau. Đến lúc đó tôi mới để ý ánh đèn vàng hổ phách đang nhấp nháy phía trên giường. Tổ sư. Tin nhắn trên QT. Tôi leo thang hai bậc một và kiểm tra màn hình. NASA gửi ba tin yêu cầu tôi báo lại vụ SOS.

Tôi nhập số 55. Sau đó tôi bấm hết ba màn hình cảnh báo để mấy hạt phân tử rối biết đường thọc lét các hạt rối sinh đôi của mình ở Houston. Năm trên năm là cách nói của người thời trước để báo mọi sự đều an lành. Chẳng hiểu sao nói kiểu đó lại nhanh hơn OK. Chắc nguyên nhân có gì liên quan đến bang Oklahoma[1]. Lỗi của họ tất. Giống như tại bọn Đức mà chúng ta phải gọi số chín là “niner[2].” Ai cũng ăn hại. Đâu chỉ mình tôi.

Tôi tắt thông báo tin nhắn đi và đánh một vòng rộng quanh khoang điều khiển. Và lại thêm một vòng nữa. Cricket tỉnh dậy bên dưới, nhận ra tôi biến đâu mất, và phóng lên khoang điều khiển sau hai bước nhảy, một tiếng hì hục, và vài phát quẫy chân. Nó cuộn tròn trên cái chăn tôi để dưới bảng điều khiển cho nó và quan sát tôi đi đi lại lại.

Tôi vẩy tay như thể chúng vẫn còn ướt, như thể bên trong có cái gì cần phải móc ra, như một anh lính thấy bồn chồn trước đợt tiến công lớn ra ngoài chiến hào. Tôi bị chứng quái gì vậy kìa? Một dòng nước chảy xuống xương ức tôi, nhỏ ra từ hòn đá đục lỗ tôi đeo quanh cổ. Tôi quẹt nó đi, ra chỗ cửa sổ, và ngắm ngọn sáng nhấp nháy một lúc. Tôi quay ra cái đài HF, băn khoăn không biết sẽ nói gì nếu bật nó lên. Tôi lại quay về với ngọn sáng.

Thế này còn thảm hơn cô độc hoàn toàn.

❀ ❀ ❀

[1] Oklahoma viết tắt là OK, thế nên khi liên lạc qua rađiô, OK dễ bị hiểu nhầm là Oklahoma.

[2] Trong tiếng Anh, số chín là nine, phát âm giống hệt nein (nghĩa là không) trong tiếng Đức. Để tránh nhầm lẫn, khi gọi rađiô, số chín được phát âm là niner.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.