Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
• • •

❊ ❊ ❊

Ừ thì, không hẳn tiếng chuông cửa; thực chất đó là tiếng báo hiệu có vật thể đang lại gần trạm. Nhưng riêng tôi thấy tiếng chuông báo hiệu cũ nghe quá giống còi báo động không kích. Thỉnh thoảng mới phải nghe thì không sao, nhưng sau vụ tàu đâm biết bao người tới lui, thế là nó cứ réo liên hồi khiến tôi phát cáu. Cái lúc chờ nó bật reo mới khó chịu. Cái khoảng đợi chờ im lặng. Cả người bạn cứng đơ, nằm thao thức trong túi ngủ, mắt mở thao láo, thấy có người hô CÓ BOM! trước khi một làn sương đỏ nổ bung ra thế chỗ con người ban nãy. Vâng, tiếng chuông báo không phải vấn đề. Vấn đề là phải nằm đó, chờ đợi. Lắng nghe sự im lặng. Thầm đếm.

Tôi bắt tay vào tìm hiểu, mò ra nơi lưu tệp âm thanh cảnh báo, và thay nó bằng tiếng chuông cửa. Tất nhiên, trong kho lưu trữ không có tệp chuông cửa nào, thế là tôi phải tự thu lấy. Và vâng, tôi đủ sức tạo ra tiếng chuông tử tế với một cái cờ lê và một tấm thép, nhưng tôi đâm lười và hô câu Kính-coong vào micro. Thế là bây giờ, mỗi lần có khách, tôi lại được nghe cái câu đó. Nó khiến tôi bật cười. Đôi khi, bạn buộc phải nhoẻn mồm ra cười. Bạn phải ôm chân, gật gù tới lui, và cười.

Tôi lách ra khỏi chỗ bò, lấy bả vai lết tới, hết bên này lại chuyển bên kia, và lấy cái chân lành lặn đẩy.

Kính-coong.

Tôi đây.

Kính-coong.

Tôi đang ra đây.

Tôi kéo người ra khỏi chỗ bò và cà nhắc băng qua bãi chiến trường. Hành trình trèo lên thang diễn ra rất lề mề vì tôi trèo bằng một tay và chân thì trật khớp. Ra khu sinh hoạt, tôi bấm công tắc cạnh túi ngủ để tắt chuông đi, sau đó lại leo thêm một lần cầu thang nữa ra khoang điều khiển. Rađiô cao tần sổ ra một tràng nhẽo điện và rồi một giọng nói chen vào gửi thông điệp.

...hiệu số 23, đây là tàu Sanity’s Edge, hết.”

Tôi lấy tay lành nhấc micro lên và một cơn đau nhói thọc thẳng vào xương sườn. Liếc ra cửa sổ gần nhất, tôi thấy có tàu đang đỗ cách đây ba bốn cây, mỗi bên cánh nhấp nháy đèn xanh đỏ. Dưới cánh là các ụ dài đầu mũi lấp lánh vàng. Laze. Chĩa về phía tôi.

“Trạm tín hiệu số 23 đây,” tôi nói. “Nói đi, Sanity.”

Kiểm tra máy quét, tôi thấy tàu được đăng ký với một tập đoàn Delphi. Hệ thống Delphi là vùng miễn thuế; rất nhiều tàu tư nhân từ đó mà ra, bao gồm cả những tàu chưa một lần xuống vùng khí quyển nào ở Delphi. Họ giải quyết hóa đơn ngoài vũ trụ sau đó đi luôn.

Xin phép đỗ vào trạm,” viên phi công nói. “Cảnh sát tư pháp Mỹ trên đường làm nhiệm vụ.

Tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Đó không phải tàu cảnh sát tư pháp. Nếu nó là tàu tư, và nó thực sự đang thực hiện nhiệm vụ của cảnh sát tư pháp, và nó được vũ trang theo đúng luật định, thế thì chỉ có một đáp án: thợ săn tiền thưởng. Có vẻ chút mùi hành động đã lan sang khu tám. Tôi bóp chặt cái micro.

“Các trạm tín hiệu là địa phận trung lập dưới quyền giám sát của NASA,” tôi nhắc cơ trưởng. “Theo luật colregs[1], không được mang vũ khí lên bất cứ trạm nào, và không tàu thuyền quân sự hoặc an ninh tư nhân nào được phép đỗ nếu không có trát hoặc giấy phép rõ ràng.”

Nói thế không sai, nhưng thực tình là vì trạm đang như mớ hổ lốn, tôi cũng không khá gì hơn, và tôi rất không muốn tiếp ai cả. Tôi đang diện cái quần lót trắng NASA cấp, và cái vai đang dưỡng thương khiến mặc áo lên người đau như bị đấm vào đít. Ờ thì, không hẳn là vào đít, nhưng bạn hiểu ý mà.

Đang gửi trát sang cho anh,” tiếng rađiô ì xèo.

Tôi kiểm tra màn hình liên lạc khi dữ liệu được truyền qua. Sau khi quét sơ bộ, hệ thống báo với tôi đây là tài liệu hợp lệ. Tôi hít một hơi sâu khiến xương sườn đau nhói.

“Đỗ ở đai neo tàu Charlie,” tôi nói. Tôi với tay bật đèn dẫn đường và tiếp điện cho đai neo. Sau đó tôi phịa ra một câu nói dối vô hại. “Ờ... Cơ trưởng, tôi đang bị cách ly nghiêm ngặt, hãy ở trên tàu. Tôi sẽ sang bên anh.”

Đầu bên kia im lặng.

Cách ly à?” viên phi công hỏi.

“Không còn gây lây nhiễm nữa,” tôi trấn an – và tôi như nghe thấy tiếng tay này thở ra nhẹ nhõm.

Nếu kiểm tra biên bản colregs, gã sẽ thấy tôi không nói dối. Đúng là tôi đang bị cách ly. Có điều biên bản không nói nguyên nhân là một con vi-rút máy tính, và nạn nhân là cái trạm của tôi. Thật lạ lùng là mặc dù gần như lúc nào cũng cảm thấy rất cô đơn, tôi lại sẵn sàng làm đủ mọi cách để không phải tiếp xúc với người khác. Chắc đó là thứ bệnh quái gở đang hành hạ tôi: thèm khát có bạn, có người để nói chuyện, nhưng chẳng người nào hợp cạ xuất hiện. Và khách không mời còn khó chịu hơn sự im lặng đau khổ.

❀ ❀ ❀

[1] Colregs: viết tắt của Convention on International Regulation for Preventing Collisions at Sea, tức Quy tắc Quốc tế về Phòng ngừa Đâm va trên Biển.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.