Ðến cuối kì phục vụ đầu tiên, tôi đã bắt đầu sống khốn nạn. Tôi từng tự thề sẽ không trở thành hạng người như thế. Tôi vẫn nhớ khi tham gia đại đội đầu tiên, sau khi bị tước phi cơ và tống xuống chiến hào, mỗi lần chào hỏi ai tại ngũ hơi lâu là sẽ chẳng được đáp lại cái bắt tay nào hết, không được nghe người ta xưng tên họ gì hết, chỉ nhận được câu “Cút mẹ mày đi.”
Tôi gọi bọn kia là lũ khốn. Tôi lẩm bẩm như vậy lúc họ bỏ đi. Sau này tôi hiểu màn chào hỏi này không như vẻ ngoài. Sau khi đã bắt quá nhiều cánh tay và gặp quá nhiều người rồi lại để cuộc chiến tước họ đi, bạn sẽ chạm tới ngưỡng không còn muốn làm thân với ai khác. Giờ nghĩ lại, tôi nhận ra mấy tay khốn đó luôn sẵn sàng tặng tôi những lời khuyên có thể giúp tôi sống sót, nhưng không hở đến nửa câu về bản thân mình. Tên tuổi đơn giản chỉ là bang hoặc thành phố quê nhà hoặc đội bóng yêu thích hoặc biệt danh xấu hổ. Đám khốn ấy không ghét tôi; họ chỉ không muốn sống gắn bó. Tôi đã trở thành người như thế. Tôi không bao giờ muốn phải gặp một Hank thứ hai. Tôi nghĩ đó là lý do hắn vẫn cứ là người bạn tốt nhất tôi từng có trong suốt hai kì rưỡi tại ngũ của mình. Tôi không bao giờ để người khác trở nên quá thân. Hai tuần ấy là đủ đau đớn rồi. Mẹ, sau vụ Scarlett, tôi không còn để tình dục lẫn lộn với tình yêu nữa. Tôi từng nghĩ hai thứ ấy có liên đới đến nhau. Nhưng mà tình dục và cái chết lúc nào cũng sóng bước sít sìn sịt nên tôi cảm thấy gần như y hệt mình đang lên giường với một cái thây. Mất hết cả vui thú. Mỗi lần làm tình mà không cảm thấy vui thích gì tâm hồn lại chết đi một tí. Các nơ-ron thần kinh cùn lại. Những gì tốt đẹp héo hắt đi. Và có những thứ không bao giờ mọc lại nữa.
Chính thế mà hai ngày tiếp theo tôi ngồi nhìn cái đài HF, quá muốn bảo vệ bản thân nên không dám nhấc lên, mà lại quá say đắm để bỏ đi chỗ khác. Tôi không muốn biết thêm gì nữa về cô ta. Tôi có thể cảm nhận được luôn nỗi đau trước việc cô ta rời đi, bay sang một trạm tín hiệu mới tinh khác, nhờ người đưa hộ con ốc, cái mùi xà phòng và dầu mỡ trên da cô, kết thân với một anh lính khác, bỏ lại phía sau một đường lốm đốm những thứ máy tinh chỉnh ngon lành và những trái tim tan vỡ. Nó khiến tôi thấy thương thay cho không chỉ bản thân mình, mà còn cả những người cựu binh đơn côi xui rủi đang...
“Alô...?”
Cricket nhấc đầu lên khỏi chăn và trừng mắt nhìn cái ống cầu thang. Quái gì vậy? Quái gì vậy?
Nhìn sang thông số chốt khí, tôi thấy đai neo tàu Bravo đã được kích hoạt. Ai lại đến bất thình lình thế này? Tôi bước về phía thang, lui lại, bước tiếp tới trước, hai tay chống nạnh, còn Cricket thì đứng dậy khỏi ổ chăn.
Trước khi tôi kịp nhớ phải ngăn nó lại, con warthen phóng ra thang.
“Bỏ mẹ,” tôi nói. Tôi chạy theo nó. “Đứng lại! Đợi đã! Đừng!” Các câu lệnh vô dụng phun ra rối hết vào nhau. Tôi gần như nhảy bổ xuống thang, lăn người xuống đất và vồ lấy Cricket, nhưng nó đã nhảy luôn xuống tầng dưới rồi. Tôi không dừng lại mặc áo quần gì hết, để nguyên quần cộc, và đang leo thang xuống khoang hỗ trợ sự sống thì tôi nghe thấy tiếng la ở bên dưới. Hét chói tai. Đáp xuống thì thấy Claire đang nằm ngửa, Cricket ghì chân lên ngực người chuyên viên tinh chỉnh, đè chặt cô ta xuống ghi thoát sàn.
“Xuống!” tôi quát, đẩy Cricket sang bên và kết cục ngã khuỵu gối xuống đất. Cricket lại tìm cách xông vào Claire – không hiểu là để chào đón hay để chế ngự cô ta – và tôi vật lộn ghìm con thú ngoài hành tinh ấy lại. Claire thụt lùi lại cho đến khi chạm lưng vào bộ lọc khí và co hết gối lên ngực, mắt trợn tròn nhìn con vật, mồm há hốc.
“Xin lỗi,” tôi nói, ngồi xuống chìa tay về phía Claire. “Tôi rất xin lỗi.”
Cô ta không nói gì. Tôi bảo Cricket lui lại, nằm xuống, bình tĩnh đi, và mãi rồi cơ nó mới bớt căng lên. Nó đi đi lại lại bên kia tôi, đầu dõi theo Claire. Tôi liên tục chỉ vào ghi thoát sàn, bảo nó nằm xuống, nghĩ trong đầu câu lệnh cho nó nằm xuống, và cuối cùng nó cũng nghe. Nhưng vẫn gừ một tiếng. Như thể nó tính làm gì khác kia.
“Trời đất ơi, tôi rất xin lỗi,” tôi nói. Tôi đưa tay chạm vào ống chân Claire, nhớ lại cái lần mình tóm mắt cá cô ta. Cô ta giật mình, nhưng không giật mạnh như trước.
“Thứ quái gì đó?” cô ta hỏi.
“Con warthen,” tôi nói, thở hồng hộc sau màn phi xuống vừa rồi. Tôi xoa cái mắt cá hồi trước bị trật. “Đại khái là tôi... nó nhận tôi làm chủ.”
“Thế...” Claire không dứt mắt khỏi Cricket được. Cô chĩa ngón về phía con vật. “Thế là trái luật. Thế... Anh không được giữ con đó.”
“Tôi biết,” tôi nói. “Tôi biết mà. Trạm viên kiểu tôi thật phí cơm. Cô sẽ cho tôi lĩnh đủ. Tôi biết rồi. Chúng ta có thể nhắn QT về cho Houston nếu cô muốn.”
Đến đoạn này tôi thấy nhẹ nhõm. Dạo gần đây, thay vì nghĩ rằng mình sẽ phục vụ trong cái nơi mắc dịch này suốt đời tôi đã chuyển sang tin chắc như đinh đóng cột rằng mình có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Đây là con đường tôi đã chọn khi về phe Scarlett chống lại đám thợ săn tiền thưởng. Người duy nhất biết chuyện là cô thợ săn mang xác Scarlett đi. Và có vẻ cô ta từ bấy đến nay vẫn kín tiếng. Nhưng với Cricket ở bên, chẳng chóng thì chày chuyện cũng vỡ lở. Khi tiếp tế thức ăn, họ sẽ phát hiện ra thôi. NASA đếm từng con vít trăm đô một. Họ không để sót chuyện này đâu. Và giờ họ đã biết. Thế là đã lộ vở.
“Con đó là thứ quái gì thế?” Claire hỏi. Trong khi tôi đang mải tính mình sẽ phải về hưu trên hành tinh hẻo lánh nào, cô ta có vẻ đã bớt sốc. “Chó à? Hay mèo?”
“Không phải cả hai,” tôi nói. Và tôi nhận thấy nỗi sợ đã rời bỏ cô, thế vào đó là vẻ tò mò. Đây rõ là người lính đã kinh qua một trận pháo kích. Biết khi nào phải chúi xuống nấp và khi nào chui ra, nhìn ngó xung quanh, xem có ai cần cứu trợ không.
Tôi kêu Cricket, và nó bật dậy như cái lò xo, nãy giờ chỉ chịu nằm im vì bị tôi quát bảo. Nó tí thì hất tôi ngã nhào trên đường lao ra chỗ Claire, vồ hai chân quanh cổ cô, và bắt đầu liếm tóc cô ta.
“Ngồi xuống!” tôi nói.
“Ngoan nào,” Claire nói với con thú.
Và tôi nhận thấy Claire có thể tự xoay sở. Cô vặn người sang bên và lật ngửa con warthen ra. Cô giữ cứng nó ở tư thế đấy, điều mà theo kinh nghiệm của tôi không hề dễ tí nào. Cricket căng cứng người, nhưng chân nó ngưng quẫy sau khi Claire mò ra đúng chỗ trên bụng nó.
“Nó thích thế lắm,” tôi nói.
“Con nào chẳng thích?” Claire hỏi.
Chúng tôi nhìn nhau.
Đây chuẩn thứ khốn nạn tôi muốn né tránh nhất. Chuẩn thứ khốn nạn muốn né nhất luôn.
“Cô làm cái quái gì ở đây?” tôi hỏi, không buồn giữ mồm miệng, phát cáu như bị trêu ngươi bởi sự tử tế của cô ta, như lá cờ phe phẩy trước mặt, khiến tôi chú ý.
“Mẹ cha anh,” cô ta nói, nhưng vẫn tiếp tục xoa bụng Cricket. Đây là kiểu nói chuyện trong chiến hào. Cơn giận của người lính cũng chỉ kéo dài ngang tình yêu của họ. “Anh nói cái nơi mắc dịch này đang tã dần, tôi tính tạt qua xem có giúp được gì không. Nhưng tôi nghĩ có lẽ cái nơi này không phải thứ có vấn đề.”
“Nói thế là ý sao đấy?” tôi hỏi.
Cô ta nhìn xuống Cricket, lúc bấy giờ đang lim dim. Nếu không phải vì nghe ghê bỏ cha thì tôi đã gọi cái tiếng gầm gừ trầm trầm nó đang phát ra là tiếng mèo rừ rừ.
“Anh nói chí phải,” cô ta nói. Cô ta xoa xoa Cricket, sau đó duỗi chân đứng dậy đi. “Chúc anh gặp nhiều may mắn, anh lính.”
“Chờ đã,” tôi nói. Tôi với lấy tay cô ta, mặc dù đây đâu phải người tôi quen biết, mặc dù đã có bốn tiếng bên cô ta, mặc dù ba ngày vừa rồi chẳng nghĩ được về điều gì khác. “Tôi xin lỗi.” Ba từ này hồi nhỏ mỗi lần nói ra tôi đều tắc nghẹn, và chỉ đến bây giờ mới hiểu ý nghĩa thực của chúng, giá trị thực của chúng, và thấy thấm sự dễ chịu khi được thốt lên những từ này. “Chỉ là...”
“Là gì?” cô ta hỏi. Cô ta đứng đó, cổ tay nằm trong lòng bàn tay tôi, nhìn xuống phía tôi. Cricket ngồi nhìn cả hai.
“Chỉ là tại...”
Tôi lắc đầu.
“Anh không muốn nảy sinh tình cảm với tôi vì anh sợ tôi sẽ bỏ đi đúng không?” cô ta hỏi.
Tôi quay đi, bởi vì nước mắt đang vọt lên quá nhanh khiến cổ họng tôi tắc nghẹn và tôi không nuốt nước bọt hay nhìn được gì nữa. Tôi quệt mắt, tràn ngập nỗi hổ thẹn.
“Thế thì chết mẹ cho khuất mắt đi, anh lính ạ. Ai cũng bỏ đi. Tất cả chúng ta đều thế. Anh đã trải qua cảnh khốn cùng. Anh chọn cách xa lánh những người có thể sẽ bỏ đi, chọn cách tự cô lập mình. Chúng ta ai cũng bỏ đi. Mở mẹ lòng ra với ai đó đi. Chỉ tốt cho anh thôi.”
Đầu Cricket ở trong lòng tôi. Nó đang ngửng lên nhìn tôi. Claire đang dòm xuống chỗ tôi. Tôi là hòn đá kẹp giữa hai điểm mềm.
“Anh tưởng tôi không bị tổn thương à?” Claire hỏi. Cô ta siết lấy tay tôi. Chẳng hiểu bằng cách nào, tay cô ta giờ đã nắm lấy tay tôi. “Nhìn tôi đi.”
Tôi ngước lên nhìn đầy bất đắc dĩ, nước mắt lăn dài trên má. Cô ta đang vén áo lên. Sẹo chằng chịt ló ra khỏi cạp quần của cô ta – một lớp ren thịt rối bùng nhùng quấn quanh hông cô ta. Tôi liếc lên mặt cô ta và thấy cô ta đang nhìn xuống phần bụng trần của mình. Tôi lại nhìn xuống vết thương của cô ta. Tôi là thằng khốn nạn. Tôi là cái thằng cứ đinh ninh mình là người duy nhất phải chịu khổ sở, đinh ninh thế giới có bao tai ương đều giáng xuống đầu mình, thấy ai cũng thuần khiết còn mình thì phế phẩm. Chỉ mình tôi mới từng chống chịu. Chỉ mình tôi biết đau đớn là gì. Sao chia sẻ nổi điều mà ta nghĩ những người khác không thể kham nổi? Tại sao chúng ta cứ tự làm vậy với bản thân và đối đãi với nhau như vậy? Mẹ nó, sao chúng ta không thể khóc như những con người?
Ngay lúc đó tôi làm luôn. Ham muốn làm tình với người phụ nữ này đã tan biến. Ham muốn được yêu thương cô ta và sống trọn đời bên cô ta đã tan biến. Mọi điều tốt đẹp tôi vẫn mơ về đã tan biến. Sót lại phía sau toàn là những thứ tồi tệ, những thứ kinh khủng, những thứ tàn bạo, và những nỗi đau.
Chút ích kỉ cuối cùng còn sót lại trong tôi thầm nhủ – trong lúc bản thân đang co quắp theo từng hơi nức nở và òa lên như đứa trẻ – rằng chưa từng có ai phải khóc như thế này. Đây sẽ là lần chót tôi nghĩ mình là độc nhất. Lần chót. Bởi vì ngay khi vừa nghĩ chưa có ai phải khóc thế này, tôi được ấp lấy bởi một cô gái, một người lạ mặt, một người đồng chí, một người cũng bị tổn thương, một người tình cô đơn. Và cô cho tôi thấy tôi không đơn độc. Và chúng tôi khóc như vũ trụ sắp đến ngày tàn.