“Có đang vào không?” Claire hỏi.
Giờ cơm nước đã xong, và Claire cùng tôi đang ngồi bên máy phát sóng hấp dẫn, tâm điểm của trạm tín hiệu chỉ đường. Tôi ngồi im tập trung trước khi đưa câu trả lời. Tôi đang cảm thấy sao nhỉ? Căng thẳng? Trầm uất? Đê mê? Thỏa mãn? Tôi muốn nói cho đúng. Tôi đang cố chứng minh quan điểm. Đã hơn tuần nay tôi tìm cách chứng minh rồi.
Tôi dựa đầu vào mái vòm cái GWB, thứ hồi trước luôn giúp tôi thư giãn. Tôi phải đoán xem Claire có cho điện chạy vào vòm không (và vâng, chúng tôi chỉ làm trò này khi không có tàu bè qua lại). Cô tổng hợp kết quả, không chịu nói tôi biết tính tới nay tôi làm ăn sao rồi, không cho tôi chút thông tin phản hồi nào cả. Claire khăng khăng tôi tưởng tượng ra ảnh hưởng của cái máy GWB đối với não mình, bảo rằng cô không cảm thấy gì hết khi ngồi cùng chỗ tôi. Nhưng tôi biết mình cảm thấy gì mà.
“Điện đang... vào,” tôi đưa câu trả lời. “Anh đoán thế. Anh khá chắc.”
“Chắc cỡ nào?” Cô ghi vào tấm máy tính bảng.
“Thì... có chút biến gây nhiễu.”
“Biến nào?”
“Em đó,” tôi nói với cô. Và đúng thế thật. Chỉ cần ở bên cô, tôi có thể cảm thấy mạch mình đập chậm lại, nhịp thở mình sâu và thư giãn hơn, tay chân tôi bớt run rẩy và rung lắc.
Claire nghiêng sang thơm má tôi. “Em nghĩ hôm nay thế đủ rồi đó,” cô nói.
“Anh làm ăn thế nào?”
Cô bật cười khi nghe tôi hỏi. Như thể đáng ra tôi phải hiểu tình hình. Cricket rúc đầu vào tay tôi, nhắc rằng tôi đã ngưng gãi nó. Tôi gãi tiếp. “Anh thề anh cảm nhận được khác biệt,” tôi nói. “Anh biết nó bật khi nào. Thấy dễ chịu lắm.”
Claire bỏ cái máy tính bảng ra chỗ khác. Cô hít một hơi sâu, ý chừng đang cân nhắc điều gì. Sau đó cô quay sang tôi, bộ dạng bất chợt nghiêm túc hẳn. “Em tin anh,” cô nói. “Tin thật ấy. Em bắt đầu tin anh rồi. Em chỉ không biết gốc rễ nằm ở cái máy GWB hay cái gì khác.”
“Tức là... em nghĩ do anh tưởng tượng ra hết ấy à?” Tôi chạm vào hòn đá lủng lẳng trên cổ. Kể từ hôm con tàu chở hàng từ Orion đi ra bị nện tan thành ti tỉ mảnh vương vãi khắp bãi tiểu hành tinh nhà tôi, tôi bắt đầu sống hơi xa rời thực tại. Mà chắc nên bổ sung thêm, xa rời thực tại hơn mức bình thường của mình.
“Em chịu.” Claire cắn môi dưới. “Chắc tại em biết tần quang phổ hoạt động của sóng GWB, và nó được kiểm tra đến ra bã để đảm bảo không mang tác động sinh học nào, nếu không nhà mình ai lại để mấy người như anh lên đây trong khi máy đang chạy và thậm chí còn lại gần chúng...”
“Chắc anh là thứ có vấn đề,” tôi nói.
Claire gật. “Có thể.” Cô không để ý thấy vừa rồi là một màn thả thính lồ lộ và không hề che đậy nhằm câu lấy một lời khen, hoặc chút lời an ủi. Mà mẹ kiếp – có ngập ngừng một chút trước khi công nhận rằng có thể đầu óc tôi hơi bị vấn đề là đủ khiến tôi sướng lắm rồi.
Thế rồi đầu tôi bừng sáng như vừa ăn một quả lựu đạn mảnh gắn dây cháy chậm tối đa. Cuối cùng tôi cũng hiểu cô ấy đang chia sẻ với tôi kết quả các bài kiểm tra chúng tôi thực hiện, và cô ấy đang thừa nhận tôi đoán đúng gần hết.
“Thế là anh điểm cao lắm hả?” tôi hỏi. Nếu không thì việc gì cô phải lo cho tôi?
Claire cắn môi.
“Cao cỡ nào? Anh sai mấy lần?”
Claire liếc lại phía cái máy tính. Cô lại tiếp tục cắn môi. Hà cớ gì cô lại lo tôi bị bất bình thường trừ khi điểm số của tôi cao đến mức không thể quy cho ăn may được. Mức điểm đưa ra kết luận không thể chối cãi về mặt thống kê. Tôi với lấy cái máy tính. “Anh xem được không? Năn nỉ đó. Đi mà, Claire.”
Và cô hiểu điều này mang ý nghĩa thế nào đối với tôi. Cricket liếm tay tôi khi tôi rướn sang lấy cái máy tính bảng. Claire buông xuôi. Trên màn hình có một bảng số liệu. Tôi kéo lên, dò tìm các dấu tích từ những buổi hẹn trước, và phải mất một lúc tôi mới xác định được nơi đánh dấu X. Bởi vì có dấu nào đâu. Lần nào tôi cũng trúng phóc.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô ngần. Có thể tôi điên, nhưng tôi không nhầm. Từ bao lâu nay tôi biết cái máy GWB gây nhiễu đầu óc tôi, và tôi cứ tưởng đầu ai nó cũng gây nhiễu, nhưng Claire xỏ mũi tôi một phen ra trò. Cô khiến tôi thực sự tin rằng hành động ngồi im và lầm tưởng cái máy kia có tác dụng mới là thứ xoa dịu tôi.
“Có lẽ do anh dính phải thứ gì trong chiến hào. Một loại độc tố nào đó chẳng hạn...”
Tôi gật đầu, cảm thấy điều này rất khả thi. Thề có Chúa chứng giám, tôi đã hít vào người đủ thứ khí quyển lạ và bom sinh học. Ai mà biết phổi tôi từng chứa thứ gì. Tôi không mắc chứng viêm răng sông Nile hay ho xanh như những người lính khác, nhưng có lẽ tôi dính phải bệnh gì đám bác sĩ không phát hiện ra.
“Hoặc có thể bệnh liên quan đến thần kinh,” Claire góp ý kiến. Cách cô tìm hướng giải quyết vụ này y hệt khi tinh chỉnh trạm, giúp chúng sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Nhìn vào tấm máy tính bảng trên tay – công cụ cô dùng để phân loại các trạm tín hiệu chỉ đường – tôi tự hỏi có khi nào một phần sức hấp dẫn của tôi đối với cô nằm ở chuyện tôi có vấn đề. Tôi tự hỏi cô đang làm gì ở đây. Tại sao cô ở lại. Sao NASA lại cho phép một chuyên viên tinh chỉnh trở thành trạm viên.
“Thần kinh kiểu gì?” tôi hỏi.
“À, thì là... có thể nó liên quan đến một thương chấn từng trải qua, không phải do chất lạ xâm nhập. Anh có đủ triệu chứng của... bệnh đó đấy...”
“Mục ruỗng trong chiến hào,” tôi nói. “Sốc súng đạn. Suy nhược chiến tranh. Hội chứng binh lính...”
“Rối loạn căng thẳng sau sang chấn,” Claire nói, chọn thuật ngữ lâm sàng chứ không phải thứ gì mang tính mô tả. Bên dưới những âm từ sang trọng ấy là một mớ sự thật tanh tưởi.
“Nó thì có liên quan gì?”
Claire nhún vai. “Kiến thức về cơ chế hoạt động sóng GWB của em chắc cũng ngang cơ những người đã phát minh ra nó, nhưng không thứ gì em biết lại lý giải được nguyên do chúng khiến anh cảm thấy gì đó mỗi lần hoạt động.”
“Anh có nên lo không?” Tôi thấy mình nên lo. Claire thông minh hơn tôi chán, thế mà cô còn lo ra mặt. Cô đặt bàn tay lên cánh tay tôi, và tôi thấy nụ cười cứng cỏi của cô xuất hiện, nụ cười cô dùng để che dấu sự lo lắng dành cho tôi.
“Mọi sự rồi sẽ ổn thôi,” cô nói. “Hai đứa mình sẽ giải quyết được. Mọi sự rồi sẽ ổn thỏa hết thôi.”
Nhưng tôi biết cô nhầm. Tôi đã nghe tin từ tay bán tôi hoa và sôcôla và phô mai. Tôi biết chuyện chẳng lành sắp giáng xuống đầu. Tôi biết nó đang ở gần. Người ta rỉ tai nhau rằng ở hai miền lãnh thổ thuộc mảng thiên hà này là hai hạm đội đang tập kết, rỉ tai nhau rằng hải quân đang gom hết tàu lại, và phía Ryph đang tích hết tàu phe chúng lại, và chẳng ai biết ba cái tin đồn này có đúng thật không, nhưng chúng ta thường loan truyền và tin tưởng những thứ tệ hại nhất mình nghe thấy. Tin vào điều tệ hại nhất dễ hơn hẳn.
Tôi không biết mình tin gì. Tôi đã biết phải nghi ngờ tâm trí mình. Tôi cần bằng chứng. Dữ kiện thật. Chẳng hạn như tiếng chuông báo vật thể tiệm cận trong trạm Claire, bấy giờ vừa bắt đầu nhẹ nhàng hụ tiếng hệt còi báo không kích cũ trong quân đội. Chúng tôi sắp đón khách lạ. Và không phải ngẫu nhiên mà vừa nghĩ đến chuyện chẳng lành là nó nhào tới luôn. Không ngẫu nhiên chút nào. Bởi vì tôi nghĩ về chuyện này đến nay đã hơn một năm rồi. Tôi biết nó sẽ xảy ra từ trước khi sang khu tám trực. Tôi biết vì chạy trời không bao giờ khỏi nắng. Chiến tranh luôn xộc đến – vấn đề chỉ là thời gian. Và giờ đây, bên ngoài khung cửa sổ, thời khắc đã điểm.