Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Kết
Hồi Kết

❊ ❊ ❊

Động cơ Ryph và động cơ phản lực hải quân hòa vào nhau gầm rú. Cáp thép căng xuống từ hai con tàu vốn được chế tạo để tham gia các trận không chiến nhưng giờ đã được thương mại hóa. Lắc lư ở đầu mấy sợi cáp, đồng thời lơ lửng trên bờ biển Chesapeake, là một ngọn hải đăng cũ. Phần tường đá vẫn còn nguyên vẹn, nhưng phần đỉnh và phần móng sẽ phải xây lại.

Tôi đã dành ra vô số thời giờ ngắm nhìn bức ảnh chụp ngọn hải đăng này, với con sóng khổng lồ vỗ lên sống lưng nó, với một ông già đứng nơi đây từ thời những khối hoen rỉ kia còn là trụ lan can thép. Tôi gần như có thể thấy bóng ma ông già đứng đó, mỉm cười với tôi.

Khi rời Hội đồng Hòa bình Yata về lại Trái Đất, điều đầu tiên tôi làm là truy cho bằng ra ngọn hải đăng cũ kia. Lúc tìm đến nơi, nó đang trong tình trạng như người lính già bạc mặt vì sương gió đứng giữa những con sóng, nền móng trông như có thể sụp bất cứ lúc nào. Chẳng bao lâu nữa, nó sẽ ra đi vĩnh viễn. Và thế là tôi quyết định cứu lấy nó. Tôi làm ngược lại trò phá hoại kiếm lời của bọn đánh đắm tàu ngày xưa. Phải tốn chút công gọi điện nhờ vả, nhưng gần như chẳng có thứ gì một thống đốc hành tinh mới bầu kiêm anh hùng chiến tranh già không làm được.

Chịu trách nhiệm gắn ngọn hải đăng cũ vào phần móng mới là một biệt đội tạp nham. Quản đốc phụ trách dự án là người Tryndia. Dưới quyền ông ta là hai người Hoko, ba con người, và một trong số hai phi công trên kia là người Ryph. Người Ryph trên Trái Đất. Những giống loài đã có những năm phát triển chìm trong bom đạn chiến tranh với chính đồng loại và với nhau giờ đang bắt tay tập trung vào công việc trước mắt. Và có lẽ là bắt cả vuốt nữa.

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Claire nắm lấy tay tôi. Tay còn lại của cô đặt trên bụng, bấy giờ đang căng tròn như vầng trăng. Cách đó mười bước chân, Cricket lẩn vào bãi cỏ cao, còn lộ mỗi cái đuôi, rình rập thứ gì chỉ nó mới biết.

Đôi khi tôi thấy lòng mình tràn trề mãn nguyện. Đôi khi tôi nghi ngờ điều mình đã làm. Tiếng cười và tiếng khóc hãy còn quanh quẩn quá gần nhau. Nhưng tha thứ cho hành động của mình không phải trách nhiệm của tôi. Đó sẽ là thử thách cho thế hệ tiếp theo. Sẽ không dễ dàng gì; mấu chốt nằm ở chỗ ấy. Tôi vẫn nhớ mình cảm thấy ra sao sau vụ Delphi bị tấn công. Tôi vẫn nhớ cơn giận đã thúc đẩy mình nhập ngũ. Tâm trí tôi không còn chỗ cho sự tha thứ. Khi chiến tranh kết thúc, có người đã tính tổng cái giá phải trả cho mọi quyết định dù nhỏ dù to, và con số đưa ra vượt mức mười tám tỉ người thiệt mạng.

Nửa tỉ trong số đó là do tay tôi.

Claire kéo tôi lại gần, úp tay lên mu bàn tay tôi, áp bàn tay tôi vào nơi đứa bé đang đạp, đang cố gây xao lãng dòng suy nghĩ của tôi và hướng chúng nghĩ về sự sống. Về sự phục hồi. Ngọn hải đăng cũ đáp xuống nền móng, đội thợ làm việc chặt chẽ và có tổ chức thật. Tôi có thể cảm thấy mớ ren sẹo bên dưới váy Claire. Cô bấy lâu nay đã tìm cách thuyết phục tôi rằng thằng bé nên lấy tên tôi. Tôi không ưng ý tưởng này. Tôi không muốn thằng bé trở thành người như mình.

Nhưng có lẽ nó sẽ không đâu. Có lẽ nó sẽ làm vinh danh cái tên tôi. Và thế là tôi bóp tay Claire và đồng ý. Tôi nói thử, thì thầm tên mình vào tai Claire, nhưng chợt một cơn gió thổi đi các âm tiết, và âm thanh mềm mại ấy được cuốn ra ngoài biển xa, nơi nó sẽ cuộn lại hòa mình và mất đi song vẫn đồng thời còn đó cho đến mai sau.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.