Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Chương 17

❊ ❊ ❊

Quay lại chốt khí, tôi buông mình vào nơi vô trọng lực. Tôi không hình dung nổi Mitch cảm thấy ra sao khi trọng lực bị ngắt. Kể cả khi đã quen với nó, khi trải nghiệm nó chục lần mỗi ngày, mỗi lần xuống chỗ máy GWB để tận hưởng cơn đê mê, tôi vẫn thấy kì cục khi mọi tuyến thần kinh trong người chuyển từ trạng thái bị kéo xuống sang... không bị sao hết. Như phóng xe lên đỉnh đồi. Hoặc đâm thẳng vào khí quyển. Cảm giác chóng mặt sẽ cực kỳ kinh khủng nếu không quen. Về phần gã Mitch O’Shea tội nghiệp, nó đã trở thành dấu chấm hết cho cuộc đời gã.

Con warthen đang vặn vẹo và tru lên trong môi trường trọng lực bằng không. Tôi thấy Scarlett trụ người lại trong góc phòng, lơ lửng cách mặt sàn khoảng một mét, nhắm bắn khẩu súng.

“Khoan!” Tôi hét.

Tấm chăn đang bay là là trên sàn. Tôi tóm lấy nó trên đường phóng ra chỗ cái thang. Đủ thứ tạp nham đang lơ lửng. Bộ đồ đi vũ trụ của tôi. Đồ nghề. Cuộn băng dính. Tôi cho chăn trôi về phía Scarlett, và nó lướt đi như hồn ma. Cô ta tóm lấy nó. “Ta chỉ cần đẩy nó ra khỏi chốt khí,” tôi nói với cô ta.

Cô ta gật đầu. Hiểu rằng tôi cần làm việc này. Hiểu tôi quá rõ. Khẩu súng quay vào bao. Tôi dùng cánh tay lành leo lên thang. Cơn đau ở vai và mắt cá tôi xem chừng xa xăm, ù ù như khả năng nghe của tôi sau khi ăn phải quả lựu đạn sốc và hứng trọn vụ nổ. Con mèo đang rên rỉ. Giờ nó trông mất hẳn vẻ hung dữ. Scarlett trải rộng chăn ra và sút nó về phía con vật, ụp trúng nó từ sau lưng. Tôi đẩy mình đi và bấm cái nút trên trần, chuẩn bị tinh thần ngã xuống. Mớ đồ nghề rơi đánh keng xuống sàn, và sau đó là một tràng tiếng phụp khi cả ba chúng tôi nối bước tiếp đất. Nếu lúc trước mắt cá tôi chưa vỡ, giờ tôi cảm thấy nó như vỡ thật rồi.

Có vẻ Scarlett đã ngã đè lên con vật, và giờ nó đang nằm im. Chỉ hơi ngoe nguẩy. Cô ta kéo lê mớ vải bùng nhùng chứa con vật ra chốt khí, vần nó vào trong. Tôi khật khưỡng đến bấm nút đóng cửa. Trước khi cửa kéo sập lại, tôi thấy con warthen tự thoát ra và phóng lại vào trong tàu. Nó nhụt chí rồi. Hoặc có thể vì giờ đã vô chủ, nó không còn mục tiêu nào để tấn công. Dù lý do có là gì, nó cũng sẽ tắc kẹt trên tàu cho đến khi tôi tính toán xong bước tiếp theo.

Tôi trượt người xuống khỏi tường, mệt lừ đừ. Scarlett tìm cách đỡ lấy tôi. Vai tôi gào thét. Chân tôi không chịu mang vác chút khối lượng nào. Tay cô ta ở trên người tôi, mặt cô ta thật gần, bờ môi cô ta thật thân thuộc, trí óc tôi vẫn đang sững sờ và nhảy loạn lên. Cô ta bắt đầu nói gì đó, bắt đầu cảm ơn tôi, nói rằng cô ta yêu tôi, rằng chúng tôi có thể chấm dứt mọi cuộc chiến, rằng chúng tôi có thể gầy dựng một cuộc đời, sinh con đẻ cái, chuyển về khu một sống, cùng nhau thành anh hùng...

Đúng lúc đó mắt cô ta mở to vì đau đớn. Và tôi nhìn thấu vào khung cửa sổ tâm hồn cô ta, và tôi nhận ra ở trong thâm tâm, cô ta là người tốt, đúng lúc hồn cô ta lìa khỏi xác. Ngay trước khi thi thể cô ta sụp vào người tôi, trống rỗng không gì điều khiển.

Bước vào từ chốt khí Charlie là nữ thợ săn tiền thưởng mặc đồ đen. Tay cô ta lăm lăm khẩu súng tĩnh. Nó đang chĩa vào tôi. Người phụ nữ tôi từng phải lòng đang nằm chết cứng trong vòng tay tôi. Tiếp theo đến lượt tôi. Tôi xin cam đoan điều này như cam đoan tinh cầu nào cũng có trọng lực.

Cô thợ săn đến cách tôi một bước. Tôi nửa bị Scarlett đè và nửa bị thương chấn của mình giữ chân. Tôi không cử động được. Tôi thậm chí còn không kháng cự. Vốn đã thèm được chết từ rất lâu nên tôi dang tay đón nhận nó, chào mừng cái kết cho sự tồn tại của mình. Tôi muốn nó. Tôi cảm thấy toàn bộ cơ thể như mở bung trước vũ trụ, muốn nó tràn hết vào trong tôi, muốn cái trống rỗng của nó đong đầy mình, khiến tôi vỡ tung thành từng phân tử cấu thành, biến tôi thành những dải kim loại và phế liệu của con tàu chở hàng kia, vương vãi khắp không gian, vô tri vô giác.

Cô thợ săn rút súng khỏi bao Scarlett và quăng nó sang phía bên kia phòng. Cô tóm cổ áo Scarlett và nhấc cô ta khỏi người tôi. Cái cô mặc đồ đen này khỏe dễ sợ. Cô ta vừa chĩa súng vào đầu tôi vừa kéo lê Scarlett trên sàn và băng qua chốt khí.

Cửa đóng lại.

Lúc cô ta đến tôi không thấy tiếng động. Lúc cô ta đi tôi thấy tiếng êm ru. Đèn trên cửa chuyển từ xanh sang đỏ. Scarlett đã biến mất, và tôi vẫn chưa bị bắt, chưa bị giết, và tôi giận điên cuồng. Sầu não và tức giận điên cuồng và lòng đầy quyết tâm. Quyết tâm. Đó là thứ nguyên liệu còn thiếu. Nguồn năng lượng để ra tay. Thực sự ra tay. Và ngay gần đây thôi, có một con thú muốn giết tôi. Vậy là khỏi lo bị bàn tay đớn hèn của tôi không chịu kéo cò.

Tôi gắng gượng run rẩy đứng dậy. Cần làm ngay trước khi đổi ý. Cần chấp nhận bí mật đen tối của mình, cái khao khát được kết liễu, điều không thể bật thành tiếng thì thào, nếu không người ta sẽ tống tôi vào trại ngay. Tôi bấm mở chốt khí dẫn vào tàu O’Shea. “Đến thịt tao đi!” tôi gào lên. Thi thể chủ nhân con warthen cách đó mười bước chân. Tôi loạng choạng bước qua chốt khí, vào trong con tàu, thầm mong sẽ bị ăn tươi nuốt sống. Con thú vòng ra từ trong góc, và tôi chuẩn bị tinh thần bước vào miền thế giới đau xé thịt, thế giới của răng vuốt, của ơn huệ nóng bỏng, nhưng tôi chỉ cảm thấy nó cọ qua người mình. Tôi mở mắt, không nhận ra nãy vừa nhắm vào, và quay lại thì thấy một cái đuôi vụt quanh góc cua. Tôi loạng choạng bước lại vào khoang trạm, không hiểu mô tê gì. Mồm con warthen đang ngậm gói đồ ăn. Nó ra chỗ bộ đồ đi vũ trụ của tôi, hiện đã lại đùn một cục trên sàn, đánh hai vòng tròn giẫm lên nó, thế rồi nằm xuống, nhai gói đồ ăn, hỗn hợp bột protein dây khắp nơi.

Tất cả những điều trên tôi chỉ loáng thoáng ý thức được. Tôi quá tập trung vào bí mật đen tối của mình. Quyết tâm mới của tôi. Tôi cà nhắc bước về chốt khí còn lại, nơi Scarlett vừa biến mất. Tôi bấm mở cửa ngoài, bước vào trong buồng chốt, và đóng cánh cửa sau lưng lại. Trong không gian chật hẹp, hình như tôi vẫn ngửi thấy hương cô ta. Cô ta mới băng qua đây. Mới lúc trước còn sống nguyên. Giờ đã chết và biến mất. Hi vọng của cô ta đã bị xóa bay khỏi thế gian.

Tôi đã định kể cho cô ta nghe bí mật đen tối của mình. Chỉ thiếu chút nữa thôi. Nếu ở bên nhau được lâu hơn, tôi sẽ khai hết. Tôi sẽ thổ lộ với cô ta rằng đêm nào trước khi đi ngủ tôi cũng ra đây, rằng tôi đứng trước một trong mấy cái chốt khí này, rằng tôi đóng cửa sau lưng lại, và tôi nghĩ về khoảng chân không ở phía bên kia.

Mọi đêm, tôi luôn làm như vậy.

Không bỏ đêm nào.

Có một mã đè lệnh dự phòng để giữ cửa mở kể cả khi bên kia không có không khí. Nó dùng để ra ngoài vũ trụ đi dạo với đồ bảo hộ. Theo quy chế mỗi tuần chúng tôi phải đi một lần. Tôi chưa đi lần nào. Tôi chỉ đến đây khi không có đồ bảo hộ. Đến để trút hơi thở cuối cùng. Đến để chấm dứt cơn ác mộng.

Dựa người vào tường, tôi nhập ba số đầu của mã đè lệnh.

Ngón tay tôi lơ lửng trên nút thứ tư.

Ngày nào ở đây tôi cũng làm thế. Không sót một ngày. Nhưng lần này tôi muốn thật. Tôi không thể tiếp tục.

Ba số hiển thị trên cái màn hình tí hon, chờ đợi.

Tôi chạm vào nút thứ tư.

Tôi chạm vào nó, nhưng không ấn xuống được.

Tôi không bao giờ làm được.

Tôi sụp người xuống sàn, vừa thút thít vừa tan nát cõi lòng, tay ôm gối.

Chuyện xấu đến theo bộ ba – nhưng rồi chúng ngưng lại.

Và quay lại từ đầu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.