Kho lưu trữ ở tâm trạm tín hiệu số 23 chứa gần như mọi sách truyện trên đời. Lướt cơ sở dữ liệu của nó rất dễ rước bực vào người, vì cứ một quyển hay thì sẽ có tầm ba tỉ quyển nuốt không nổi, và chẳng thể nào phân biệt được hai loại này nếu không cắn răng đọc thử một hai chương.
Chính thế mà tôi chủ yếu dành thời gian đọc tuyển tập Wiki, ra đời khoảng năm 2245, vài thập kỷ rồi chưa được bổ sung mới, nhưng vẫn đủ cập nhật để có mục về vũ khí hạt nhân mặt trời và lựu đạn mảnh.
Vì tò mò về bức ảnh ông gác hải đăng và con sóng cồn mà tôi lao đầu vào Wiki tìm câu trả lời, nhưng vô ích. Trước khi gửi yêu cầu nghiên cứu cho NASA, tôi mò thấy một bài viết khó tin khôn tả. Bài viết ấy hiện về trong tâm trí tôi trong lúc tôi quan sát tàn tích của một tàu chở hàng liên hành tinh rải rác trong vũ trụ. Nó hiện về khi tôi thấy thứ gì như hai tàu hải tặc chở hàng cỡ nhỏ di chuyển giữa những khối đá vô hồn và những dải vỏ tàu bị rứt toác. Chủ đề bài viết là về một nghề cổ xưa đã thất truyền từ lâu. Hoặc Wiki tưởng thế.
Thời tàu bè còn đi trên biển, khi vỏ tàu dùng để ngăn nước thay vì ngăn chân không, và hiểm họa đối với các chuyến tàu là đá ngầm, không phải thứ đá trôi nổi trong vũ trụ, tồn tại một cái nghề bất lương là đánh đắm tàu.
Cái tên nghề đủ nói lên tất cả, và nếu không ghi sờ sờ trong Wiki thì tôi không đời nào tin được: đây là lũ chuyên đánh chìm tàu để kiếm ăn. Kiếm những đồng tiền tàn khốc, đẫm máu.
Tôi chỉnh kính cửa sổ phóng to cảnh lên và quan sát lửa phòi ra từ động cơ đẩy và khói trắng phun ra từ bộ tinh chỉnh độ cao của hai tàu chở hàng sơn đen sì đang phóng từ côngtenơ này sang côngtenơ khác. Và rồi vụ sập máy GWB của tôi dần không còn có vẻ là một trùng hợp ngoài sức tưởng tượng nữa. Tôi đang đứng trong một ngọn hải đăng, và hải đăng không phải thứ ai cũng mê.
Bốn năm thế kỷ trước gì đó, hải đăng phải sập lên sập xuống trước khi bắt đầu chiếu đèn vòng quanh được. Nguyên cớ là ban ngày xây hải đăng thì không sao, còn khi đêm đến, nhiều khối đá cứ không cánh mà bay. Chuyện cứ thế tiếp diễn mấy tháng liền, đến tận khi bên xây hải đăng phải cắt cử lính canh và giã nhừ tử những tên phá hoại. Ngọn nguồn sự tình là do hải đăng làm ảnh hưởng đến cần câu cơm của bọn đánh đắm tàu.
Trò đánh đắm tàu này có lẽ ra đời sau khi một vụ tai nạn lớn trên biển bất chợt mang lại bao thứ báu vật. Những người nạo vớt đồ may mắn và sẵn gan đem các thứ của nả trôi dạt lên bờ đi bán. Chẳng bao lâu sau, những kẻ tinh ranh và tuyệt vọng bắt đầu ngóng trông một vụ đắm tàu lớn nữa. Và chúng tìm cách khiến tai nạn xảy ra.
Dùng thuyền nhỏ, chúng giả vờ dẫn tàu bè vượt qua các rặng đá ngầm, nhưng thực chất để con tàu mớn nước nông của mình băng qua các bãi đá mà tàu lớn vào chỉ có chết. Hoặc chúng đốt lửa báo hiệu những bến cảng ma. Chúng làm giả hải đồ. Chúng giăng xích dọc kênh đào. Những người thiệt mạng thấm vào đâu so với châu báu vơ vét được. Đằng sau mỗi vụ đắm và đâm tàu, luôn có một kẻ ẩn danh xoa tay chắc mẻm sẽ vớ bẫm.
Chính thế mà hải đăng là cái gai trong mắt. NASA cực ghét chúng tôi gọi trạm tín hiệu là hải đăng. Có lẽ bởi vì họ không muốn phường mạt hạng nảy ra những ý tưởng mạt hạng.
Ở quãng xa, bên ngoài trạm tín hiệu của tôi, trong vùng không gian có thể hàng tuần liền không một bóng người, tôi chứng kiến cảnh những tên mạt hạng nói trên tất bật vơ vét, và tôi bất lực không biết làm gì. Tôi cũng bị nhắc lại cho thấm rằng đời không có gì trùng hợp ngẫu nhiên cả. Ngọn hải đăng bên rìa khu tám của tôi đã bị phá hoại, bòn rút từng viên gạch một.
Tôi đẩy mình ra xa cửa kính và lại chui xuống đường ống, đi báo cho Houston. “Chúng ta gặp vấn đề rồi,” tôi nghe mình tự thoại trong đầu. Nhưng giờ không ai viết những thứ như thế nữa. Chúng tôi chỉ liên hệ với Houston khi gặp vấn đề. Chẳng việc gì phải lãng phí hạt phân tử rối thông báo điều thừa thãi.
Bị phá hoại, Tôi gõ vào QT. Không cần in hoa hết. Người tôi đã đờ đi sau khi quan sát tàu chở hàng nổ tung thành vô số mảnh vụn, và một phi hành đoàn tương đương một tiểu đội chết dưới bàn tay hải tặc. Tái khởi động không thành công. Tôi xóa đi và viết lại là Tái khởi động thất bại. Cần trợ giúp.
Tôi bấm “gửi.” Sau đó là “xác nhận.” Và cuối cùng là: “Vâng, tôi chắc chắn.”
Máy kêu bíp. Ít nhất đây là một âm thanh tốt. Hẳn trạm đã bị đồng loạt phá hoại rất nhiều chỗ, kể cả chế độ báo lỗi qua QT cho Houston. Và đúng lúc đó sự thật nhào đến quật vào người tôi như một bao gạch. Đúng lúc đó bao tháng đằng đẵng bị mớ tạp âm bé tra tấn không còn khiến tôi phát điên nữa. Ngay từ lúc nhận ra trạm mình bị bọn đắm tàu phá hoại, tôi mặc định rằng chúng tấn công từ bên ngoài. Chúng mò ra cách vượt qua mọi biện pháp an ninh nồi đồng cối đá của NASA. Chúng có chiêu bài hack điêu luyện nào đó.
Thế rồi tôi nhớ lại lần mình đổi hàng với mấy gã bộ dạng mờ ám. Tôi nhớ lại lần có tàu đến giao kết quả yêu cầu nghiên cứu cho tôi trước khi đi đút túi ít quặng ở khu vành đai. Thời tàu bè làm bằng gỗ, côn trùng gây hại quá giang các hộp trái cây. Gián nở từ trứng đẻ trong thùng các tông. Chuột lẻn vào đáy tàu, rồi lại đẻ thêm chuột. Mẹ kiếp, tôi ăn tàn phá hại kiểu gì rồi?
Tôi nhớ lại những tạp âm tưởng như luôn tìm cách trốn chạy mỗi khi tôi đến gần. Thế rồi đột nhiên, tôi không còn cô độc trong trạm nữa. Tôi lướt nhìn hàng tường những nút bấm và màn hình. Xung quanh tôi muôn vàn ống dẫn, các bó dây nhợ lủng lẳng rủ xuống từ trần nhà, những panô để mở từ những dự án mới đây của tôi nhằm nghiên cứu phần lòng mề cỗ máy của NASA. Và lũ côn trùng ghê tởm ở khắp muôn nơi. Theo dõi tôi. Những con côn trùng kim loại không dính bẫy của tôi, bởi vì tôi đánh sai kiểu bẫy.
Tôi nhìn giờ. Mười phút nữa Varsk sẽ qua hải phận này. Hải phận. So sánh hơi quá đà. Hoặc có thể bởi vì tôi cảm thấy như sắp chết chìm. Về lại chiến trường. Tôi nằm trong bệnh viện với chiếc huân chương trên ngực, được đeo vì đã có công cứu một nhúm người chưa bằng một mẩu số sinh mạng sắp chết đi bởi tay tôi. Lần này sẽ không ảnh ọt. Chỉ vài dòng tít về vụ tai nạn. Năm ngàn người chết. Và tôi vẫn là anh hùng, mồm bập bập tẩu, sau lưng sóng dâng lên.
QT kêu bíp báo tin nhắn từ NASA.
Bcth[1]
“Báo cáo tình hình à?” Tôi hỏi khoảng không. Tôi trả lời lũ côn trùng, và cũng không hẳn trả lời ai hết: “Tình hình ổn cả, bọn chó đẻ ạ. Bố mày ăn hại rồi.”
Tôi nện bàn tay lên màn hình gần nhất, và các thông số xanh lét màu phốt pho hơi rung rinh. Bọn đánh đắm tàu. Nếu sắp tới chúng không giết kèm cả tôi là may lắm đấy. Giờ này còn chưa giết là đã phước quá rồi. Tôi cần nhắn cho NASA để báo họ dè chừng những vụ hack kiểu này trong tương lai. Hack phi kỹ thuật[2] luôn là cách dễ ăn nhất, bởi vì những người như tôi luôn là mắt xích yếu nhất. Tôi chẳng buồn dùng QT dè sẻn. Tôi gõ vắn tắt một lời giải thích, phỏng đoán khả dĩ nhất của tôi:
Nhận hàng lậu. Bọ trong hàng, bọ kim loại. Một trò hack. Đồng loạt đánh sập mọi hệ thống. Kiểm tra các trạm khác. Đọc lịch sử những kẻ đánh đắm tàu. Hải tặc hôi của. Không biết chúng có định sửa lại trạm không. Tàu khách 5k ng[3] đang đến. Tái khởi động có thể hữu dụng, nhưng chúng tắt GWB ngay khi nó bật lên.
Tôi bấm gửi. Tôi xác nhận. Nhưng trước khi chọn “Tôi chắc chắn,” tôi nhìn lại lời giải thích của mình. Đúng chưa nhỉ? Chắc chắn có một khoảng dừng trước khi chuông báo động kêu, như thể màn tái khởi động đã thành công nhưng GWB lại bị tắt tiếp. Liệu chăng lũ bọ vẫn còn đây, vẫn theo dõi tôi? Tôi có thể xử lý chúng không?
Nhòm vào đường ống dẫn ra tháp hải đăng, tôi nghĩ về một thứ chất khử trùng. Tôi nghĩ về chiến tranh, nơi bao người hi sinh để đổi lấy sự sống cho người khác. Nơi chúng tôi cân nhắc cả việc diệt chủng. Nơi những tội ác kinh hoàng nhất trở thành mục đích cao thượng nhất.
Tay tôi ụp lên cái bụng trần, xoa những lằn thịt vặn xoắn, những viền sẹo nổi gồ với sự tích của riêng mình. Tôi ngưng lại. Không còn thời gian làm chuyện đó. Chỉ còn thời gian hành động.
❀ ❀ ❀
[1] Gốc là Sitrep, viết tắt của Situation report, tức Báo cáo tình hình.
[2] Hack phi kỹ thuật: hack bằng cách dùng thủ thuật lừa người dùng tiết lộ thông tin bảo mật hoặc thực hiện hành vi tạo khe hở cho hacker đột nhập.
[3] Gốc là Lux liner with 5k pop, viết tắt của Luxurious liner with 5.000 population, tức Tàu khách 5.000 người.