Hai trăm hai mươi triệu nhân mạng – lượng thanh niên nam nữ ngang với dân số một hành tinh đã được định cư – bay vút trong không gian.
Tôi có thể cảm nhận được họ.
Tôi chạm vào nút bấm sẽ giết chết họ.
Những sợi dây nối với cái mái vòm vốn luôn khiến tôi thanh thản đằng sau lưng.
Lủng lẳng trên cổ tôi là một hòn đá nhỏ run lẩy bẩy vì sợ.
“Mày chắc không?” Thạch hỏi.
Nó biết thừa câu trả lời là không.
Trên tường có cái đồng hồ đếm ngược từng phút. Trên đó còn có cả bức ảnh của ông gác hải đăng nữa. Cả ông ta và tôi đều đứng canh chừng những mỏm đá. Chúng tôi cho tàu đi qua mà không bận tâm chúng chứa gì bên trong.
Trong thâm tâm, tôi biết mình sẽ không làm gì hết. Tôi đã từng một lần nắm quyền hủy diệt trong tay. Tôi chôn sâu những suy nghĩ này để bọn Ryph không hay biết. Một tên Tướng đứng canh chừng tôi. Tên còn lại đã đưa Claire về trạm của mình. Còn một công tắc nữa được nối vào máy GWB của cô, trên đó lơ lửng ngón tay thiếu móng. Chuyện này không thể xảy ra. Lời cuối cùng Claire nói với tôi vang vọng trong tai tôi:
“Anh không thể tin tưởng chúng nó.”
Trong lúc ngồi đây, cân nhắc hết trò phản quốc này đến trò phản quốc khác, tôi tí nữa phì ra cười trước vẻ lố bịch của mọi sự. Tôi đã từng trải qua cảm giác này hồi ở tiền tuyến, khi các đạn đạo động năng bổ xuống từ dàn pháo binh trên quỹ đạo và bắn tung lên những cột đất nóng và mảnh văng, và ta phải băng qua tất cả và ban phát giấy báo tử cho phe đối phương, và chẳng thể nào không phì ra cười được. Những khối cam nổ bung từ đầu đạn HE[1], và đạn lửa vụt lao theo cung cong như những chú ong rực sáng và gào thét, và những chiếc phản lực rít gió đâm xuống bầu khí quyển và reo rắc kinh hoàng. Chuyện mình còn sống sao mà hài quá. Chuyện cả vũ trụ đã trở nên thế này, và có người lại coi đây là bình thường, sao mà lố lăng đến nực cười.
Tôi nhớ về Scarlett, cái cô Scarlett ngây thơ, người cũng lố lăng tương tự. Tôi nhớ đến mức thưởng cho người bắt được cô ta. Tôi nhớ về những mối nguy cô ta đã đánh liều để tìm đến chỗ tôi và nhiệm vụ bất khả thi cô ta muốn tôi thực hiện. Tôi nhớ rất rõ việc cô ta biết những điều đáng ra không thể biết nổi. Cô ta biết sự tình chuyện ở Yata. Cô ta ép tôi phải thú nhận, nhưng thực chất cô ta biết sẵn rồi.
Ngước lên nhìn tên Ryph, tên có bàn tay trùng khớp các vết sẹo của tôi, tôi nghĩ về việc hắn đã từng ở đó. Hắn là kẻ duy nhất biết hôm đó chuyện gì xảy ra. Đây là lý do Scarlett biết. Đó là bởi hắn quen Scarlett. Hai người này móc ngoặc với nhau. Tôi có thể nhìn ra điều này trong suy nghĩ hắn, và hắn hiểu tôi đang nghĩ gì. Tôi nhận ra đây là một bài kiểm tra.
“Chúng không biết liệu ta có lòng bác ái không,” tôi nói với Thạch. “Chúng ta không nói được ngôn ngữ của chúng, và không thể truyền ý nghĩ cho nhau như chúng.”
“Ý mày là chúng nó không phát ngôn như thằng điên kiểu mày,” Thạch nói. “Mày biết tao không có thật mà. Vụ này không có gì là thật hết.”
“Tao nghĩ đây là thật,” tôi nói.
Tôi chạm vào cái nút ngắt điện trạm mình để bản thân thêm vững dạ về những thứ tồn tại thật. Cái nút này có tồn tại. Chỉ một lần bấm, đội quân hùng mạnh nhất lịch sử nhân loại từng quy tụ được sẽ tan biến.
“Đây là cái bệnh của tao,” tôi nói. Và Thạch lắng nghe. “Đây là lý do tao cảm nhận được sóng GWB. Đây là lý do tao không muốn sống nữa. Thực quá sức chịu đựng.”
“Nghe Claire đi,” Thạch nói. “Nghe lời nó đi.”
Tôi lắc đầu. “Không. Đây mới là điều đúng đắn. Cô ấy phải nghe tao. Chúng nó muốn biết liệu chúng ta có đáng cứu rỗi không hay cho chúng ta sống là quá nguy hiểm. Tao cũng muốn biết điều tương tự về bọn chúng.”
“Sau đó thì sao?” Thạch hỏi.
Tôi dựa đầu vào mái vòm. Tôi có thể cảm thấy vũ trụ đang hít thở, cảm thấy hố đen nơi tâm thiên hà rung động. Một khe rạn đứng chắn giữa hai bên, giữa nhịp rung và nhịp thở. Một làn ngăn binh lửa. Tôi cảm thấy Claire ở bên kia, gần cái máy GWB. Hai cột ăng-ten. Tôi vươn về phía cô, cảm nhận cơn giận và nỗi sợ của cô, cảm nhận việc mình phản bội cô. Tôi cảm nhận cặp tay bị trói của cô, cảm nhận Cricket run rẩy bên cô, cảm nhận tên Ryph Tướng sẵn sàng bấm nút khi được tôi thông báo trong trường hợp Claire không làm. Chúng chỉ muốn biết khả năng của ta. Liệu một người có đủ không? Chỉ mình tôi có đủ không? Tôi nghĩ về bảng tính của Claire cùng những dấu tích và không dấu X nào. Dữ liệu là thế đó. Bọn Ryph sẽ đi đến kết luận gì nếu chỉ một đứa bọn tôi làm theo thỏa ước? Nhỡ đám Ryph đang ngồi nơi khác không tôn trọng thỏa ước thì sao? Tôi sẽ giết đồng bào mình hay đồng bào chúng? Mà có gì khác nhau không? Hay đây chính là điều chúng muốn tôi hiểu, muốn tôi cảm nhận được? Rằng không gì khác nhau cả? Rằng mọi sự sống đều là sự sống. Hay đây mới chính là bài kiểm tra?
Hai trăm hai mươi triệu nhân mạng. Bên chúng còn nhiều hơn. Hơn nửa tỉ sinh linh. Chém giết lẫn nhau khắp dọc vũ trụ. Toàn bộ những nam thanh nữ tú kia đều có tên trong sổ tử hết rồi. Tôi tự nhủ như vậy, và tôi nói điều này cho Claire. Nửa tỉ người bây giờ hoặc ti tỉ mạng người nữa về sau. Không hồi kết. Chẳng phải giới tướng lĩnh và đô đốc là người đưa ra quyết định này đó sao? Chẳng phải ngày nào họ cũng giết những anh chị em đồng chí của chúng ta đó sao? Hồi còn tỉnh trí, tôi tu tu khóc thương trước cái chết của tám sinh mạng, những thuyền viên con tàu chở hàng lên Vega. Giờ tôi đang nghĩ gì thế này? Tôi hết tiến rồi lại lùi, như người lúc khùng lúc tỉnh, như ngón tay bạo dạn bấm ba số trong mã khóa, sau đó lơ lửng trên nút thứ tư, một người chỉ dám tự sát đến đấy, không dám làm cho đến nơi. Tôi nghe thấy Scarlett từ thế giới bên kia gào lên bảo tôi hãy làm đi, hãy chấm dứt cuộc chiến, hãy can đảm.
Chỉ còn mấy phút nữa để quyết. Những chàng trai cô gái ấy. Cái mùi thuốc súng. Sự chờ đợi. Những ngày Chủ Nhật kinh hoàng. Những người cha ôm lấy đám chó chết và trái tim già cỗi và người vợ khỏe mạnh và khóc sau khi đã nín nhịn suốt bao lâu đây? Mẹ kiếp, bao lâu?
“Tao làm đây, Thạch. Vì Scarlett.”
“Đừng...”
“Vì Hank.”
“Tao xin mày...”
“Nếu có cơ may, dù chỉ là cơ may thôi...”
“Sau đó thì sao?”
Claire đang nói. Đây là tâm tư của cô. Cô cũng đang khóc. Điều cô đã dạy tôi.
“Em yêu anh không?” tôi hỏi.
Im lặng.
Nước mắt.
Sợ hãi.
“...có.”
“Người tốt tồn tại, Claire à. Ở hai bên đều có đủ số người tốt. Em và anh...”
Cô nhìn vào suy nghĩ của tôi. Tôi nghe thấy tiếng cô cười đằng sau hàng nước mắt. Tôi cảm thấy từ ấy:
làm chính trị...?
“Có thể,” tôi nói. “Có thể. Làm gì đó hơn thế này. Làm gì bớt nhu nhược hơn.”
Đội tàu đã đến gần. Một trường thành tàu. Được chế ra nhằm đồng loạt chọc thủng và tấn công khu tám, lợi dụng sự bất ngờ để đánh áp đảo, nhưng ai cũng biết thừa rồi. Cũng như ai cũng nhận ra phản ứng của phía bên kia rất ăn khớp. Phe nổi loạn đã được ai đó phối hợp giúp dàn dựng vụ này, được người giúp từ cả hai phía, giúp dàn lực lượng hai bên thành những miếng mồi dễ nuốt.
Tôi nhìn tên Ryph Tướng từng suýt lấy mạng mình. “Tao tin mày,” tôi bảo hắn. “Tao tin mày.”
Hắn giương vuốt làm dấu. Tôi không biết ý nghĩa của nó, nhưng tôi có thể đọc ý nghĩ của hắn. Tôi là một nhà ngoại cảm, một tạo vật nguy hiểm. Tôi không hề muốn ai xẻ tung tâm hồn mình, hay bụng mình, hay cuộc đời chết tiệt của mình. Tôi không hề muốn dây dưa tí nào đến vụ này. Nhưng nó được giao vào tay tôi. Và để chấm dứt một cuộc chiến như thế này thì cách duy nhất là tin tưởng, buông tay, thương yêu những kẻ ta thù ghét, ôm lấy những kẻ sẵn lòng giết ta, tha thứ, tha thứ, tha thứ.
“Em yêu anh không, Claire?”
“Có.”
Cô run rẩy trào dâng nước mắt, lắng nghe tôi, biết rằng thời khắc đã đến, rằng chuyện này sẽ diễn ra cho dù cô có tham gia hay không. Hoặc bàn tay không vuốt của cô hoặc tay tên Ryph. Nhưng dù thế nào chăng nữa, giờ cô cũng đã biết bàn tay tôi sẽ làm gì.
Thạch đã biến đi. Thế chân nó là bộ óc đã thấu hiểu mọi sự. Đó toàn anh chị em đồng chí của tôi cả, ấy nhưng sao hồi ở Yata hành động này lại không tưởng đến vậy mặc dù mệnh lệnh tôi nhận được chẳng khác chi? Ai là người ra quyết định? Ngay lúc này đây, người đó là tôi.
Khoảnh khắc ấy.
Nó đây rồi.
Chiến tranh, nó đang đến.
Họ sẽ phanh thây tôi ra vì tội này mất.
Mặc dù lần này tôi đáng được huân chương.
Tôi nhấc đầu khỏi cái máy GWB, muốn được cảm nhận cảm xúc thật của mình, muốn tâm trí mình thông suốt, muốn những hồi ức chiến tranh kia lẩn vào, luồn về, giày xéo tôi thêm tí chút nữa, trước khi tôi bấm cái nút hòa bình kinh khiếp, cái nút phản quốc, những con tàu di chuyển quá nhanh không thể ngừng, và cả thế giới bừng lên, Claire bật khóc trước những gì chúng tôi vừa thực hiện, khóc cho hai đứa bọn tôi, một triệu vì sao trỗi dậy đầy chết chóc, và phần cửa sổ nhìn về phía Yata bên kia khoang sáng rực bởi từ đằng xa một bức tường lửa tương tự bùng nổ, thêm nhiều ngôi sao vụt hiện và cháy rụi đi, bình yên bung ra đầy hung bạo, kinh khủng, phản nghịch, rực rỡ.
❀ ❀ ❀
[1] HE: viết tắt của High Explosive, chỉ loại đạn có sức nổ mạnh.