Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Chương 26

❊ ❊ ❊

Đã đến ngày dọn đi. Tôi phóng đại cảnh tàu tiếp tế tiến đến trạm 1529 trên màn hình để quan sát, theo dõi những luồng hơi do dự khi viên phi công loay hoay gióng tàu vào với đai neo. Trên đài HF, tôi nghe thấy anh ta thông báo đã tiếp xúc và neo được chắc. Hẳn mấy tuyến ra vùng khỉ ho cò gáy này người ta toàn phái những phi công tay non nhất. Nghĩ đến việc Claire quý báu của tôi trao sinh mạng vào tay gã gà mờ này mà tôi rùng cả mình.

Đã rõ,” tôi nghe tiếng cô đánh điện lại. Ôi cái giọng đó. Mấy đêm cuối cùng chúng tôi trò chuyện qua đài HF hàng giờ liền, sau khi đã chuyện trò trực tiếp hàng tiếng đồng hồ, và nói rằng chúng tôi thực sự cần phải về lại trạm mình, và sau đó là chúng tôi thực sự cần tắt rađiô và đi ngủ, và rồi tỉnh dậy và kiếm cớ gặp nhau tiếp.

Khi Claire bắt quả tang tôi tháo nguồn chuông báo động của cảm biến CO2 trong khoang hỗ trợ sự sống chỗ cô – và tôi khai ra ba thứ khác ở bên đó tôi đã phá cho hỏng vừa đủ nghiêm trọng để cô phải ở lại, loay hoay sửa chữa, nhưng không nghiêm trọng đến mức để cô gặp chuyện chẳng lành – nét mặt cô trông khác thường, như thể cô biết thế này là đi quá xa rồi, và chúng tôi đã nảy sinh quá nhiều tình cảm, mặc dù chúng tôi chưa hề lên giường với nhau, như thể chúng tôi dành việc đó cho những người mình không thực sự phải lòng đến nhường này. Vậy là sau vụ này cô nhắn tin QT cho NASA và báo trạm đã sẵn sàng hoạt động. Báo cho trạm viên lên. Ít nhất tôi nghĩ đó là lý do cô làm vậy.

Cricket ư ử gầm gừ và dụi đầu vào người tôi.

“Tao biết,” tôi nói, tay gãi sau tai nó. “Tao cũng thích cô ấy lắm.”

Con warthen ngoạm hàm vào tay tôi và nghiến lại, nghe chừng sẽ tợp tôi một miếng nếu tôi không chịu thôi nói dối.

“Yêu,” tôi vội nói. “Tao yêu cô ấy. Được chưa? Nhưng đáng ra tao phải nói với cô ấy kia, không phải với mày. Thế nên để yên cha nó vụ này hộ tao đi.”

Cricket rụt đầu lại và đánh vòng rộng quanh khoang điều khiển, vừa đi vừa rên rỉ.

“Tao xin lỗi,” tôi nói, hai tay giơ lên trời. “Mày muốn tao làm gì nào? Hả? Tao không phải là thằng làm luật. Tao chỉ phá luật thôi. Bọn tao có một tuần ngon lành chưa đủ hả? Có cần thiết phải cứ lôi hôm nay ra không?”

Cricket nhìn tôi lom lom. Tôi nghe thấy mình đang tự vấn lòng chính những câu hỏi này. Đây chính là tôi giận dỗi cả vũ trụ.

“Ra đây nào,” tôi nói, vỗ vỗ vào lòng.

Năm chục cân thịt ngoài hành tinh chồm lên lòng tôi và xoay sở cuộn tròn thành một cục lông dày. Đuôi nó cọ quệt tới lui trên sàn.

“Nói thật này, tao run lắm,” tôi nói với nó. “Nhỡ ngồi im trở nên vô dụng thì sao? Nhỡ hít thở đều không còn tác dụng thì sao? Nếu sóng GWB không có tác dụng gì, nhỡ mọi thứ khác cũng vô dụng nốt thì sao?”

Nó liếm tay tôi. Thế rồi tôi nghĩ đến một điều kinh rợn, một điều tôi phải gạt đi khẩn cấp trước khi Cricket cảm nhận được – và đó là: Nhỡ tôi mất nó luôn thì sao? Con vật này là thứ duy nhất tôi có mà đủ khả năng thế chân GWB, hoặc Thạch, hoặc Claire, hoặc những thứ đem lại cho tôi một khoảnh khắc bình yên nhưng chẳng mấy lại tan biến. Bình yên trọn đời ở đâu? Mà thứ đó có tồn tại thật không? Hay xung đột của chúng ta sẽ như xung đột với các giống loài ngoài hành tinh, mãi mãi không ngừng, xung đột với chính bản thân? Tôi hi vọng sự tình không phải vậy. Tôi hi vọng đó không phải quy luật cuộc sống.

Trạm tín hiệu số 23, đây là tàu KYM731. Xin phép đỗ vào trạm. Hết.

Tôi ngoảnh lại màn hình thì thấy tàu tiếp tế đã rời đai neo tàu. Chỉ còn tàu cứu sinh đỗ ở đó. Ánh sáng rọi ra từ cửa sổ và dọc các bảng pin mặt trời là đèn nhấp nháy. Trạm đã đi vào hoạt động.

“Xuống mày,” tôi bảo Cricket.

Nó tuân lệnh, và tôi tóm lấy cái micro HF.

“Đai neo tàu Charlie,” tôi nói, với tay kích hoạt chốt từ.

Tôi xuống thang trước Cricket và đóng nắp thang lại sau lưng. Tôi nghe thấy tiếng nó đi lại và kêu ư ử, nhưng nó không phản ứng thái quá. Chắc nó đọc được ý nghĩ của tôi và biết nếu bị phát hiện, tôi sẽ mất nó, và nó có lẽ sẽ phải sống trọn kiếp trong sở thú. Hoặc bị một thợ săn tiền thưởng khác mua lại, và điều khiển nó với những ý nghĩ nham hiểm.

Tay phi công táng đai neo tàu một cú ra trò thấy tổ. Theo thang chấm trình bay tay này đáng một điểm trên mười. Tôi bấm mở chốt khí, và chúng tôi bắt tay và giới thiệu tên cùng trao đổi mấy câu xã giao. Sau đó anh ta gửi tôi hai tá thùng nhựa đầy nhóc nhu yếu phẩm, linh kiện dự phòng, và đồ ăn, còn tôi đưa lại anh ta hai hộp chất thải không tái chế được. Anh ta đổi cho tôi hai hộp rỗng. Suốt quãng thời gian đó, tôi cứ mong Claire sẽ đến phụ một tay, hoặc từ biệt nốt câu cuối, hoặc ít nhất vẫy tay chào. Nhưng lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau đã là một màn chia ly quá hoàn hảo không thể thay thế. Một nụ hôn vương vấn tôi hãy còn cảm thấy trên đầu môi. Một sự ấm áp trong tim nơi không thứ rượu lẫn máy phát sóng hấp dẫn nào chạm tới được.

“Còn cái này nữa,” viên phi công nói. Anh ta lui đi rồi quay lại cùng một túi nilon đen. Miệng túi buộc dây đỏ. Một giọt lệ lăn xuống má, và tôi không quay đi, và tôi không quệt nó đi. Tôi thậm chí còn không thấy tự hào vì đã dám không làm hai điều trên. Không cả thấy tự hào vì đã không thấy tự hào như vậy. Thay vào đó, tôi chỉ cảm thôi. Tôi cảm cái sự ngọt ngào của món quà. Tôi cảm cái sự ngọt ngào khi được cảm sự ngọt ngào. Không chút xấu hổ, chỉ mơ hồ nhận thấy mình đã thay đổi phần nào.

“Không bao giờ là thừa cả,” tôi nói.

Viên phi công nhìn tôi với vẻ kì khôi. Tôi vặn tháo dây và rút ra một lọ WD-80, thế rồi ra vẻ đánh giá rất sành sỏi. “Năm đấy mùa vụ tốt lắm.” Ít nhất là một tuần tốt lành.

“Ờ, sao cũng được,” viên phi công nói. “Trạm viên bên kia bảo tôi đưa cái này cho anh. Thề chứ các người lạ đời thật.”

Anh ta quay người và băng qua chốt khí.

“Chuyên viên tinh chỉnh,” tôi kêu với theo anh ta. “Cô ta là chuyên viên tinh chỉnh.”

Anh ta nhìn lại phía tôi.

“Anh thấy cô ta ra dáng trạm viên lắm à?” tôi hỏi.

Anh ta nhún vai. Sau đó, vừa bấm nút đóng cửa lại, anh ta vừa nói, “Tôi thấy mấy người ai cũng như nhau hết.”

“Chờ tí!” tôi nói. Tôi nhòm qua người anh ta vào trong con tàu tiếp tế, thứ tàu chuyên mang thức ăn và linh kiện dự phòng và người thay thế lên cho chúng tôi, và chở chúng tôi về nhà nếu muốn. Tôi nhìn xem có thấy bóng dáng cô đâu không, nhưng chẳng phát hiện được gì.

“Sao?”

Tôi chìa lọ dầu bôi trơn ra. Xịt loáng một cái là mọi thứ trượt khớp vào với nhau ngay. “Cảm ơn cô ta hộ tôi với,” tôi nói. “Cứ bảo là tôi rất cảm kích.”

Lại thêm một ánh nhìn như thể tôi là thằng điên.

“Tự nói đi,” anh ta nói. “Cô ta hàng xóm anh mà. Tôi đi đây.”

• • •

Phải mất ba hay bốn nhịp thở ngây đơ tôi mới luận được toàn bộ sự tình. Và rồi tôi phi lên ba lần cầu thang nhanh chưa từng thấy. Nếu có tổ chức Olympic cho trạm viên, tôi hẳn đã lập kỷ lục liên dải thiên hà. Sẽ vĩnh viễn không ai phá được kỷ lục này. Thế rồi tôi va phải nắp cửa dẫn vào khoang điều khiển.

Tôi tháo móc chốt cửa và thúc nó một phát, nhưng nó không hề nhúc nhích.

“Cricket!” tôi quát. “CÚT! Cricket! Xuống...” Tôi khó nhọc phì phò, bước lên thêm một bậc thang nữa và tì vai vào nắp cửa. Tôi cảm thấy nó nhô lên được một hai phân, nhưng sau đó lại bị Cricket chuyển thế ngồi làm sụp xuống.

“Mẹ kiếp, Cricket, cút xuống ngay! Tao đang lên. Hư! Cút!”

Cuối cùng tôi cũng nâng cửa đủ cao cho nó trượt xuống. Nó nhảy né đường cho cái nắp cửa sập vào chỗ lõm trên sàn. Thế rồi Cricket nhè lúc tôi leo nốt mấy bậc thang cuối ra quấy tôi, liếm láp tôi với cái lưỡi thô ráp.

“Mẹ nó nữa,” tôi mắng. “Cricket. Thôi nào. Ngưng. Không liếm. Đừng có liếm nữa đấy. Con ranh này.”

Tôi vừa làu bàu mắng nó vừa ra chỗ đài HF và cầm micro lên. Tôi bóp nút truyền đi, sau đó buông ra. Tí nữa thì tôi đã buột mồm. Chuyển sang máy quay bên ngoài khoang khóa, tôi quan sát tàu tiếp tế rút đi. Không phải cô ấy, tôi tự nhủ. Không phải cô ấy. Không phải cô ấy. Cô ấy không làm thế đâu. Cô ấy không làm thế đâu.

Tôi không để kỳ vọng lên quá cao trong lúc đợi tàu tiếp tế biến vào vùng siêu không gian. Tôi cố hình dung bên trạm kia là một gã hói đầu với thùng nước lèo trên bụng, gãi cổ sồn sột, nhồm nhoàm nhai protein. Đó là sự thật. Hãy đeo dính lấy nó. Đừng nuôi hi vọng.

Tàu tiếp tế truyền lực cho động cơ và biến mất khỏi màn hình.

Tôi tóm lấy micro.

“Trạm tín hiệu số 1529? Đây là trạm tín hiệu số 23. Nghe rõ trả lời? Hết.”

Tôi đợi.

Không lời đáp.

Tôi chỉnh máy quét quay sang trạm kia.

Tàu cứu sinh vẫn ở đó. Vẫn neo vào trạm.

Nói đi.

Câu từ nghe tiếng được tiếng mất. Xuất hiện đúng lúc tôi đang không để ý. Nhưng chính là cô. Tôi khá chắc đó là cô. Khá chắc.

“Claire à?” tôi hỏi.

Nói đi,” cô đáp.

Tôi hít một hơi sâu. Tôi bám một tay vào bảng điều khiển để đứng cho vững. Cricket đang ở bên, dựa vào người tôi. Nó ngoạm mồm vào tay tôi nghiến, dọa cắn nếu tôi làm gì sai.

“Tao biết,” tôi bảo Cricket. “Bọn tao đều biết mà.”

Và tôi không nhớ chút gì về lần gần nhất mình thật lòng nói những từ này. Không nhớ nổi lần ấy.

Nhưng tôi sẽ luôn nhớ lần này.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.