Cái rađiô kêu loạch xoạch. Tôi không biết chúng tôi đứng đó đã bao lâu, bao trùm trong lời thú nhận của tôi, cánh tay cô ta ôm vòng lấy tôi, bàn tay cô ta chạm vào thịt da tôi, bàn tay tôi ép lấy bàn tay cô. Cảm giác như đã hết một thiên thu. Chưa đủ lâu.
“Thằng lợn hiếp, nghe rõ không?”
“Biến mẹ mày đi, Vladimir.”
Tôi quay sang nhìn Scarlett. Cô ta đã tách khỏi người tôi sau khi bị cái đài HF phá ngang.
“Hai tên thợ săn tiền thưởng đấy,” tôi nói.
“Lại chẳng,” cô ta nói.
“Túi mày có bao con mèo?” Vlad hỏi.
“Nói tiếng Anh đi,” O’Shea truyền tin lại.
“Tù truy nã. Bao nhiêu trong tàu? Tạo không tin mày ẵm được hai tù, nhưng tao đang xem dữ liệu quét tàu, và tao thấy trên tàu mày có ba dấu hiệu nhiệt, và tao biết mày không bạn bè, không người yêu. Sao mà mày may thế, đồ thịt lợn?”
“Vladimir đấy,” tôi nói. “Chắc là dân Đông Âu.”
“Tôi biết hắn,” Scarlett nói.
“Tao không hiểu mày nói gì, thằng khốn ạ. Tù truy nã nào? Trên tàu chỉ có tao và Cricket, con warthen của tao thôi.”
Liên lạc ngưng lại. Não tôi đi cùng mạch suy luận với não Vlad. Khi O’Shea đến thì tàu gã có ba dấu hiệu thân nhiệt, và giờ chỉ còn hai. Thêm nữa, tôi có lợi thế là đã biết sẵn câu trả lời rồi. Tôi đang đứng cạnh câu trả lời đây.
“Mẹ kiếp,” Scarlett nói. “Anh gửi bọn chúng nó tất cả các dữ liệu quét à?”
“Nghĩa vụ của tôi mà,” tôi nói.
“Ừ, nhưng cả dữ liệu quét tàu bọn kia à?”
Tôi nhún vai. Tôi gần như nghe thấy hòn đá quanh cổ chửi: Đồ ngu.
“Tao đang xem dữ liệu quét đây,” O’Shea bắn tin rađiô cho Vlad. “Thật vô lý.”
“Có lý chứ, thằng con hoang heo nái. Mày đưa ả đến đây.”
“Mẹ kiếp,” Scarlett nói. Cô ta lục lọi túi.
“Đúng rồi, lôi truyện ra đọc cho chúng nghe đi,” tôi nói. Tôi đang mường tượng ra luôn cảnh hai chúng tôi sóng bước vào tù. Trừ khi cô ta khai là đã liên tục chĩa súng vào người tôi. Cô ta sẽ làm vậy để cứu tôi. Chẳng việc gì hai người bọn tôi đều phải vào tù cả.
Scarlett rút thứ gì ra khỏi túi. “Tôi không muốn phải làm thế này đâu, nhưng có phải đánh đổi nhiều sinh mạng hơn số đã hi sinh để chấm dứt cuộc chiến này thì cũng đáng.”
Tôi nhận ra tay cô ta đang cầm cái gì. Đó là kíp nổ từ xa. Cô ta đã bật nắp miếng chắn bảo hộ và để lộ cái nút bạc.
“Cô làm gì đấy?” tôi hỏi.
Cô ta tiến ra cửa sổ và nhìn về phía bãi tiểu hành tinh. Người cô ta đang căng cứng lại. Vai cô ta gồng lên quanh cổ. Tôi bước về phía cô ta, chìa cái tay lành ra.
“Xin lỗi nhé,” cô ta nói.
Tôi nghe thấy một tiếng tách nhỏ. Bên ngoài bãi phế liệu, một đám mây da cam bung ra như đóa hoa trong thước phim quay chậm.
“Cô vừa làm gì đấy?”
Tôi nhớ về cái con vật bị nhốt sau chấn song. Tôi nhớ về cái cách nó nhìn tôi, hàm nhỏ nước. Lạ lùng thay, tôi lại nhớ về con vật trước khi nghĩ về O’Shea. Chắc tại cái buồng giam. Có lẽ tôi thấy những thứ bất lực như thế rất giống mình.
“Vlad không tử tế gì đâu,” Scarlett nói. “Hắn là dân xã hội đen. Hắn đã khiến nhiều người tử tế gặp chuyện kinh khủng rồi.”
“Vlad à?” tôi hỏi. “Tôi tưởng cô bám O’Shea đến đây.”
Scarlett băng qua phòng và dán mắt vào một màn hình hiển thị của tôi. “Đúng. Nhưng tôi chỉ có một quả bom thôi. Và tôi thấy ưa Mitch. Ý tôi là, hắn rất đểu cáng, và ngu như cái bị cát ấy, nhưng hắn không phải người xấu.”
“Thế còn thằng bé thì sao?” Tôi hỏi, nhớ lại thằng bé giương cặp mắt bị tóc che nhìn tôi. “Tên tù Vlad bắt được thì sao?”
Scarlett quay lại nhìn tôi. Tôi nhận ra cô ta không biết về thằng bé. Chắc quả bom được cài lên trần khoang chốt khí của Vlad, ngay tại cửa trong lúc chúng tôi còn ở buồng lái. Nếu là tôi thì tôi sẽ làm như thế. Cô ta không nói gì hết, không hỏi han gì tôi về thằng bé, chỉ cắn răng nhận tin và quay lại với mấy cái màn hình.
“Con tàu còn lại đâu rồi nhỉ?” cô ta hỏi. “Và Mitch sẽ đến đây. Chúng ta phải chuẩn bị.”
“Trạm tín hiệu số 23, Sanity’s Edge đây. Trả lời đi.”
“Bỏ mẹ,” tôi nói. “Tôi phải trả lời.” Tôi ra chỗ cái đài HF. Scarlett tóm lấy micro trước khi tôi kịp bóp nút truyền tín hiệu để nói chuyện với O’Shea. Hẳn cô ta đã tính kế giả vờ cướp trạm để tôi thoát tội.
“Mày có hai phút để quay tàu và cuốn xéo khỏi đây,” cô ta nói. “Sau hai phút, tao sẽ cho nổ tàu mày.” Nheo mắt lại, cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ. “Và đừng có lại gần nữa, đồ khốn.”
Tôi quay đầu và nhìn theo hướng cô ta; tôi thấy tàu gã thợ săn tiền thưởng đang tiến ra chỗ chúng tôi.
“Láo toét,” O’Shea nói. “Nếu được mày đã làm rồi.”
“Thế thì tao sẽ giết trạm viên vậy.” Cô ta nhướn một bên mày nhìn tôi. Mỉm cười.
“Năm mươi triệu tiền mặt,” O’Shea nói. “Tao sẵn lòng bắn chết hắn thay mày.”
“Thằng chó đẻ,” tôi nói. Scarlett ôm ghì cái micro. Rõ là đang suy nghĩ. “Súng cô là thứ duy nhất ta có,” tôi bảo cô ta. “Ở đây không còn thứ vũ khí nào khác đâu. Ngoài kia có hai kẻ địch. Và tàu cứu sinh của tôi không thể bay ở mức siêu tốc được.”
“Nhốt chúng nó ở ngoài được không?” cô ta hỏi.
“Chúng có trát. Tôi biết cách ra lệnh đè cho chốt khí để bắt chúng mở toang ra trong trường hợp khẩn cấp, còn giữ chúng đóng lại thì chịu, không thể nào làm được nếu bên kia có ID tư pháp. Ý tôi là, nếu có mấy tiếng để nghiên cứu thì tôi có thể mò ra cái gì đó.”
“Thế thì ta phục kích chúng,” cô ta nói. “Chúng ta xuống dưới kia đợi.”
Tôi nhìn cái rađiô đăm đăm. Kể từ lúc đề nghị bắn chết tôi tới giờ O’Shea im bặt. Tôi nghĩ về cái con thú trên tàu gã; gã nói đó là con warthen đúng không nhỉ? Gã có thể thả con kia ra săn chúng tôi và ngồi hút xì gà chờ dứt tiếng la hét. Tôi rút tờ lệnh truy nã và mở nó ra. Đọc kĩ phần chú thích. “Tìm ra cô là ăn mười lăm triệu rồi,” tôi nói. “Hắn thậm chí còn không phải vào trong này. Hắn chỉ cần gọi điện báo và chờ tiếp viện. Đáng ra cô không nên đến tìm tôi. Đầu óc cô làm sao thế?”
Scarlett lờ đi câu cuối. Thay vào đó cô ta nói, “Tôi hiểu Mitch. Để ăn thêm ba lăm triệu, hắn sẽ xông vào. Chúng ta cần đi xuống luôn thôi.”
Cô ta đi ra phía cầu thang. Tôi muốn chỉ ra rằng có thể phải thêm mười lăm phút nữa gã mới đỗ vào trạm được. Nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ tôi thấy gã đang hộc tốc lao về phía chúng tôi. Và từ đây đến khoang đai neo là tận năm mươi sáu vành thang. Trước khi vội vã theo chân Scarlett, tôi tắt điện hai đai neo còn trống. Nếu dùng chứng thư của mình thì gã có thể ra lệnh đè, nhưng sẽ phải một lúc sau gã mới lần mò ra được mình phải làm gì.
Scarlett đã xuống hết lần thang thứ nhất và nhảy sang lần thang thứ hai trong khi tôi còn chưa bắt đầu. Nhờ adrenaline chảy rần rật mà tôi gần như không còn bị cái chân trật khớp hành nữa, nhưng tay tôi vẫn vô dụng. Tôi rón rén leo xuống, nhớ lại cái lần mình bước hụt một bậc, va cằm vào thang, và tí thì cắn đứt đôi lưỡi. Tại khu sinh hoạt, tôi vớ cái chăn cùng một cái áo và quẳng xuống lần thang tiếp theo. Leo xuống tiếp mấy bậc. Tôi có thể cảm thấy O’Shea đang tới gần. Tôi nghe thấy tiếng Scarlett bên dưới, giục tôi nhanh lên. Sang đến khu tiếp theo, tôi vớ cuộn băng dính ở chỗ hồi sáng làm việc. Đúng là mới sáng nay không nhỉ? Cảm giác như đã lâu lắm rồi. Có bè có bạn thời giờ chạy đi như ngựa. Tôi lôi mớ chăn, áo, và băng dính ra chỗ cầu thang cuối cùng và leo nốt chuyến cuối.
“Gì thế này?” Scarlett hỏi khi thấy mớ đồ rơi xuống.
“Cô không thấy trên tàu hắn nuôi con gì à? Đây là để nó không rứt đôi ta ra.” Xuống đến chân thang, tôi tóm lấy áo, cố lấy răng cuốn nó quanh cánh tay. Scarlett hiểu tôi định làm gì và ra giúp, súng nhét vào bao. Cô ta dùng băng dính dán chặt lại, lấy răng xé băng. Nói ra thì thật lạ, nhưng tôi muốn hôn cô ta ngay tại đó. Chắc để đề phòng nếu có chuyện gì xảy ra.
“Tôi đang tính có khi chúng ta lấy chăn ụp nó,” tôi nói. “Nếu tôi là tên kia, tôi sẽ cho nó xông vào cửa trước. Để nó dọa ta vãi ra quần.”
Có tiếng đập vào trạm. Mẹ kiếp. Gã đến rồi. Tôi nghe tiếng tàu gã nghiến rít và cọ quẹt để neo lại. Nhưng nếu các nam châm không có điện, sẽ chẳng có thứ gì giữ tàu gã lại. Gã mất nhiều thời gian để ngộ ra điều này hơn tôi nghĩ.
“Anh cầm súng đi,” Scarlett nói, dúi súng vào tay trái tôi. “Tôi có hai tay lành cầm chăn. Với cả ngoài ra, anh là tay súng giỏi hơn.”
“Với cái tay này hả, không đâu.”
Nhưng cô ta đã cầm chăn và ra phục bên chốt khí Bravo, nơi có vẻ là nguồn phát của tiếng cạo kèn kẹt. Tôi liếc nhìn bộ đồ đi vũ trụ của mình, thầm ước giá mà mình có thời gian mặc nó vào. Tôi cảm thấy mình quá lộ thiên. Như một vết thương trần toét rộng. Thế rồi tôi nghe tiếng đai neo ò è sau khi O’Shea luận được rằng mình cần đè lệnh. Tôi cũng nhận ra giờ mình đã trở thành tội phạm. Không buồn cân nhắc đến lựa chọn thứ hai, tôi ngồi đây, sẵn sàng khai hỏa vào một thợ săn tiền thưởng đang trên đường làm nhiệm vụ cảnh sát tư pháp theo đúng luật. Nhét trong lưng quần tôi là một tờ lệnh truy nã. Đối tượng của tờ lệnh là một cô gái tôi đã mấy lần ân ái cùng giữa chiến trận bom lửa, một người tình cờ tham gia tiểu đội của tôi trong nửa kì, một người đầu óc điên loạn thấy rõ, và có lẽ đã thực hiện rất nhiều hành vi phi pháp, chẳng hạn như xâm nhập vào cơ sở dữ liệu của hải quân và lần tìm ra tôi. Còn tôi chẳng lẽ cứ thế vứt bỏ cuộc đời và sự nghiệp của mình vì cô ta ư? Tôi đang làm cái quái gì thế này?
Tôi nhìn xuống và nhận ra mình đang cầm súng. Năm mươi triệu. Tôi có thể ngồi giày vò bản thân trong cô độc tại một hòn đảo trong khu vực một cho đến mãn kiếp. Tôi có thể hàng ngày nghiền ngẫm những suy tư u tối của mình trên thiên đường. Chỉ cần đẩy nòng súng sang phải, tránh hướng cánh cửa, và về phía người phụ nữ tôi một thời yêu thương.
Nhưng nòng súng không hề xê dịch. Nửa ly cũng không. Tôi nghĩ về chuyện này thì ít mà thấy ngạc nhiên vì mình không buồn nghĩ về nó thì nhiều. Tôi thấy ngạc nhiên sao mình chọn sai phe nhanh đến thế. Di sản của tôi là thế này đây, chọn sai phe. Scarlett biết. Cô ta biết trước khi đến đây. Chính vì thế mà cô ta mới đến. Cô ta biết tôi không kích hoạt quả bom ở Yata vì tôi không thể tàn sát toàn bộ bọn Ryph chưa nở được. Sao mà cô ta biết? Sao mà cô ta biết tôi không hề giết tên Tướng rạch bụng tôi? Sao cô ta lại đến đây nếu cô ta biết tôi là kẻ phản bội? Một kẻ phản bội với một mớ huân chương và một lời nói dối trắng trợn.
Đèn trên chốt khí chuyển sang màu xanh. Ôi cha mẹ quỷ thần ơi, chúng tôi sẽ đấu lại một thợ săn tiền thưởng. Biết đâu gã ngu như vẻ ngoài. Hoặc trình độ bắn ngu như lái tàu. Cửa trong kéo sang bên. Tôi nấp sau thang, vừa để thêm được tí che chắn và tì được tay lên vành thang mà nhắm cho chuẩn. Scarlett dồn người như cái lò xo bên cửa. Ngay khi cửa mở ra, tôi thấy con thú. Tôi không thể bắn. Thay vào đó tôi gào lên với Scarlett là LÀM ĐI! và tấm chăn xoáy ra trước mặt con warthen. Con thú cuồng loạn rú lên vì bị vướng vào trong. Scarlett quát bảo tôi bắn nó đi, thế rồi có thứ gì văng vào trong phòng và xuất hiện một quầng sáng chói lòa kèm một tiếng nổ inh tai.
Tôi mất thăng bằng và bị vụ nổ đẩy ngã ra sau, lấy tay che mắt, nhưng muộn mất rồi. Tôi không thấy gì hết. Tôi bắn một phát về hướng tôi hi vọng là cánh cửa, và khẩu súng giật nảy trong tay tôi. Tôi nghe tiếng tia đạn va phải thép kêu xì xì. Trượt rồi. Cả thế giới ngập chìm trong màn sương đỏ loang lổ mảng đốm đen. Một hình hài xuất hiện trước mặt tôi. Ai đó tóm lấy tôi. Giằng lấy khẩu súng. Thế là xong.
“Nằm xuống,” Scarlett nói. Cô ta ở cạnh tôi. Chính cô ta đang cầm súng. Thị lực của tôi đang khôi phục lại, và tôi nghe tiếng súng nổ – một tia đạn phóng vào cây thang gần tay tôi, khiến lớp kim loại dưới tay nóng rẫy. Tôi nhào sang bên kia vừa đúng lúc thêm một tia đạn nữa bắn vào gần. Tôi nghĩ Scarlett và Mitch đang bắn nhau. Tiếng gào nghèn nghẹt của con thú báo hiệu cho tôi rằng nó vẫn đang mắc trong chăn. Khi mắt đã nhìn lại được, tôi thấy Scarlett đang ôm tay, khói bốc lên từ một vết thương cháy đen, Mitch đang dùng chốt khí làm bia che và bắn về phía cô ta, và con thú đã thoát được, lắc người vùng khỏi cái chăn, và đang khom người chuẩn bị nhào tới.
“Dù sống dù chết đều được năm mươi triệu,” O’Shea gào lên từ sau góc tường. “Cho mày chọn.”
Gã thấy tôi và nheo mắt lại. Gã biết rồi. Biết tôi chọn sai phe. Tôi có thể hình dung ra dòng tít bài báo: Người Hùng Phản Bội Liên Bang; Tiếp Tay Cho Kẻ Khủng Bố Khét Tiếng. Mitch giương súng về phía tôi cùng lúc con warthen bật người gầm lên và lao về phía Scarlett.
Không hiểu sao tôi lại nghĩ ra chiêu này, không hiểu phần tiềm thức nào xui tôi nhảy, nhưng phần não ấy biết rằng Mitch O’Shea không phải phi công giỏi và có lẽ chưa từng làm quen với môi trường vô trọng lực, rằng gã bị yếu dạ dày. Tôi chỉ có một mắt cá lành và một tay tự do, nhưng thế là đủ. Tôi nhào lên. Tia đạn bắn trượt. Tôi đập vào cái nút tắt trên trần. Các panô dưới sàn mất điện. Trọng lực đồng loạt ngắt sạch.
O’Shea loạng choạng và nôn ói thốc tháo khi các cơ quan nội tạng trong người gã lộn tùng phèo. Con warthen đâm sượt qua Scarlett, và cả hai cùng văng đi. Tiếng gầm của con thú hóa thành tiếng ư ử đầy bối rối. O’Shea bị lộn ngược lại và nhào thành vòng tròn trong chốt khí. Tôi sợ gã quay được về tàu, nơi panô trọng lực vẫn đang bật. Tôi tóm lấy thang sau khi bật về từ cú nhảy, tì bàn chân vào một bậc thang và co cẳng lại. Tôi đã cả ngàn lần làm trò này trong đường ống vô trọng lực dẫn xuống chỗ cái máy GWB rồi, hầu như chẳng cần mượn tường chỉnh hướng nữa. Tôi không có súng, nhưng tôi là viên đạn. Thọc thẳng hai chân, tôi vút đi với tốc độ chóng mặt. O’Shea nhìn thấy tôi. Gã cố xoay súng lại, nhưng nó lại khiến gã bị quay ngược đi. Một tia đạn lao qua tôi. Tôi đâm sầm vào gã, thúc gã hộc hơi. Nhưng tôi lại đẩy cả hai về phía con tàu đang mở sẵn cửa và còn nguyên trọng lực của gã.
Mitch vào tàu trước và bị hút xuống boong, tiếp đất nghe lạch cạch keng keng. Do mớ đồ trên người gã đó. Tôi tiếp đất bằng vai và cảm thấy nó lại trật khỏi khớp. Thế giới thoáng hóa trắng xóa, sao bắn tóe loe và rồi teo dần theo từng vệt chớp lóa. Có thứ gì lăn trên boong tàu. Thứ gì tròn tròn. O’Shea giương khẩu súng về phía tôi. Tôi lăn ra xa hết mức có thể khỏi gã và quả lựu đạn rơi. Một vụ nổ bùng lên, một luồng nhiệt ập vào mặt tôi, và trong tích tắc tôi cứ tưởng mình đã ăn đạn. Nhưng khi nhìn về phía gã, tôi thấy O’Shea người ngợm nát bét. Bị chính quả lựu đạn của mình rơi ra lúc ngã giết. Xác gã gợi tôi nhớ về rất nhiều bằng hữu của mình. Cái ánh mắt vô hồn, ngu ngơ, nhìn đi xa xăm. Tất cả đều giống nhau. Trông như chẳng có gì ở đó cả.