Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Chương 32

❊ ❊ ❊

“Thả họ ra,” tôi câm nín gào. Tôi hét tướng lên trong suy nghĩ. Tôi tiếp tục nghĩ-hét: “Thả họ ra, đồ chó má!”

Chỉ ngươi mới chấm dứt được chuyện này.

Tôi mở mắt và vặn vẹo đầu sang hai bên, tìm cách luồn khỏi tay tên Ryph. Bộ vuốt thu về. Tôi cố gắng ngọ nguậy nhìn quanh xem có đúng Claire đang ở đây không. Tôi cảm thấy cô như ta cảm thấy có ai đang đứng trong phòng tối. Các ảo giác của tôi đang dần lấn sang thế giới của hình ảnh và âm thanh. Tên Ryph còn lại bước vào tầm mắt. Hai tên người ngoài hành tinh nhìn nhau chằm chằm. Chúng đang truyền ý nghĩ cho nhau. Tôi nghe thấy tiếng rít của một ngôn ngữ lạ. Tôi chỉ hiểu được những hình hài và hàm ý, những thứ chúng hình dung ra. Chúng đang cãi nhau. Một tên đang sợ. Một tên toát vẻ hi vọng. Tôi cảm thấy Cricket ngự trong đầu mình. Có phải bọn tôi đang trò chuyện thông qua nó không? Nơi đây quy tụ những cây cầu kết nối tâm trí. Cái máy GWB và con warthen và hòn đá nuôi và thứ gì đó Claire giải phóng khỏi tâm hồn quá kín kẽ của tôi.

“Thả họ ra, rồi mày muốn gì tao cũng làm,” tôi nói.

Câu từ hình thành trong không gian và trải khắp tâm trí chúng tôi. Tôi cảm nhận cách gò tư duy thành hình hài cụ thể. Tôi nhận ra giọng chúng nãy giờ chỉ ngang tiếng thì thầm trong óc tôi, và cũng tương tự, giọng tôi chỉ là tiếng thì thầm trong óc chúng. Nhưng giờ tôi đang gào lên. Tôi có thể cảm thấy Cricket trong tâm trí, xẻ màn nỗi sợ gầm một tiếng can đảm. Tôi tặng lại nó sự vỗ về an ủi.

“Thả họ ra.”

Một tên Tướng bước ra khỏi tầm nhìn của tôi, nhưng không hề khuất dạng. Tôi vẫn nhìn thấy tâm trí hắn đằng sau lưng. Tôi có thể cảm nhận được cả vũ trụ qua cái máy GWB. Tôi có thể cảm nhận được trạm bên kia và những khối đá và cái tĩnh lặng ở tâm vùng không gian trống trải. Tên Tướng quay lại, mang Claire đến cho tôi nhìn. Cô bị kéo lê trên gối, người trĩu xuống, mắt cô cắm xuống sàn nhà, trên má cô có một vệt thâm, bộ đồ bay tả tơi, dấu tích từ cuộc chống cự, người lính yêu kiều của tôi.

Tên Tướng kéo khăn bịt mồm Claire ra cho cô nói.

Cơn giận bùng cháy.

Không tài nào ngăn nó loang sang tâm trí bọn kia.

Lũ người ngoài hành tinh nhìn nhau rồi nhìn sang tôi, và tôi cảm thấy như mình đủ lực bứt đứt dây trói và lao vào tiêu diệt những kẻ mình đồng da sắt kia. Tôi vừa cuồng giận vừa sợ vừa đau lòng. Tôi chỉ muốn được vòng tay ôm tình yêu của tôi, được lấy thân che chở cho cô, và muốn những kẻ định hại cô phải chết, chết, chết, chết.

hòa bình

Không thể ngấm nổi từ ấy.

Hòa bình

Nhìn cảnh Claire chịu đau đớn mà tôi không nghe nổi.

Hòa bình.

Tôi bất cần.

Làm ơn...

Và Claire đưa mắt nhìn lên khỏi sàn nhà, và cô thấy tôi, và cô mỉm cười. Trên đỉnh răng cô là một lằn máu, và cô nín đau cười. “Ê,” cô máy môi. “Em yêu anh.”

Tôi đáp lại cô bằng một tình yêu ngập tràn, và tôi thấy cô rùng mình sửng sốt trước khối tình cảm ấy. Một lượng quá lớn đồng thời ập tới. Những tình cảm không dạng hình. Những nghĩ suy không câu chữ. Những gì tôi cảm thấy từ Cricket mỗi lần nó dụi đầu vào tay tôi. Những gì tôi cảm thấy từ Cricket mỗi lần nó liếm má tôi trước khi tôi kịp cản. “Đừng liếm,” tôi đã nhắc đi nhắc lại. Vô dụng hệt như trường hợp Claire bảo tôi, “Đừng yêu.” Sao ta có thể ngừng yêu thương? Không thể nào. Và trận binh đao trong tôi lắng đi. Cơn giận tiêu tan. Nó đã biến mất. Đám Tướng xem chừng nhẹ nhõm đi.

“Sao chúng chưa giết ta?” Claire hỏi. Giọng cô nghe yếu ớt. Tay cô bị trói trước mặt, và tôi thấy thiếu đi một móng tay; máu chảy xuống khuỷu tay cô.

Tôi đưa câu trả lời theo dòng suy nghĩ hai tên Tướng truyền sang cho mình.

“Chúng muốn ta tàn sát hạm đội của mình,” tôi nói, cảm thấy giật mình như Claire khi những câu từ này thoát khỏi môi tôi, bởi vì cả hai bọn tôi nghe và diễn giải chúng cùng một lúc. “Chúng ta đã lên kế hoạch xâm lược bấy lâu nay, và hạm đội sắp băng qua đây, và chúng muốn anh đánh đắm tất cả trong bãi đá. Chúng muốn anh tắt máy GWB vào lúc quá mười hai phút của giờ tới.”

Vì mắt cá bị trói gô, Claire lần lượt xê dịch hai gối cho đến khi ra được chỗ tôi. Bọn Tướng không cản. Cô ngả đầu vào ngực tôi, buông lỏng người, run rẩy mấy giây trước khi tĩnh tâm lại.

“Sao chúng nó không làm luôn đi? Chúng nó còn chờ gì nữa?”

Anh phải là người làm,” tôi nói. Tôi nghĩ mình đã hiểu điều Scarlett muốn và điều lũ Ryph muốn. Một minh chứng rằng điều không tưởng có thể xảy ra. Rằng nanh vuốt có thể cụp lại. Để xem chúng ta có ý chí tự do không, hay chỉ là giống sinh vật gây chinh chiến. Tôi nhớ về những cuốn truyện từng đọc mà thực chất do kẻ thù viết. Scarlett nói chúng ta mới là loài ngoài hành tinh đi xâm lăng. Và đúng thế thật.

“Đừng để chúng lợi dụng em,” Claire thì thào. “Chúng ta chết chắc rồi. Đừng ngu để chúng lôi em ra bắt anh phải làm điều này. Nếu chúng sợ hạm đội của ta, hãy cứ để chúng lãnh mẹ nó những gì đáng nhận.”

Tôi quan sát lũ Tướng trong lúc Claire nói những điều này. Chúng không động đậy. Chúng quan sát chúng tôi. Ít nhất cuộc trò chuyện với Claire này đây thực sự tồn tại. Những luồng suy nghĩ tiếp theo được truyền tới cũng thật không kém.

“Chúng muốn trao đổi,” tôi nói. “Nhưng không dính dáng gì đến em cả.”

“Mẹ bọn nó,” Claire rít lên.

Tôi nhìn lũ Tướng chằm chằm. Chúng đang nói chuyện với tôi. Tôi đang đáp trả. Tôi nói với chúng tôi hiểu, nhưng tôi không tin chúng. Rằng tôi sẽ không làm. Rằng chúng sẽ phải giết cả hai đứa bọn tôi. Rằng toàn bộ chuyện này nghe thật vô lý.

nhớ đi

Tôi nhớ cái ngày tôi không dám xuống tay hạ thủ khu tổ. Cái ngày tôi giành được huân chương. Cái ngày bụng tôi bị rạch toác ra và tôi đổ máu trên mảnh đất ngoài hành tinh. Cái ngày bọn Ryph lui quân mà chẳng ai hiểu nguyên cớ vì sao.

Tôi nhớ mình ôm Scarlett lúc cô ta chết trong vòng tay tôi. Tôi nhớ mình cảm thấy sự sống rời bỏ thân xác cô. Cô ta đến để nói tôi nghe về chuyện này. Cô ta là người đưa tin. Tôi có thể cảm nhận cái giá hai tên Tướng này đã phải trả để đến được đây. Những gì chúng phải chịu đựng. Đó đều là những kẻ nổi loạn ở hai bên chiến tuyến, những phe phái muốn chấm dứt vòng bạo lực luân hồi, chấm dứt những lợi lộc và phiếu bầu mà chiến tranh mang lại. Tôi cảm thấy nhận thức của chúng tôi cách nhau bởi một khoảng rộng như khoảng cách giữa nhận thức bản thân và con warthen. Những bộ óc ngoài hành tinh. Những bộ óc chỉ biết nghi kị thứ khác mình, chỉ biết giết chóc phe kia. Bất cứ thứ gì bị coi là phe kia.

“Chúng đang nói nghiêm túc đấy,” tôi bảo Claire. “Hạm đội của ta hôm nay sẽ băng qua đây. Anh có thể cảm nhận được điều này. Chiến tranh đang đến, và chúng muốn anh ngăn chặn nó. Chúng muốn chúng ta ngăn chặn nó. Phải do chính tay ta thực hiện, em có hiểu không?”

Claire kéo người thẳng dậy ngồi cạnh tôi. Cô áp tay lên tay tôi. Tay tôi bị trói vào chân. Tôi ngoắc một ngón quanh ngón tay cô.

“Chúng đang lợi dụng anh,” cô nói. “Đừng để chúng làm thế.”

Tôi lắng nghe. Tôi căng tai ra lắng nghe tất cả. Không phải mình tôi có khả năng ngoại cảm, và con warthen của tôi cũng không phải mình loài biết ngoại cảm. Tất cả chúng ta đều có thể ngoại cảm. Nhưng cảm quan ấy đã bị một lớp vảy phủ lên, như nỗi xấu hổ khiến ta không dám khóc trước mặt những đứa lớn tuổi hơn. Ta bao bọc nó. Ta không dám chia sẻ, vậy nên ta không dám lắng nghe. Claire đã nói đúng: chuyện bắt nguồn từ dưới chiến hào. Chuyện bắt nguồn vào hôm tôi quyết không kích hoạt quả bom. Tôi đã chứng kiến quá nhiều đứa trẻ như mình phải chết vô nghĩa, và tôi có thể cảm nhận và nghe thấy tâm trí của những đứa trẻ ngoài hành tinh chưa sinh ra, chưa bị vảy che phủ, vẫn còn khả năng lắng nghe vũ trụ như cách cái máy GWB lắng nghe vũ trụ, và chúng khẩn cầu tôi đừng xuống tay. Chúng xin tôi sự bình yên. Và tôi tặng bình yên cho chúng.

Lũ Ryph có một chút cảm quan ấy. Loài Warthen cũng thế. Cảm quan đồng cảm vô ngần ấy. Cảm quan nguyên sơ ấy. Vết thương chưa liền ấy.

“Cả hai phe đều có người muốn cuộc chiến này chấm dứt,” tôi bảo Claire. “Có những tên Ryph cũng đã phát bệnh vì phải giết chóc như anh. Vài tên nắm vị trí quyền hành. Anh nghĩ tên này, tên to con hơn ấy, là hoàng tử hay gì đó tương tự. Còn những người khác nữa. Nhưng phe này có rất ít người. Không quân đội. Toàn thường dân tay không tấc sắt. Những người chịu nhục theo chủ nghĩa hòa bình. Và kể cả những người có chức quyền mà muốn chấm dứt cuộc chiến đi, họ không tin tưởng phe bên kia. Không cách nào để ngừng tay. Không có cách nào có thể khiến ai tin tưởng.”

“Anh đang nói cái gì thế?” Claire hỏi.

“Một cuộc trao đổi,” tôi nói. “Một màn đổi chác ngang bằng nhau. Một nghĩa cử những người không muốn chiến đấu nữa của hai bên dành tặng lẫn nhau.”

“Chúng muốn anh làm gì?”

“Anh nói rồi đó, chúng muốn anh triệt tiêu hạm đội mình. Và rồi chúng sẽ triệt tiêu hạm đội chúng.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.