Claire đợi tôi tại đai neo tàu. Ngay giây cửa tàu cứu sinh mở ra, tôi nhận ra đây sẽ là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy diện mạo tôi, đầu không đội mũ, tóc bờm xờm quá quy chuẩn, mặt mũi thì gầy tọp.
Dù khi ấy cảm nghĩ ra sao, cô vẫn nở được nụ cười. Cơ má căng đơ của tôi là dấu hiệu cho thấy không nên nhoẻn miệng rộng đến vậy để đáp lại.
“Quà xông trạm đây,” tôi nói, chìa ra một cái túi nilon đen.
Claire nhìn túi với vẻ khó hiểu, nhưng vẫn nhận lấy. Một mẩu dây đỏ buộc quanh miệng túi. Đây là túi người ta dùng để đựng bộ lọc khí. Đáng ra tôi phải vứt nó vào thùng rác, nhưng Cricket lại thích đánh nó bay quanh trạm.
“Nếu đây là rượu, tôi sẽ cần được biết anh kiếm nó đâu ra,” cô ta nói.
Tôi quan sát cô tháo dây xoắn và mở túi ra. Thò tay vào trong, cô lôi ra một lọ WD-80[1].
“Không bao giờ là thừa cả,” tôi giải thích. “Với cả lần trước tôi để ý thấy quạt thông gió nghe hơi cọt kẹt.”
Cô cười vang. “Anh dễ thương thật đấy.” Câu chữ ấy khiến tôi như vừa lãnh phát lên gối vào bụng.
“À, ừ.” tôi ngượng ngịu chỉ vào lọ. “Năm đấy mùa vụ cũng tốt nữa[2].”
“Và anh bảo thứ này ăn đứt cả bia ấy hả?” cô hỏi.
“Ấy, không, tôi chỉ muốn tặng cô chút quà thôi. Cái... ờ, theo tôi nhé?”
Tôi bước qua chỗ cô ta, và cô ta đóng chốt khí lại phía sau tôi. Tôi leo lên thang trước. Sự mới nguyên của cái trạm này vẫn gây tác động mạnh tới tôi như lần đầu đến đây. Có lẽ hai trạm cũng giống như hai chủ nhân mình. Một bên hoàn mỹ. Bên kia biến dị kinh khủng.
Leo lên khoang điều khiển, tôi chúi đầu vào đường ống dài dằng dặc dẫn ra chỗ cái máy GWB. Với cú quạt tay như động tác bơi và một phát nhảy, tôi lao xuống ống, hơi xoáy trôn ốc một chút để giữ các tay vịn ở vị trí trên đầu và dưới chân, bờ tường phẳng nhẵn ở hai bên, đầu ngón tay tôi quệt vào mặt tường để giữ mình ở vị trí trung tâm. Sang đến đầu bên kia, tôi bị trọng lực sinh ra từ sàn khoang GWB hút lấy. Tôi quay lại đợi Claire. Cô ở ngay phía sau tôi, lướt đi trong không trung, người quay ngược, bởi vậy mà nét nhăn mặt lo lắng của cô ta trông rất hợp nụ cười của tôi.
Cô tóm lấy vành ống cho ngưng rơi và xoay người về đúng chiều trọng lực, sau đó chui xuống như tay súng nhảy vào xe tăng. Hai người đứng chung thế này thì chật thật. Đây không thành vấn đề với Cricket, vì nó luôn cuộn tròn trên lòng tôi. Ngồi với Cricket thoải mái hơn. Tình huống này thì lại sít nhau quá. Tôi tự hỏi có phải vì thế mà tôi dắt cô ta xuống đây không. Thế rồi tôi nhớ ra lý do mình đưa cô ta xuống. Tôi dịch sang và ngồi tựa lưng vào cái máy GWB, vỗ vỗ cái ghi thoát sàn bên cạnh. “Ngồi nào,” tôi nói. Tôi bị quen mồm nên câu này nói nghe như đang ra lệnh cho Cricket. “À, ý là ... nếu cô muốn.”
Cô ta ngồi xuống cạnh tôi.
“Tôi chẳng hiểu sao mà nó lại có công dụng này, nhưng cứ tựa đầu vào tấm vòm và thư giãn đi. Cô sẽ cảm thấy ngay. Như làm một hớp whiskey ấy.”
Cả hai bọn tôi ngồi đó qua mấy lượt hít thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Những vì sao không chớp ló mắt nhìn vào qua khung cửa sổ.
“Cô cảm thấy chưa?” tôi hỏi.
Mới đầu Claire không trả lời.
“Ừ,” cô thì thào. “Tôi ... tôi nghĩ thế.”
Chúng tôi ngồi như vậy thêm tầm mấy phút nữa. Sao mà thấy nó kéo dài bất tận khi được cùng một người lạ ngồi trong im lặng. Tôi cảm thấy một cơn tê êm ái rén bước bò vào trong xương. Tôi thấy tâm trí mình giãn ra, câu chữ lần mò xuất hiện, vuột khỏi môi tôi như người lính lao ra khỏi chiến hào.
“Trước khi thành chuyên viên tinh chỉnh cô làm gì?” tôi hỏi. Tôi đoán cô ta là kỹ sư. Làm bảo trì hoặc lắp ráp. Mấy công việc mang tính trí óc.
“Như anh,” cô ta nói, giọng cô ta nghe hơi lặng và xa xăm. “Đi lính. Hai kì.”
Tôi cố ngấm thông tin này nhưng không vào. Cô ta quá trong trắng. Quá thuần khiết.
“Tôi nhập ngũ sau vụ Delphi,” cô ta nói thêm.
“Ừ,” tôi nói. “Xem chừng nhiều người làm vậy lắm. Cô tham chiến lần nào chưa?”
Claire không đáp.
Lời vừa bật khỏi môi là tôi lập tức muốn tự vả. Như viên tướng chứng kiến cảnh quân mình từ chiến hào xông lên nhầm phía và hối tiếc câu lệnh vừa ra. Nếu chưa từng tham chiến, câu này nghe như tôi đang phán xét cô ta. Nếu đã tham chiến rồi, tôi vừa mới khơi dậy những ký ức đáng nhẽ nên tiếp tục được chôn dưới đáy lòng cô.
“Tôi tham gia cuộc tiến công trên Yata,” cô ta kể, giọng lặng lẽ. “Đại đội A. Trung đội hai.”
Không thể nào, tôi nghĩ thầm. Thế mẹ nào được.
“Chúng tôi bị cầm chân trong ba tuần. Bọn nó dội bom như bão táp. Thế rồi một tiểu đội liều mạng xộc thẳng vào khu tổ, dọa cho nó nổ banh xác, và...” Cô ta liếc sang tôi, ánh nhìn buốt giá xói vào tôi hồi lâu. “Chắc anh cũng biết phần còn lại rồi.”
Tất nhiên tôi biết. Ai cũng biết. Nhưng suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi là: Không thể nào là cô ta được. Tuy nhiên tôi biết đây không phải trùng hợp quá bất khả thi. Toàn bộ hai đại đội A và B đều tham gia cuộc tiến công. Trong suốt năm tuần ở trên Trái Đất, sau khi ra khỏi Cục Cựu Binh, liên tục có người đến bắt tay tôi, cảm ơn tôi, nói rằng tôi đã cứu mạng họ. Và khi mắt họ bắt đầu ngân ngấn nước, tôi sẽ gật đầu và bảo họ rằng không cần phải thế. Chỉ làm đúng phận sự thôi. Nghiến răng vào nói dối. Kể mãi cùng một câu chuyện tổ sư bố ấy. Kể đi kể lại cho đến khi chính tôi còn suýt tin.
“Tôi không nghĩ cô là lính đâu,” tôi thì thào, giọng hơi run. “Trông cô quá... tử tế để đi làm cái nghề đó.”
“Ờ,” Claire nói. “Ai chẳng thế.”
• • •
“Tuy không có rượu dâng môi, nhưng cảm ơn anh đã tặng lọ chất bôi trơn,” cô ta tươi cười bảo tôi trong lúc tôi lên lại tàu cứu sinh. “Chắc chắn chỗ mỡ sẽ giúp ích nhiều cho công cuộc đưa thứ mắc dịch này đi vào hoạt động.”
“Không có chi,” tôi nói.
Cảm giác như kết thúc một buổi hẹn. Như thể cô ta đang đưa tôi ra xe. Một thoáng vẻ thường nhật xa vắng từ lâu đã trôi vào quên lãng lướt qua. Nó như vùng nước ấm chẳng hiểu từ đâu xuất hiện khi đang bơi giữa hồ, hoặc tia nắng xuất hiện hôm trời âm u, hoặc nụ cười nở trên môi chị đứng trực quầy DMV[3]. Một thứ vừa bất ngờ vừa tươi sáng. Một niềm vui xuất hiện rất thình lình.
“Này...” cô nói ngay lúc tôi quay lưng đi. Tôi quay người lại. Có phải cô ấy định hôn tôi? Cả hai người chúng tôi đều là lính, và với lính tráng thì làm tình là một chuyện bình thường như xé gói MRE[4] ăn. Dễ dãi vậy thôi. Tôi không muốn hành động này lại trở dễ dãi như vậy nữa.
“Anh cần gì không?” cô ta hỏi. Mày cô nhíu lại. Những nếp lo âu chạy ngang mặt cô.
“Gì là gì?”
“À, tôi còn ở đây mấy ngày nữa...” Cô dứ ngón cái về phía trạm. “...sau đó tôi về Houston để báo cáo. Nếu ở bên trạm 23 anh có cần gì...”
Tôi cười lớn. “Cái lon nhà tôi cần nhiều hơn những gì Houston có,” tôi nói. “Với cả, mấy tháng trước đội kỹ sư của họ qua đó rồi. Chữa cho cái trạm còn què quặt hơn. Khiến panô trọng lực dao động hại tôi...”
“Tổ sư. Thật à?”
“Tất nhiên. Thế nên đừng để họ cho ai qua chỗ tôi giúp. Tôi ổn mà.”
“Ok.”
Còn gì đó nữa. Có gì đó cô ta muốn hỏi. Có gì đó cô ta ý nhị không muốn nói thẳng.
“Ok,” cô lại lặp lại.
Và tôi nhận ra vẻ mặt đó. Nét lo âu đó. Tôi biết cô ta đang nghĩ gì. Biết cô muốn nói gì.
Nếu anh cần người nói chuyện...
Cứ làm như chuyện trò sẽ giúp chữa lành. Làm như ngôn từ có sức mạnh đó. Tôi chạm vào hòn đá quanh cổ, thừa biết có vô số người muốn lắng nghe, nhưng sẽ chẳng ai thấu hiểu.
“Sau gặp lại nhé,” tôi nói, quay lưng đi trước khi khiến mọi thứ tinh beng hết lên.
“Ừ,” Claire nói, nghe như cô hiểu ý ẩn.
Chỉ đến khi cửa xì xì đóng lại tôi mới ngộ ra điều cô vừa nói. Về lại Houston sau mấy ngày nữa. Chỉ vậy thôi. Chỉ là một mảng nước ấm giữa một hồ giá băng. Chỉ là tia nắng lé loi. Một vì sao nhấp nháy một lần, hai lần, thế rồi quay đi mất. Chết không cần lìa trần.
❀ ❀ ❀
[1] WD-80: một loại dầu nhớt chống rỉ sét.
[2] Độ ngon của rượu hay được đánh giá dựa vào chất lượng mùa nho thu hoạch năm nó sản xuất. Lọ WD-80 đang được bỡn cợt đánh giá như một chai rượu.
[3] DMV: viết tắt của Department of Motor Vehicles, tức Sở Quản lý Xe Cơ giới. DMV khét tiếng khắp nước Mỹ bởi nhân viên làm việc rất quan liêu.
[4] MRE: Viết tắt của Meal, Ready-to-eat, tức Đồ Ăn Liền, thức ăn dã chiến tiêu chuẩn của quân đội Mỹ.