Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Chương 25

❊ ❊ ❊

Cách cô vuốt tóc tôi sau vụ vừa rồi, cách cô nhìn tôi, cách tóc cô rối lại và má cô ửng hồng có nét gì đó rất thân quen. Hẳn cô cũng đang nghĩ giống tôi, vì câu thoại đầu tiên giữa hai người bọn tôi sau khoảng thời gian tưởng chừng vô tận là câu cô hỏi:

“Thế sướng chưa?”

Chúng tôi cùng cười vang. Kiểu cười tuyệt vời nhất. “Chuyện quái gì vừa xảy ra đó?” tôi hỏi. Vì ngoài ôm ấp và khóc ra thì còn gì khác nữa đâu.

“Đây gọi là cảm thấy gì đó, anh lính ạ. May là anh vẫn còn khả năng ấy.”

Cách cô nói nghe lâm sàng thấy sợ. Cô vén tóc tôi ra sau tai. Tóc tôi chắc chắn dài quá quy chế. Và tôi lại bị nghĩ rằng chưa biết chừng cô ta được cử lên đây không chỉ để tinh chỉnh mỗi cái trạm kia. Nhưng thế thì hoang tưởng quá. Tàn dư từ tính ích kỷ của tôi đấy. Khắp muôn trùng vô tận là hàng tỉ vì sao đang chiếu mắt về tôi, nhưng khiến tôi nhận ra mình nhỏ bé nhường nào lại không phải cái vũ trụ này. Đó lại là một cô gái hoàn hảo vén áo lên để nhắc tôi nhớ rằng không ai hoàn hảo cả. Chúng ta ai cũng có câu chuyện của mình. Và cả tiếc nuối. Và cả yếu điểm. Cô đã làm được điều cả vũ trụ phải bó tay. Hoặc có thể đã đến cha nó lúc tôi nghiệm ra điều này rồi.

“Tôi không muốn cô đi,” tôi nói.

Cô gật đầu. “Tôi biết.”

Cricket mơ ngủ gầm gừ. Con warthen đã lăn quay ra đất ngay khi chúng tôi ngưng khóc lóc, như thể vụ vừa rồi cũng khiến nó mệt lử theo. Tôi đoán nếu nó đúng thực có khả năng ngoại cảm thì kết luận này rất khả dĩ.

“Anh có mừng vì đã quen tôi không?” Claire hỏi.

“Tất nhiên.” Không chút chần chừ.

“Nói được thế là tốt rồi,” cô nói.

Tôi vuốt tay cô. Tôi khắc ghi cảm nhận về da thịt cô để sau còn nhớ lại. Tôi nắm lấy bàn tay rảnh của cô và kéo lên môi, hôn mu bàn tay cô, cảm nhận cô siết chặt tay tôi đồng thuận, sau đó hít một hơi sâu, cố gắng khắc ghi mùi hương cô.

“Trước giờ cô từng làm thế này chưa?” tôi hỏi.

Claire cười. “Có quan trọng không?”

Tôi nhún vai.

Một phút trôi qua.

“Không,” cô đáp. “chắc tôi còn cần nó hơn anh.”

Thằng tôi cũ hẳn sẽ thầm không tin. Thằng tôi mới thì chưa chắc. Có lẽ cuộc đời cô chông gai hơn đời tôi. Có lẽ tôi có thể vứt bỏ cái quan điểm nỗi thống khổ của mình là độc nhất. Có lẽ mấy cái tay vịn tôi giữ rịt lấy bấy lâu thực chất toàn lẹm vào bàn tay cứa tôi rách thịt chứ không phải giữ tôi không ngã.

“Nếu cô cần chia sẻ gì,” tôi nói, “tôi luôn ở đây.” Bởi vì tôi cũng có thể trở thành một bờ vai. Tôi có thể nghe thay vì không nói. Tôi có thể chống đỡ người khác. Tôi. Kẻ đã phế phẩm. Không: một trong những kẻ phế phẩm.

Tôi nhớ về Tex, một tay lính già tóc hoa râm cùng tiểu đội với tôi, chết ngày tôi nhận được huân chương. Tôi luôn nghĩ Tex bị hâm đơ. Chưa từng thấy thể loại nào yêu đời như cái gã phải mả này. Và không phải yêu đời vì say men chém giết, như kiểu một số tay cựu binh tâm thần bất ổn bị, mà yêu đời vì sung sướng khi được sống ngày hôm nay và muốn tiếp tục duy trì sang ngày hôm sau nữa. Tex luôn tự đi làm quen tất cả những thằng thò lò mũi xanh mới tham gia tiểu đội, mọi đứa vừa xuất chuồng. Gã sẽ bá vai chúng, kể chúng nghe câu chuyện đời gã, tên thật của gã, hỏi han đủ điều về quê hương lũ kia, khiến những người ngồi gần bị buộc phải biết những thứ chết dẫm chẳng ai ham. Các tiểu tiết cá nhân ấy như lựu đạn mảnh quăng vào chỗ chúng tôi. Tex mở lòng với mọi người. Làm thân với tất cả. Gã khóc ngon lành như thằng trẻ nít mỗi lần khói lửa tan và thẻ tên được tổng kết lại. Và tôi cứ tưởng gã điên mẹ nó rồi, trong lúc chiến sự mà cứ kiểu ấy. Không chịu ngấm bài học tất cả những người còn lại đã ghi tâm.

Nhưng chưa biết chừng gã là người duy nhất không điên. Con người duy nhất giữa đám sinh vật ngoài hành tinh chúng tôi. Vẫn sống. Dứt khoát không đầu hàng. Chọn cách sống của con yo-yo hết lên rồi lại xuống, hệt các panô trọng lực chập mạch. Chọn con đường đó và nói không với trạng thái vô trọng lượng. Không để trọng lực biến mất.

Tôi lại muốn được tê tái đầu một chút. Tôi mỉm cười với Claire. “Cô muốn lên chỗ cái máy GWB ngồi với tôi không? Ngồi tí thôi?”

Một cái cau mày phá vỡ gương mặt xinh xắn của cô. Cô lại trông buồn buồn, nhưng không phải cái buồn trần trụi xuất phát từ những thương tổn trong đời – cái buồn này pha cả vẻ thương hại. Đây là cô đang không muốn nói tôi nghe một sự thật đắng lòng.

“Anh biết cái máy đó không có tác dụng gì đúng không?” cô nói.

Không. Tôi không biết. Tôi chẳng hiểu cô ta đang nói cái gì.

“Cái máy GWB ấy. Không hề có chuyện nó gây ảnh hưởng đến não anh.”

“Nói nhảm thấy mẹ,” tôi bảo cô ta. “Tất nhiên nó có gây ảnh hưởng chứ. Nó xoa dịu tôi. Nó là thứ duy nhất làm được chuyện đó...”

Cô đưa tay xoa má tôi, và tôi cảm thấy có thứ khác xoa dịu mình đi. Ban nãy tôi hơi kích động, nhưng bàn tay cô đã khiến tôi nguôi đi. Tôi biết mình đúng, còn cô ta sai, nhưng tôi không cần phải để bụng chuyện đó. Cứ chấp nhận thế thôi.

“Ngồi trên đó anh thấy dễ chịu bởi đó là nơi duy nhất anh ngồi im,” cô ta nói. “Nơi anh hít thở đều. Nơi anh để người mình thư thái. Ở đâu mà anh chẳng làm được thế. Anh chỉ cần đưa ra lựa chọn thôi. Chỉ cần tự quyết.”

Tôi lắc đầu. Tôi đang chuẩn bị cãi lại thì tay cô trượt xuống dưới má tôi, xuống cổ tôi, và chạm vào hòn đá buộc dây lủng lẳng.

“Cái gì đây?”

Tôi ấp tay lên mu tay cô. Tôi thoáng nghĩ về Scarlett, về việc ngày xưa tình dục và tình yêu đều cùng chỉ một thứ. Nhưng điều tôi cảm thấy hiện tại mới là tình yêu. Chắc chắn hơn bao giờ hết. Có tí lãng mạn nào hay không không quan trọng. Đây là tình người với nhau. Tình yêu thực sự.

“Một kỷ vật,” tôi nói.

“Nó gợi về cái gì?”

Tôi nghĩ về câu hỏi này. Quá nhiều câu trả lời. Tôi muốn đảm bảo mình chọn câu thực tâm nhất.

“Gợi tôi nhớ rằng không phải lúc nào tôi cũng đúng,” cuối cùng tôi nói. “Nó nhắc tôi phải nghi ngờ bản thân. Nghi ngờ tất cả. Và không được phép ngưng.”

Claire mỉm cười. Cô lấy ngón tay chạm môi tôi, sau đó chúi tới hôn tôi. Khi lui lại, sao mà sớm quá, cô nói, “À, phần này anh đúng. Đừng nghi ngờ điều đó. Hãy tin chắc lấy nó.”

Tôi kéo cô vào sát người, không phải để làm tình với cô, chỉ để được thương yêu cô. Được ôm ấp một thứ tốt đẹp và không hoàn hảo và tàn tật trong tâm hồn, và được cảm nhận có người ôm lại những thứ tương tự như thế.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.