Có một đoạn dây trên đầu truyền điện ra đích đáp đỏ, cái chữ O to đùng màu đỏ để dẫn đường cho tàu tiếp tế vào trạm. Tôi tóm lấy nó và giật mạnh, tháo tung ra khỏi dây dán. Mò lấy cái kéo, tôi cắt một đầu và lôi từ trong ren ra một đoạn vừa đủ dùng. Tôi vớ cái cờ lê và vào ống phóng xuống tháp hải đăng.
Máy GWB vẫn mở toang hoang, panô ngổn ngang trên sàn. Đồng hồ trên tường báo sai giờ. Tôi tí thì muốn vặn nó lên, chấp luôn tiếng tích tắc. Giờ mà biết còn bao lâu nữa thì hay biết mấy.
Tôi cắt nguồn điện dẫn ra cái GWB. Nếu nhớ không nhầm giản đồ thì điện thế của nó và đèn bến đáp đều là 220. Lâu lắm rồi tôi chẳng phải viện đến mớ kiến thức tào lao này. Dùng cờ lê, tôi tháo sáu cái bu lông ghim mái vòm máy phát sóng hấp dẫn vào đế, giống như tháo đèn chiếu khỏi ngọn hải đăng. Tôi tháo nó ra và bỏ cờ lê lại. Vừa ôm cái GWB như quả bóng chuyền, tôi vừa chậm rãi leo xuống ống dẫn đến phòng điều khiển, lộn người trước khi bị trọng lực hút, khuỵu chân đáp xuống.
Tôi đặt cái GWB ở giữa sàn, gần cuộn dây điện. Giờ lại xuống thang ra chỗ mấy cái rơle. Tôi áp lưng vào đẩy, và chúng quay dễ dàng hơn chút, có lẽ vì nãy đã được vặn đi vặn lại rồi. Khi điện ngắt, tôi leo lên luôn, không buồn đợi mắt quen tối hay đèn dự phòng bật lên. Vừa va đập vừa mò mẫm, phải qua hai bậc thang tôi mới nhìn lại được. Có tiếng điện rút vo vo khỏi máy bơm hay cánh quạt ở đâu đó. Tiếng chân tôi đạp thang.
Tôi lột vỏ dây điện cái đích đáp và nối nó vào máy GWB. Lũ côn trùng kinh tởm kia đang theo dõi tôi. Giật giật các cẳng kim loại tí hon. Cặp mắt camera hồng ngoại đầy tò mò. Chầu chực bên rơle và đầu vào điện để sẵn sàng quậy tưng bừng theo chỉ dẫn. Tôi tự nhủ vậy với bản thân, mặc dù tôi có biết gì đâu. Mặc dù tôi nghi mình hơi loạn trí rồi. Mặc dù tất cả mọi chuyện có thể đều chỉ do tôi tưởng tượng ra.
Ba phút. Mối nối rất chắp vá, nhưng chắc sẽ truyền đủ điện. Vừa đủ để chiên chín mọi thứ pin và đồ điện tử trong vòng bán kính mấy mét. Chiên chín mọi con chip không được chế với lớp bảo vệ. Chiên chín bất cứ thứ gì không khởi động khôi phục cài đặt gốc được.
Quay lại chỗ các rơle điện, đặt tay chân lên thanh vịn ngoài và trượt xuống. Va tím gót. Cà nhắc đi dưới ánh sáng đèn dự phòng. Tôi vặn rơle, hình dung cảnh những lão già râu bạc lừ mắt nhìn mình qua cửa kính, quan sát tên đần kia làm sai loạn mô phỏng, ghi chép vào bìa kẹp, lắc những cái đầu mệt mỏi.
Rơle đầu kết nối, và ánh sáng lên trở lại. Sau đó đến cái tiếp theo. Một khoảng lặng chờ GWB ấm lên, thế rồi vang lên một loạt tiếng bôm bốp và xì xèo khi nó nướng hết mọi thứ lân cận. Không kịp gióng chuông báo động. Bóng tối bao trùm. Bóng tối chập chờn, ngập ngừng, và rồi thống trị tuyệt đối.
Lại leo thang, lần này đèn tắt hết. Không một ngọn sáng. Chỉ tiếng tôi thở hồng hộc, tiếng tay đập vào thang, tiếng tích tắc của cái đồng hồ trong thâm tâm, suy tư của những du khách trên tàu, và của cả những người tôi không cứu được. Xác. Xương. Những bộ hài cốt nhăn nhở. Anh em bằng hữu mặc quân phục, những gương mặt dại đi ngay trước khi hồn lìa khỏi xác, mặc dù họ thừa hiểu chuyện gì đang diễn ra, mặc dù họ đã tiên liệu số phận mình từ khi còn ở trại huấn luyện tân binh nhiều năm trước, mặc dù họ cùng đồng đội đã từng chứng kiến cảnh đó rồi, nhưng thứ trụ lại lâu nhất luôn là niềm hi vọng mong manh rằng mình sẽ gượng qua được nghịch cảnh này, rằng mình sẽ sống đến ngày nhạc ngựa khải hoàn, rằng tên mình sẽ xuất hiện trong cuốn hồi ký chiến tranh, ở vị trí bìa sách, không phải trong phần dành tặng.
Tôi mò ra cái GWB nhờ bò lết lung tung và vớ đại trong bóng tối. Tìm dây. Giật hết ra. Rồi lại bò xuống thang làm lại từ đầu. Kiệt quệ. Y hệt tập thể lực. Bị điều động hành quân. Ở đây tôi bỏ bê luyện tập quá. Bụng tôi đau quặn, nhưng chắc là do hồi ức hiện về. Một ký ức đau đớn. Không hơn không kém.
Tôi vặn rơle với hi vọng đây sẽ là lần chót. Thêm một lần khởi động khôi phục cài đặt gốc, các con chip tự tái cơ cấu, phầm mềm quay về trạng thái sơ khai, điện nhấp nháy lên lại, một loạt những tiếng bíp và vù vù và xì xèo đúng chuẩn xuất hiện.
Tôi tự hỏi liệu bọn đánh đắm tàu có lường trước tình huống này không, liệu lũ côn trùng của chúng có CPU tự phục hồi không. Có thì thôi mà không thì tốt. Không còn thời gian nấn ná nghĩ nữa. Tôi lại trèo lên thang, tay run run, chân tê dại, ước ao giá mà mình chịu tắt giá mà mình chịu tắt trọng lực đi trước khi bắt tay vào làm. Làm thế mới khôn. Một người lính giỏi sẽ tính trước được chuyện này.
Tôi vớ lấy cái GWB và chui xuống đường ống. Tại tháp hải đăng, khung cửa kính vẫn đang phóng to cảnh xác tàu. Ngoài đó có bóng di chuyển và hoạt động, lũ chó đẻ. Tôi vít xong hai cái bu lông là chuyển sang vớ nắm dây luôn. Không còn thời gian quay lại tắt điện để cắm vào, thế là tôi quyết định cắm trần luôn. Cực âm trước, cẩn thận không để hai dây chạm nhau hoặc nối vào cùng một mặt phẳng kim loại. Sau đó đến cực dương, tia lửa bắn tóe tung ngay khi tiếp xúc, nhưng rồi bình ổn lại khi tôi vặn hai đầu dây đồng chặt vào với nhau.
Tôi ngồi lui lại. Lắng nghe tiếng vo vo. Đặt tay lên tấm vòm. Nó đang ấm lên, hay đây là thân nhiệt tôi phát ra? Do bàn tay nhễ nhại mồ hôi của tôi à?
Đồng hồ không có. Nhưng tôi biết thời gian ngắn lắm, và để biết sửa như vừa rồi có ăn thua không thì phải chờ xem có đột nhiên xuất hiện một quầng sáng chói lòa nuốt gọn khung cửa sổ, thêm một xác tàu khổng lồ để lục lọi, có điều lần này sẽ đầy nhóc tử thi và các thứ tài sản quý giá của họ. Tôi nghĩ về những tên đánh đắm tàu thời xưa lục lọi rương hòm tủ gỗ và thu thập ván tàu cùng các cuộn dây trong khi xác chết dạt lên bờ. Tôi hình dung cảnh những kẻ trong môi trường vô trọng lực tháo giày khỏi xác. Lục lọi túi áo quần. Giựt dây chuyền vàng trên cổ. Hút những ngón tay vô hồn để nới lỏng nhẫn.
Rồi tôi thấy một anh lính nhỏ khiếp đảm ngồi trong đường hào lầy lội trên một thế giới xa lạ, ngón treo trên cò súng, muốn được bắn. Được bắn. Đồng đội xung quanh đang bắn, và họ đang hi sinh. Điều tuyệt vời nhất tôi từng thực hiện trong đời là ngồi không, và nhờ vậy mà tôi được huân chương. Tôi từng là một người hùng. Và nếu ngắm ảnh tôi, bạn sẽ thấy tôi mãi là người hùng.
Nhiều phút trôi qua. Hàng giờ trôi qua. Tôi khóc nức nở vì nhẹ nhõm. Không gì xảy ra cả. Không gì hết. Năm ngàn nhân mạng ngó ngoáy vụt qua chỗ tôi với vận tốc hai mươi lần ánh sáng không để lại chút dấu vết. Họ tiếp tục đi, bỏ tôi lại đây, mắt mũi sụt sịt. Thêm mười tám tháng trực, một mình, sau lưng là biển, chăm chút cái trạm cùng mớ tạp âm bé xíu tuyệt vời của nó.