Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

Mỗi sáng thức dậy là lại bước vào kiếp sau. Mỗi tối, tôi lại chết lần nữa trong chiến hào giữa tràng pháo kích ác mộng dò tìm mục tiêu. Mỗi sáng còn thức dậy được là một bất ngờ. Được bừng tỉnh là một phép lạ. Được hít thêm hơi thở nữa là một món quà quăng vào mặt tôi và nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.

Mắt tôi chớp chớp mở ra và tập trung vào hình ảnh một ông già đứng trước ngọn hải đăng, xung quanh là con sóng cồn đang ập đến. Tôi biết cảm giác đó. Ông lão trông có vẻ không ý thức được điều gì sắp xảy đến, nhưng tôi đồ là chưa biết chừng ông ta ý thức được. Tôi đồ là chưa biết chừng ông đã trở nên chai sạn quá rồi. Tôi không tin trên bộ mặt râu ria và trải nhiều sương gió kia là sự ngu ngơ; tôi tin đó là vẻ cam chịu.

Một tên Ryph Tướng bước đến trước mặt tôi và chắn mất bức ảnh. Thiên hạ bảo rằng tôi là một trong số rất ít những người đến được gần một tên Tướng như vậy mà vẫn còn sống về nhà. Giờ tôi lại thế tiếp. Đời có vẻ toàn những trùng hợp kiểu này, cho đến khi ta biết cách xâu chuỗi các sự kiện lại với nhau.

“Mày tỉnh rồi đó à,” có người nói.

Tôi nhận ra cái giọng này. Đây là Thạch. Tôi gượng nhấc tay chạm vào hòn đá treo trên dây, mẩu tiểu hành tinh nhỏ tôi vớ được giữa đám phế liệu của con tàu chở hàng bị tai nạn, nhưng tay tôi đã bị trói. Tôi nhìn xuống cổ tay mình, chúng đang bị buộc lại và trói vào đầu gối, và bản thân hai gối tôi cũng đang bị buộc. Tôi không cử động được.

Tên Ryph Tướng lảng vảng gần tôi. Họng tôi cháy rát, chắc tại vì nãy suýt chết giữa các vì sao. Tôi cố tập trung nghĩ về Claire và Cricket, biết rằng đáng ra mình phải nhớ được điều gì đó, nhớ nhập nhằng cảnh họ đến được nơi an toàn, nhưng tôi không thể nhớ nổi liệu họ có ra đến nơi không. Lúc bấy giờ quan tâm duy nhất của tôi là họ còn sống không. Tôi muốn hải quân đến cứu họ. Tôi túm chặt lấy ý nghĩ này, cố gắng bơ đi giọng lưỡi phần điên trong mình. Tôi cố hình dung cảnh người yêu tôi và con thú cưng của tôi đang an toàn ở nơi xa xôi nào đó, ở nơi chiến tranh không bao giờ lan đến...

“Êu, thằng khốn, tao đang nói với mày đó.”

“Câm hộ cái, Thạch.”

Giọng tôi khàn đặc. Đáng ra tôi phải chết rồi. Tôi thèm được chết. Đáng ra tôi phải chết cả ngàn lần rồi. Bất động, tôi thấy tim đánh dồn dập, mặc dù đầu đặt gần xịt cái máy GWB. Vậy ra ngồi im không phải thứ giúp tôi dịu đi; phải tự nguyện ngồi im mới có tác dụng. Một linh hồn không thể bị đóng đinh vào một chỗ rồi ép phải hồi phục được. Nó cần được thuyết phục cho bình tâm và yên ắng lại. Nó phải tự muốn được chữa lành.

“Tao tin chuyện này khá quan trọng,” Thạch nói. Giọng nó nghe như phát ra từ sợi dây đeo cổ, nhưng tôi biết tất cả chỉ gói gọn trong đầu mình. Tôi nghe thấy tiếng người gọi trong mơ. Chúng ta ai chẳng vậy, phải không? Não ta có thể lường gạt ta. Não tôi thì lại muốn biến tôi thành trò hề.

Tên Ryph Tướng đổi chân trụ nâng đỡ khối trọng lượng cồng kềnh của mình. Bọn Ryph đứng trên hai chân như mọi giống loài có tri giác khác ta biết đến, lớp da bên dưới bộ đồ bay và quân phục chiến đấu như da cá mập. Một khe dọc bổ đôi mặt chúng và để lộ ra hàng hàng lớp lớp răng nhọn hoắt. Mỗi bên khe là một mắt, và chúng đang xoáy vào sọ tôi. Đôi bàn tay ba vuốt nắm lại thành nắm đấm. Cơ bắp như thép. Lũ Tướng, chủng Ryph to lớn và nguy hiểm nhất, không bao giờ để mình bị bắt sống, và rất hiếm khi để xác toàn vẹn. Tôi không hiểu tên này còn chờ đợi gì nữa. Giết tao luôn đi cho xong chuyện. Hoặc cởi trói tao để tao tự xử.

“Đừng lờ tao đi nữa,” hòn đá nuôi của tôi nói.

“Không phải lúc đâu, Thạch.”

“Ờ hờ, không phải lúc. Tình hình đến nước này chắc tao vui lắm đấy. Để thằng kia nhìn tao với mày kiểu này khác quái gì để mày khoan lỗ vào đầu tao đâu. Mà này, cái gì đó nhỉ?”

“Mày không có thật.

“Tạm gác chuyện đó lại. Thằng này đang định nhờ vả gì ấy. Căng tai ra mà nghe cho thủng đi. Cứ nghe đi, và tao sẽ khớp mỏ lại.”

Tôi nhìn tên Ryph Tướng chằm chằm. Đầu tôi bắt đầu bớt mê muội tí xíu. Tôi nhận ra rằng cứ mỗi tích tắc nấn ná thế này là Claire, Cricket, và hải quân lại được lợi. Có lẽ án tử của tôi có thể được tạm hoãn thêm đôi ba khoảnh khắc. Có lẽ những phút cuối cùng này sẽ phục vụ một mục đích cao cả hơn.

“Tao đang nghe đây,” tôi nói.

“Nghe kĩ nữa vào,” Thạch bảo.

Tôi đợi. Tôi cảm thấy trên boong có tiếng đều đều phát ra từ một thứ máy móc đâu đó đằng xa trong trạm. Tôi nghe thấy tiếng cái máy bơm lạt xạt tít dưới khoang sinh hoạt. Tôi nghe thấy tiếng Thạch thở, như thể đất đá biết làm trò đó thật. Và rồi tôi nghe thấy một tiếng thì thầm, một giọng khàn khàn băng qua vũ trụ như hạt bồ công anh đưa mình theo chiều gió, một tiếng rít đến từ bên kia vùng chân không, một từ lẩn dưới vùng lãnh hội của các giác quan, mập mờ quá nghe không thấu, xuất hiện như cơn nhức tận trong xương, như các hạt neutrino[1] nhảy nhót trên bề mặt hộp sọ tôi...

chào

Nghe còn nhạt nhòa hơn những giọng nói tôi tưởng tượng trong đầu, nhưng chẳng hiểu sao lại thật hơn. Dễ tin hơn. Tôi nghe thấy Thạch nín thở. Tôi cảm thấy cái tê tái dễ chịu của máy GWB thẩm thấu vào tâm trạng mình.

“Chào,” tôi thì thào đáp lại, câu từ giữ nguyên trong miệng, thốt ra trong cổ họng, không rời môi. Một từ nghĩ thầm.

nhớ ta không

Đây không phải câu hỏi mà là một mệnh lệnh. Một lời khẩn cầu tuyệt vọng. Hệt như những người đã mất muốn được tưởng nhớ. Như những ông cố tổ muốn người khác biết tên mình. Đó không phải những anh hùng chiến tranh cùng mớ huân chương, mà là những người vô danh, những người không tham chiến. Những người thanh thản ra đi trong vòng tay người thân gia quyến và được hạ xuống những khoanh đất sâu vừa phải thay vì bị đào ra từ những chiến hào dài hàng cây số.

Tên Ryph Tướng cử động, duỗi bộ vuốt sắc lẻm đáng sợ tiến ra chỗ tôi, và với sang quá phần tay trói của tôi. Tên người ngoài hành tinh tóm áo tôi và kéo cổ tôi lên, đối xử với tôi rất thô bạo, nhưng dường như với cặp tay mạnh mẽ nhường kia thì có muốn cũng không làm khác được.

Da ngoài hành tinh chạm thịt tôi, chạm vào mấy vết sẹo lồi dài ngoằng của tôi, bàn tay tên Ryph ép bẹp vào da tôi. Tôi nhìn xuống. Tay tên Tướng ấp vào ba vệt cào dẫn lên khối thịt đã qua phẫu thuật của tôi. Nó khớp vừa khít không lệch một ly.

nhớ ta không

“Tao nhớ mày,” tôi thốt lên những câu chữ nghẹt trong cổ họng. Tôi biết mình đã chết và đây hoàn toàn không phải thực tại, nhưng nào ai thoát khỏi ác mộng dễ dàng thế được. Khi mơ con người ta tự do, còn lúc gặp ác mộng thì không. Thoát khỏi cơn ác mộng này khó ngang luồn tay khỏi dây trói. Tôi đã về lại Yata, bên dưới khu tổ khổng lồ của bọn Ryph, người duy nhất trong tiểu đội còn sống, ngồi trước quả bom chúng tôi đã phải khiêng qua bao cây kinh hoàng. Nhưng tôi không kích hoạt quả bom. Và rồi tên Ryph Tướng rứt toác tôi ra. Đó là điều cuối cùng tôi còn nhớ.

“Tao nhớ,” tôi thì thào. Tôi gần như chỉ nghĩ trong đầu câu đó. Đây là tên Ryph Tướng buổi nào. Hắn quay lại giải quyết nốt công việc bỏ dở.

nhìn đây

Tôi không hiểu mình phải nhìn đi đâu. Tên Tướng xòe tay đưa lên và ụp vào mặt tôi. Tôi không hiểu thế này thì còn nhìn ngó gì nữa. Thạch tặng tôi lời khuyên:

“Nhắm mắt vào, thằng khốn ạ.”

Tôi mỉm cười. Cái máy GWB khiến tôi như say khướt. Và Thạch nghe chừng vẫn đang giận vì tôi đục lỗ vào đầu nó. Tôi làm vậy để giữ nó bên mình. Nếu không là thất lạc nó ngay. Sao cứ phải khiến những người ta yêu thương chịu đau khổ thì mới giữ được họ bên mình?

Khi nhắm mắt lại, tôi thấy tên Ryph Tướng đứng trước mặt, vẫn vị trí đó, nhưng tay hắn đã về lại bên hông. Ấy nhưng tôi vẫn cảm thấy tay hắn ụp trên mặt mình. Tôi thư giãn đầu óc. Tôi không còn chống cự cuộc đời nữa. Đây mới là thứ ta luôn chống cự. Không phải cái chết. Chúng ta chống cự với cuộc đời. Tôi buông xuôi hết, và tôi có thể nghe tiếng Thạch mỉm cười.

Bạn-chiến của ngươi, người thay mặt bọn ta đến đây, cô ta chết rồi.

Giờ tôi nghe tiếng tên Tướng đã rõ hơn. Và tôi thấy phía sau hắn xuất hiện hình ảnh Scarlett, người tình cũ trong chiến hào của tôi, người đến trạm tôi và nói toàn điều nhăng cuội, người đã chết trong vòng tay tôi, và xác bị một thợ săn tiền thưởng mặc toàn đồ đen lôi đi mà không nói một lời.

Tôi nghĩ về tất cả những điều này, và nghĩ về nó tức là thốt ra nó. Tôi thốt ra tên Scarlett.

Chiến tranh đang đến, tên Tướng nói.

“Tao biết,” tôi nói. “Lúc nào nó cũng đến. Nhưng chúng mày có thể ngưng lại. Chúng mày không việc gì phải đến gây chiến với bọn tao.”

Cả hai bên phải ngừng. Chỉ chúng ta mới ngăn được. Chỉ ngươi mới ngăn được.

Xem chừng cái điên của Scarlett đã loang vào suy nghĩ tôi. Ba cái tư tưởng phi lý của cô ta hòa cùng những thứ khác.

Một hạm đội lớn đang trên đường đi tiêu diệt một hạm đội lớn khác. Họ sẽ băng qua đây. Ngươi sẽ không để điều ấy xảy ra.

Tôi không chỉ cảm nhận được lời tên Ryph; tôi cảm nhận được ý nghĩ của hắn. Viễn cảnh hắn nhìn thấy. Tôi nhìn thấy những con tàu nhiều không đếm xuể. Chúng tụ về từ mọi mặt trăng và mọi hành tinh, xuất hành tuy lệch nhau nhưng đầy chuẩn xác, tất cả đồng thời quy lại, một triệu luồng laze yếu cùng tập trung vào một khối ung thư, sẵn sàng cắt bỏ nó.

Các bí mật phơi trần trước mắt tôi, những bí mật quân địch biết tỏng. Một cuộc đại xâm lăng không che nổi mắt ai. Tôi nhận ra vì sao không tàu bè nào đến bảo vệ chúng tôi – như thế sẽ lộ vở cho địch mất. Tôi nhận ra vì sao bọn Ryph muốn phá hủy trạm tôi. Tôi nhận ra NASA cho thêm một trạm thứ hai lên bởi vì cuộc xâm lăng quá quan trọng. Tôi nhận ra người ta giao tôi vị trí này không phải để tống tôi đi cho khuất mắt mà là để tái điều động tôi. Tôi chẳng biết phải tin vào điều gì nữa.

Ngươi và ta giống nhau, tên Ryph Tướng truyền ý nghĩ cho tôi. Ngươi và ta và bạn-chiến của ngươi và rất nhiều người khác. Những người không muốn giao tranh. Những người không muốn sát sinh. Những người ghét chiến tranh. Những người lính sầu não.

“Mày là ai?” tôi hỏi. Tôi không còn giả vờ nói nữa. Tôi truyền ý nghĩ. Tôi cảm thấy một sự liên kết sâu đậm như liên kết giữa tôi và Cricket, và tôi lại ngộ ra thêm vài điều nữa, có thêm vài câu hỏi nữa. Ai mới là kẻ có khả năng ngoại cảm? Chắc đó chính là tôi.

Đồng bào ta có những người muốn hòa bình như ta. Không đủ đông để lên nắm quyền. Nhưng sẵn sàng hành động. Chúng ta bày mưu cùng bạn-chiến của ngươi. Đột ngột hạ nhiệt chiến tranh. Đột ngột kìm hãm tàu chiến.

Kìm hãm. Khiến cuộc chiến bất chợt ngưng lại. Mặc dù đang nhìn thấy tên Ryph, tôi vẫn cảm thấy bàn tay hắn áp vào mặt mình, thấy phần sau đầu áp vào máy GWB. V biết mình đã chết nên lòng tôi tràn đầy thanh thản. Claire và Cricket đều an lành. Claire và Cricket đang đâu đó ngoài bãi đá, lẩn trốn trong đó.

Claire và Cricket đang ở cùng chỗ cái máy GWB với tôi.

Tôi nhìn thấy họ, bởi vì tên Ryph Tướng biết đến họ. Họ ở ngay sau tôi, bị trói và bịt mồm, phía bên kia mái vòm, bị một tên Ryph Tướng khác đứng canh chừng.

Tôi biết họ đang ở đây.

Tôi có thể nghe thấy suy nghĩ của họ, tâm trí run rẩy của họ, nỗi sợ và sự khiếp đảm của họ.

Chúng tôi không ai an toàn cả.

Tôi thổn thức khóc vào bàn tay kẻ thù.

❀ ❀ ❀

[1] Neutrino: một hạt sơ cấp thuộc nhóm lepton, không mang điện tích, chỉ tương tác thông qua các lực hạ nguyên tử và lực hấp dẫn yếu. Khối lượng nghỉ của neutrino thấp hơn rất nhiều so với các hạt sơ cấp đã được khám phá khác.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.