99% thời gian làm việc cho NASA tôi dành để ca cẩm mình còn biết nhiều hơn họ. 1% còn lại tôi dành để run lẩy bẩy, són đái ra quần vì nhận ra có khi mình nghĩ đúng. Lần này thuộc số 1%. Đáng ra Houston phải nắm được mọi vấn đề trạm tín hiệu của tôi đang gặp phải, đặc biệt là chuyện nó không còn thực hiện nghĩa vụ phát tín hiệu như một trạm tín hiệu bình thường nữa.
Thay vào đó, tôi được một gã ngồi nhấp cà phê nguội nơi miền đất của gái gú và pizza kiểm tra màn hình và nói với tôi rằng không có gì bất thường cả. Trong khi tôi biết trăm phần trăm có thứ khốn nạn nào đó bất bình thường. Cái máy GWB sờ vào nguội ngắt. Và chuông báo lại ré lên.
Tôi gõ thêm một tin nữa. Máy QT sử dụng các hạt phân tử rối[1], và dùng xong là chúng sẽ bị phá hủy, nhưng giờ tôi không đếm xỉa gì đến kinh phí mà chỉ muốn không phải phí thời gian với cái tên não ngắn ăn hại này. Tôi cố tình bấm nút viết hoa, vì như thế họ sẽ nghe được chúng tôi quát lên trong vũ trụ:
GWB SẬP HẲN. KHÔNG PHÁT. TÀU HÀNG VÀ TÀU KHÁCH QUÁ CẢNH. KHỞI ĐỘNG KHÔI PHỤC VÔ DỤNG.
Làm ăn cho ra hồn đi, Houston.
Tôi cố tưởng tượng cảnh đội dưới Trái Đất cứng người bên bảng điều khiển, dụi mắt cho tỉnh ngủ, và sửa hết cho tôi từ xa, nhưng tôi biết không còn thời gian tái khởi động thêm lần nữa rồi, không thể kịp được trước khi có tàu quá cảnh. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại lao xuống chỗ cái GWB. Có lẽ là để quan sát, để hi vọng không gì sẽ xảy ra, để không thấy vết tích tàu khi nó băng qua với tốc độ hai mươi lần vận tốc ánh sáng.
Máy GWB vẫn lạnh lẽo vô hồn khi tôi đến nơi, chuông báo vẫn nhấp nháy và hú inh ỏi. Tôi quay sang cửa sổ đối diện vành đai tiểu hành tinh – và một ngôi sao gớm guốc mới bùng lên trong một thoáng ngắn ngủi. Một chớp sáng chói lòa. Các vệt kim loại nóng chảy vút đi như thiên thạch. Một đám mây titan bóng loáng bung ra. Các tiểu hành tinh vỡ nát và nhào lộn và va đập vào nhau, bổ thành những tảng nhỏ. Một cảnh hủy diệt vô biên, không một tiếng động, một vở ba lê kiêm màn diễn ánh sáng rùng rợn.
Một mảnh xác tàu lớn lật vòng vòng, vặn xoắn như giấy gói kẹo, bên thành khoét đen một vệt khổng lồ, và các mảnh vụn côngtenơ đỏ có xanh có xám có vương vãi khắp nơi, hàng hóa bên trong văng hết vào chân không, phần lớn bị nghiền nát không còn ra hình hài nào nữa.
Mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt. Mới lúc trước không một dấu hiệu tàn phá nào – chỉ có cái tĩnh lặng và những khối đá đan xen như hà mã – và chợt hiện hỗn độn và cháy bỏng và chết chóc và phế liệu. Một con tàu vũ trụ nặng tỉ tấn di chuyển nhanh hơn ánh sáng va vào tảng đá to bằng một quận nhỏ sẽ gây ra cảnh tượng như vậy đấy. Máy GWB trong trạm tín hiệu tắt đi cũng giống như có ai nhổ mất biển báo gần đoạn đường cua gấp, thứ biển thông báo trước mặt có vách đá. Tôi nghĩ về tám thuyền viên tử nạn. Tám là số binh sĩ trong một đội tiểu đoàn đặc nhiệm. Thường lính chúng tôi không chết nhanh như thế. Lắm lúc, có người sẽ lết được thoát thân và từ từ chết trong cô độc tại miền vũ trụ xa vắng. Nhưng không có ai lết ra khỏi thảm cảnh bên kia tấm kính cửa sổ. Và năm ngàn sinh mạng nữa đang lao đến với vận tốc gấp hai mươi lần ánh sáng.
❀ ❀ ❀
[1] Hạt phân tử rối: các hạt phân tử hoạt động bằng nguyên lý rối lượng tử (quantum entanglement), tức mọi tác động xảy đến với một hạt phân tử bất kỳ sẽ làm ảnh hưởng đến phân tử có tương quan rối với hạt phân tử gốc.