Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Chương 15

❊ ❊ ❊

Tôi vẫn nhớ những đứa trẻ ranh nghĩ mình có thể chấm dứt chiến tranh. Bố khỉ, tôi nhớ mình từng nằm trong số đám trẻ ranh ấy. Khu nào cũng đầy rẫy những đứa như thế, cầm súng nhựa chạy lung tung và bắn bay đầu bọn Ryph, giả vờ như chúng tôi vừa khai hỏa phát súng cuối cùng của cuộc chiến, đưa cuộc chiến đến hồi kết một cách đầy oanh liệt. Khi chúng ta còn trẻ, mọi trò trận giả đều có cái kết hào hùng. Màn kịch luôn hạ xuống trong tràng pháo tay. Thế rồi ta lớn lên, và chúng ta nhận thấy cuộc đời toàn kết lại trong nhăn nhó và rên rỉ.

Giờ nhìn lại Scarlett, trong lúc cô ta đang nhìn tôi, và những lời lố bịch về chấm dứt cuộc chiến của cô ta vẫn còn treo lơ lửng, tôi nhớ thêm những thứ bên cạnh chuyện mình đã từng yêu cô ta; tôi gần như nhớ lại được cái cảm giác ấy nó như thế nào. Tôi gần như cảm nhận lại được nó. Tình yêu trong chiến hào đến chớp nhoáng như mảnh văng. Nó không phân biệt ai với ai. Nó đánh gục người gần nhất. Cứ đến lúc là chuyện xảy ra. Có người bị điều ra nằm giường bên cạnh ta, và ta như vừa dính một quả lựu đạn ngay giữa lòng.

Tôi lờ mờ nhớ mình cảm thấy ra sao trước khi cuộc chiến tước mất hi vọng của tôi, và tôi lờ mờ nhớ Scarlett là người ra sao trước khi cuộc chiến biến cô ta thành người như thế này.

“Tôi không rảnh mà phục vụ ba cái ảo mộng của cô,” tôi nói với cô ta. “Lẽ ra cô không nên đến đây. Tôi không biết sẽ phải giúp cô trốn đi kiểu gì, nhưng tôi sẽ giúp. Đây là tội tử hình, nhưng tôi sẽ giúp cô. Có thể khi tàu thương buôn tiếp theo...”

“Không có chuyện tôi rời nơi này mà không có anh,” cô ta nói. “Một người bạn sẽ đến đón tôi. Đón cả hai ta. Người này anh biết...”

Tôi vẩy tay bảo cô ta im đi và lùi lại một bước, như thể cô ta là quả bom sắp nổ. “Scarlett, tôi không rời đây được.” Và sau đó tôi nói điều mình đã biết từ lâu nhưng chưa kể với ai ở NASA cả, thậm chí còn chưa tự công nhận với bản thân, chưa nói ra ngoài mồm. “Tôi sẽ không bao giờ rời nơi đây,” tôi nói. “Nhiệm vụ chỉ kéo dài hai năm, nhưng tôi sẽ xin làm tiếp. Nơi đây cũng như trong quân đội, chỉ có điều tôi sẽ trụ được lâu hơn. Tôi thuộc về nơi đây.”

Cô ta nhìn tôi từ đầu tới chân. Cau mày. Mắt cô ta long lên sòng sọc. “Đây không phải anh,” cô ta nói.

“Đây là tôi,” tôi bảo với cô ta. Và thiếu chút nữa tôi đã khai luôn bí mật của mình cho cô ta. Bí mật đen tối của tôi. Hồi trước lúc nào cô ta cũng cạy được sự thật từ miệng tôi, nhưng cũng phải sau một hồi trầy trật. Tôi vội đổi chủ đề. Điên kiểu gì cũng đỡ hơn điên kiểu của tôi. “Thế cô nghĩ sẽ chấm dứt chiến tranh kiểu gì?”

Scarlett chỉnh lại cái túi nhỏ đang đeo trên vai. Cô ta rút ra một quyển sách giấy rách nát. Giơ nó lên để tôi xem bìa.

“Anh đọc quyển này chưa?” cô ta hỏi.

Đây là quyển Trận chiến của Salaman. Nằm trong bộ Thiên tiểu thuyết Tiền tuyến của TW. Rudolf. Tất nhiên là tôi đọc rồi. Đây là truyện chiến hào, và có thể nói nếu chưa đọc thì không phải lính bộ binh. Mấy quyển tiểu thuyết này được chúng tôi chuyền cho nhau như truyền bệnh hoa liễu. Tôi đã nghiền ngẫm cả bộ truyện cho đến khi trang giấy hóa thành bùn và gáy truyện nát cả ra.

“Rồi,” tôi nói. Tôi mỉm cười. “Chúng ta định tiêu diệt một tổ Tướng bằng súng công phá hành tinh như Hạ sĩ Charlie Sikes trong tập mười hai à?” tôi dùng cái giọng líu lo hồ hởi của đứa nhóc mười hai tuổi đang nấp sau cây dạ yến thảo nhà bà Wilkerson và lên kế hoạch xâm chiếm khu phố.

“Anh biết gì về Rudolf?” Scarlett hỏi, giọng nghe rõ không có ý chớt nhả.

Tôi nhún cái vai lành. “Chắc đã đọc lướt bìa sau một hai quyển rồi.” Thậm chí chưa cần cô ta lật lưng cuốn sách tả tơi đó lại, tôi đã hình dung ra được cái đầu hói của TW., cái bộ quân phục ông ta lúc nào cũng mặc, và cái vẻ mặt cáu kỉnh như muốn nói tôi-từng-ở-trong-quân-ngũ-nên-hãy-mua-sách-tôi-đi-vì-tôi-đã-trải-qua-những-thứ-rất-khốn-nạn.

“Không có ai như thế cả,” Scarlett nói. “Lão cũng hư cấu như những câu chuyện của mình.”

Tôi giơ tay như đang ngồi trong lớp. “Vậy ta lật tẩy thuyết âm mưu này, và cuộc chiến sẽ chấm dứt!”

“Người tạo dựng nên TW. Rudolf là một cựu sĩ quan tình báo lính thủy đánh bộ tên Porter Mencius. Porter là phiên dịch viên kỳ cựu nhất của quân đội trong Cuộc tấn công Orion.”

“Tôi vẫn chưa hiểu...”

“Để tôi nói anh nghe, đây là tiểu thuyết Ryph được xào nấu lại.”

Đến đoạn này não tôi cần chút thời gian xử lý. Scarlett kiên nhẫn đợi.

“Tầm bậy,” tôi nói sau khi hiểu ý cô ta. “Cô cho là có người dịch truyện của Ryph ra, và đó là thứ chúng ta đã đọc ư? Nhưng trong truyện mình nện bọn Ryph tơi bời. Ý tôi là về sau thì như thế. Ngay khi tình hình trở nên tuyệt vọng vô cùng.”

Scarlett mô phỏng một chiêu thức không chiến trong không trung, vặn tay vòng ra sau cuốn sách. “Họ đảo hết lại,” cô ta nói. “Chúng ta trở thành bọn chúng. Bọn chúng trở thành chúng ta.” Giờ cuốn sách lại rượt theo tay cô ta. “Tất nhiên, ông ta còn thay đổi một số chi tiết khác. Sự thật là, Porter mê mẩn các câu chuyện gốc trong quá trình dịch, thậm chí còn hơi thán phục bọn Ryph, và lão thấy mình có thể vớ bẫm. Bọn Ryph làm được gì nào, kiện lão à? Chúng đang muốn giết ta sẵn rồi. Lão chỉ việc đổi mấy cái tên và tráo hai phe với nhau.”

Tôi nhớ lại mấy cuốn sách, trong đó nhiều cuốn tôi đọc đi đọc lại cũng được nửa tá lần rồi. Đầu óc tôi còn đang cố lắp các mảnh ghép vào với nhau thì Scarlett thúc tôi một phát.

“Không hiểu à? Chúng ta mới là binh đoàn người ngoài hành tinh.”

Cô ta cho tôi mấy giây để ngấm thông tin. Đầu tôi vẫn trơ khấc.

“Khi có người nói với tôi về tác giả, và về lai lịch của những quyển sách này, tôi đi nghiên cứu một số giống loài khác ta đã bắt gặp. Người Hoko, người Tryndia, người Capricorn. Đoán được gì không? Tất cả đều có một nền văn hóa đại chúng lâu đời và phong phú về mảng người ngoài hành tinh xâm lăng. Không chừa ai cả. Và tất cả đều có xuất phát điểm là khi các giống loài này lần đầu đưa được vật thể gì đó lên quỹ đạo.”

“Ok,” tôi nói, cuối cùng cũng nhìn ra được một điểm. “Nghe có lý. Lên đến trên này tất cả đều sợ té đái. Đây là một nơi rất đáng sợ.”

“Còn hơn thế nữa. Anh không nhìn ra sao? Chúng ta e sợ thứ chúng ta biết mình sẽ trở thành. Ngay khi có thể ra ngoài không gian, chúng ta bắt đầu lo rằng có thứ đang tiến về phía mình. Đối với bọn Ryph, chúng ta là hiện thân của tất cả những gì chúng e sợ về ta. Và chúng ta cũng nghĩ tương tự về chúng.”

“Nhưng chúng đúng là bọn xâm lược thật mà. Nhìn vào Delphi mà xem.”

“Và chúng bảo nhìn vào Arcturus mà xem. Và chúng ta bảo vụ ở Delphi xảy ra trước. Và chúng nói Arcturus bị nặng hơn. Và cả hai bên đều bị nỗi sợ điều khiển. Anh biết tại sao không?”

Tôi gật. “Có. Vì nỗi sợ giúp ta bảo đảm an toàn cho canh bạc của mình. Nếu sai, ta giết mất mấy người cùng hội cùng thuyền. Ý ẹ. Nhưng nếu đúng, ta vừa cứu được mạng mình lẫn cứu mạng toàn nhân loại.”

“Không, đó không phải lý do. Lý do là nỗi sợ hái ra tiền. Bởi vì chiến tranh là trò tiêu khiển. Và nó cũng là một thị trường tốt. Chúng ta gây chiến với nhau cho đến khi tìm được người khác để cùng nhau gây chiến.”

“Đó, chính cô nói nhé,” tôi nói, tay búng đánh tách. “Không thể nào cản được nó. Thế thì cố làm gì? Nhìn tôi này...” tôi vẫy tay về phía trạm mình. “Tôi là anh hùng vì tôi đã rút dù.”

“Chính xác,” Scarlett nói. “Vấn đề là, anh không đưa những người còn lại đi cùng.”

• • •

Tôi chẳng hiểu Scarlett nói vậy là ý gì, nhưng nói chuyện điên khùng nãy giờ khiến tôi khát quá. Hoặc có thể tôi chỉ muốn kiếm việc cho cái tay rảnh làm. Tôi đi ra chỗ cái bồn nhỏ cạnh ghế tựa và rót cho Scarlett cốc nước, thế rồi tôi uống thẳng từ vòi. Tôi đưa thêm cho cô ta cả một gói đồ ăn nữa. Tôi không thấy đói, nhưng vớ luôn một gói cho mình. Sau khi dùng răng xé bao bọc ra, tôi bóp mớ bột protein nhão vào mồm. Hâm lên ăn ngon hơn, nhưng quân đội đã dạy tôi không cần quan trọng vị.

“Kể tôi nghe anh còn nhớ được gì về cái hôm cuối cùng ấy,” Scarlett nói. Tôi để ý thấy cô ta đang quan sát múi sẹo gớm guốc lấp ló dưới cánh tay đeo băng treo của tôi. Đã nhiều năm rồi tôi không gặp và nói chuyện với cô ta. Sao mà cô ta biết được cái mả cha gì về ngày hôm đó. Thế rồi tôi nhớ cô ta dò ra tôi đang ở đây nhờ xâm nhập hồ sơ hải quân. Cô ta cũng biết câu chuyện bá láp họ biết.

“Nhớ nhiều hơn mức tôi muốn,” tôi nói với cô ta, mồm nhai mớ bột nhão và gồng người nuốt xuống.

“Tôi muốn nghe anh kể. Và không phải những gì viết trong báo cáo. Kể tôi nghe chuyện gì đã thực sự xảy ra.”

Tôi quay mặt khỏi chỗ cô ta, ăn nốt chỗ bột, và ném giấy bao vào thùng rác. Nhòm ra ngoài cửa sổ, tôi có thể thấy một con tàu đang di chuyển giữa vành đai tiểu hành tinh. Con tàu thứ hai. Tôi mỉm cười khi không thấy bóng dáng cô ninja đâu cả.

“Chúng tôi đánh thọc vào khu tổ ở Yata. Trung đội tôi bị chôn chân ở đó. Cả đại đội Echo nữa. Toàn bộ tiểu đội của tôi đều nằm đất hết. Thế là chỉ còn mình tôi chỉ huy. Tôi định sẽ kích hoạt bom hạt nhân, xóa sổ cả khu tổ...”

Tôi ngưng lại ở đó. Tôi chưa từng kể phần tiếp theo cho ai cả. Sao lại kể cho cô ta?

“Chuyện gì xảy ra?” cô ta hỏi.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Scarlett tiến một bước về phía tôi. Tôi có thể nghe tiếng cô ta cẩn thận luồn lách qua cái bãi chiến trường vương vãi khắp nơi. Tìm đường len qua bãi chiến trường là nghề của cô ta rồi. Khi tay cô ta đặt lên cái vai lành của tôi, tôi rùng mình, cảm thấy như vừa có con dao đâm xuyên sườn.

“Tôi biết chuyện gì đã xảy ra,” cô ta thì thầm. “Tôi chỉ muốn anh tự thú.”

Tôi nhìn xuống sàn nhà. Mắt tôi ứa nước. Tôi nháy mắt cho thứ mắc dịch đó trôi đi.

“Tôi không làm,” tôi nói. “Tôi đặt ngón lên nút bấm rồi, nhưng tôi không làm. Không thể làm được.”

“Anh không kích hoạt quả bom,” cô ta nói. “Và điều tiếp theo anh nhận ra là một tên Ryph Tướng đang đè lên mình.”

Tôi gật đầu. Nếu thử nói giọng tôi sẽ vỡ òa lên mất. Tôi cảm thấy tay mình run lẩy bẩy. Tay Scarlett vẫn đặt trên vai tôi, thiêu đốt thịt tôi.

“Và hắn cắt bung anh ra,” cô ta nói. Tay cô ta lướt xuống bên sườn thâm tím của tôi và chạm vào bụng tôi. Vào vết sẹo của tôi. Đã lâu lắm rồi mới có người chạm vào tôi. Tôi đã quên mất cảm giác ấy như thế nào. Tôi gật đầu.

“Và rồi anh giết hắn, và toàn bộ quân đội của bọn chúng tháo chạy, và anh trở thành cứu tinh cho trận đó.”

“Ừ,” tôi thì thào, nói dối qua kẽ răng, giả vờ như những gì vừa kể là chuyện thực diễn ra.

“Nhưng anh không giết hắn, đúng không?”

Tôi lắc đầu. Nước mắt lăn dài xuống má.

“Anh có làm cái mẹ gì đâu.”

Tôi gật đầu. Tôi có thể cảm thấy ngực cô ta ép vào lưng tôi.

“Sao anh không kích hoạt quả bom?” Cô ta hỏi.

Tôi không nói gì. Tôi tập trung vào bàn tay cô ta. Tôi đặt tay lên mu tay cô ta, giữ im nó ở đó.

“Bởi vì anh không muốn hi sinh cả đại đội à?” cô ta hỏi.

“Không,” tôi thì thào.

“Thế thì tại sao?”

Tôi không nói được.

“Nói đi. Nhanh lên, anh lính, khai ra mau. Tôi biết nó ra đến nơi rồi. Sự thật đang mấp mé đầu môi anh.”

Tôi không muốn nói.

“Nói tôi nghe tại sao anh không kích hoạt bom,” cô ta ra lệnh.

Và thế là ý chí sắt đá của tôi vỡ tan. Có lẽ do cô ta đang chạm vào tôi. Thế là tôi khai ra sự thật.

“Bởi vì khu tổ đó,” tôi thì thào, lí nhí đến gần như không thể nghe được. “Tôi không kích hoạt bom vì khu tổ đó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.