Trạm Tín Hiệu Số 23

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

Ðêm đó tôi mơ về đại đội của tôi. Đại đội cũ của tôi. Đại đội B.

Hoan hô các đồng chí.

Cúi chào nào.

Đại đội cờ hoa.

Thứ hoa[1] bạn không muốn dính phải.

Cái bệnh quái thai này có thuốc chữa từ mấy thế kỷ trước rồi, nhưng chúng tôi vẫn bị gọi là biệt đội HL[2]. Hết sức Liều. Hội cựu binh Lê lết. Hội gái Lẫn trai. Hỗn hợp bụi Lai hơi. Nhưng cụm tôi thích nhất là: Hết sống Luôn.

Cần dành ra một đại đội thực hiện những nhiệm vụ vinh quang và đứng chụp ảnh. Đó không phải chúng tôi. Đó sẽ là những nam thanh nữ tú của Đại đội Alpha. Lũ đó nghĩ mình ngầu lắm, bởi vì chúng nó toàn được nhận những nhiệm vụ dễ ăn. Nhìn bên ngoài thì có vẻ bọn nó phải đánh chiếm những mục tiêu kinh khủng nhất, những nhiệm vụ khó nhằn nhất, nhưng tất cả đều là những mục tiêu có thông tin tình báo đầy đủ, những trận đánh ta biết mình thắng được. Một kỳ thủ cao tay không bao giờ xuất hậu trừ khi biết rõ con hậu sẽ ăn được vài con tốt và không bị con nào ăn lại. Thế nên những tay săn bàn đỉnh cao nhất, những kẻ hồ sơ không tì vết, những kẻ râu hùm hàm én, những con át chủ bài và những nhà vô địch, những kẻ như thế được xuất trận với trang thiết bị ngon lành nhất và yểm trợ trên không ngon lành nhất và dàn pháo thủ ngon lành nhất và kinh phí khổng lồ nhất, và đám này luôn diệt được lũ bọ đã bàn giao.

Đại đội Charlie là nơi quy tụ những kẻ phải tính trước lường sau lắm mới dám đưa cho khẩu súng. Trong tàu đưa quân chật ních mà chúng cứ vung vẩy nòng đạn khiến ta phải thụp người nhanh đến sụm luôn sống lưng.

Còn lại là đại đội Bravo, những con tốt thí thạo việc. Khi cần nện thứ nào, và không biết yếu điểm nó ở đâu, chỉ việc phất hai lần cờ hoa triệu tập Đại đội B.

VÂNG THƯA CHỈ HUY! ĐÚNG MẸ NÓ RỒI, THƯA CHỈ HUY! HÃY NHẮM TÔI MÀ KHAI HỎA, THƯA CHỈ HUY!

Đám Đại đội B bọn tôi phải ứng biến tại trận. Chúng tôi hoang mang mở đường máu xuyên qua cái hỗn loạn và khói bụi. Không phải ai cũng sống qua được. Nhưng đâu đó, với một lần bấm bút, một chữ ký đầy tự hào, một người cha đặt tay lên vai đứa con trẻ, và sĩ số chúng tôi lại được nạp đầy. Tiếng bút bấm tách chính là tiếng khẩu súng bọn tôi lên đạn. Đó là tiếng chúng tôi nạp thêm một viên vào buồng đạn. Bắn thanh niên đó ra, hi vọng sẽ bắn trúng gì đó. Nếu cậu ta hạ được ba tên trước khi vào túi xác về nhà, số liệu trông vẫn ổn. Người cha được nhận huân chương của cậu con. Còn ai để đeo nữa đâu. Tấm huân chương được đóng khung trên bệ lò sưởi, và cứ mỗi đợt lễ tết cả nhà lại nâng ly. Đầu tiên bạn nuôi con lớn, sau đó sẽ nâng ly tưởng niệm nó.

Tôi mơ thấy hết tất cả những điều này; đêm nào tôi cũng mơ. Mảnh văng như từ dưới đất chui lên. Khi tên lửa động năng giáng xuống, lòng đất ói ra án tử nóng rực. Đất cát bắn tung lên, một đám mây kim loại gào rít vươn ra lần tìm những kẻ xấu số, bừa bãi chộp lấy tay chân và sinh mạng.

Tôi mơ gặp những chàng trai cô gái. Những người anh chị em. Tôi mơ gặp những người nát xác. Tôi mơ gặp người bạn thân Hank, cái tay luôn khó chịu mỗi lần tôi đái trong nhà tắm, và hắn đứng mặc cái quần ướt sũng, chết lặng nhìn tôi, như thể nếu còn tay hắn đã nhún vai luôn rồi, như thể nếu trên người hắn là nước tiểu thì vũ trụ buồn cười thật.

...cần người giúp một tay.

Vâng, ai cũng cần tay. Titan. Sợi cácbon. Tích hợp hệ thần kinh. Cảm nhận được nóng lạnh với độ nhạy năm trăm mười hai. Ăn đứt cả tay thật. Ai cũng cần tay. Và chân. Và một cái ruột kết mới. Ruột tôi còn một nửa. Tổ sư bố, tôi có quả ruột kiểu chấm phẩy. Tôi đang khỏa thân giữa lớp, và cô Phister đang hỏi tôi một câu về ngữ pháp. Tôi đái dầm trong khi những đứa khác phá ra cười. Vòi hoa sen xuất hiện khắp nơi, bắn đất và mảnh văng vào trong lớp. Lũ trẻ vừa cười vừa lăn ra chết. Tôi nhớ lại quy tắc dùng dấu chấm phẩy; câu ở hai bên dấu phải có chủ vị đầy đủ. Người ngợm đầy đủ. Toàn vẹn. Chẳng mấy người có nữa.

Anh đang nghe không đấy?

Tôi đang nghe. Tôi đang chú ý. Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra cả, nhưng tôi đang chú ý. Tôi vừa nghe vừa đờ đẫn há hốc mồm, tin rằng cái gã bên cạnh biết mình đang làm gì. Tôi sẽ làm theo hắn. Ai đó khác đang làm theo tôi.

Đào? Alô? Anh lính ơi, có đó không?

Tôi tỉnh dậy trong túi ngủ của mình. Có tiếng lạch xạch phát ra từ khoang phía trên. Cricket gác đầu lên người tôi, ngáy o o. Khi tôi chớp mắt xua đi cơn ác mộng, nó cựa người và giương đôi mắt nhắm hờ nhìn tôi. “Tổ sư,” tôi nói. “Dậy nào. Phải lên thôi.”

Tôi trèo ra khỏi túi, dù bị Cricket tìm cách cản trở, đầu nó nặng cả tấn, chân đạp lên tay tôi. Tôi trần như nhộng phóng ra thang và vội vã phi lên, phun ra câu chửi khi gối bị va cái bốp. Giật lấy micro, tôi phì phò đáp, giọng nghe có phần hụt hơi và rất chi là hấp tấp, “Đây... Alô? Ê. Tôi đây. Sao đó?”

Tôi nuốt khan và thở ra rồi hít một hơi sâu. Sau đó tôi nhớ phải nói thêm: “Hết.”

Anh có sao không đó?” Claire đánh điện lại.

“Tôi á? Không sao.” Hớp một hơi. “Khỏe căng. Cô cần gì?”

Tổ sư. Tôi phá giấc anh rồi đúng không? Bên đó đang mấy giờ? Tôi vẫn sống theo giờ Houston. Mẹ, tôi lúc nào cũng theo giờ Houston. Anh muốn gọi lại vào buổi sáng không? Sáng theo giờ anh? Hết.”

Tôi sẵn sàng ngồi nghe cô ta nói thế này đến trọn kiếp. Thi thoảng chỗ tôi cũng được tàu ghé qua, cho tôi cơ hội kháo chuyện với mấy ông thương lái và cơ trưởng tàu kéo quặng. Họ cập nhật tin tức thể thao và tình hình chiến tranh cho tôi, và thường hai loại tin nghe không khác nhau mấy. Nhưng lần này có người ở ngay nhà bên, ăn ngủ ở đó. Cách chỉ mấy trăm cây.

“Không, tôi tỉnh rồi,” tôi cam đoan. “Cần tôi giúp gì?”

Lần này tôi sẽ ăn vận tử tế. Tôi vuốt mặt, cảm nhận nước da nhẵn nhụi. Tôi ngửi thử nách.

Tôi cần anh phát sóng GWB quét toàn diện. Tôi đang loay hoay hiệu chỉnh cái thứ đồ mắc dịch này, nhưng ở đây lắm phế liệu quá. Không lọc nhiễu được.

À phải rồi, mớ phế liệu. Cái đó lỗi tại tôi. Do tôi gây ra. Xin lỗi nhé.

“Ờ, được rồi,” tôi nói, cảm thấy thất vọng vì việc này ngồi đây cũng làm được. “Không thành vấn đề.” Tôi ra bảng điều khiển và tiếp điện cho cái máy GWB để nó phát hết công suất. Đèn hơi mờ đi trong lúc mấy bộ tụ điện khổng lồ dưới đây hai khoang nạp năng lượng. Tôi thử hình dung cảnh Claire đứng bên kia, quan sát bảng điều khiển của mình, vừa nhìn vừa đợi. Tôi mường tượng cảnh cô mặc chiếc quần bó và cái áo ba lỗ. Tóc cô cột đuôi ngựa. Vài sợi tóc vương ngoắc ra sau tai. Mái tóc đỏ. Cái màu rỉ sắt.

Khi nào bên anh xong cứ phát nhé,” cô ta nói.

Khi đèn báo SÓNG SẴN SÀNG chuyển xanh, tôi ấn cái nút kim loại bên dưới nó. Mặt mày tôi xây xẩm, như thể các panô trọng lực dưới chân lại giở trò, nhưng kì thực đó chỉ là thứ sóng luôn khiến tôi thấy dễ chịu và tê tái mỗi lần tựa đầu vào cái GWB. Liều lượng lần này lên kịch trần. Đèn thoáng nháy đỏ rồi tắt luôn. Cricket gầm gừ tôi.

Xem chừng ngon lành rồi,” Claire đánh điện báo. “Muchas gracias[3]. Giờ mà có quầy rượu nào quanh đây, tôi sẵn lòng đãi anh một chầu.

Tôi nhìn cái micro trên tay đăm đăm. Tôi liếc sang Cricket, sau đó sang cái ống nối và tâm trạm. Tôi bóp cái micro, cứ thế làm tới mặc dù biết mình không nên.

“Tôi có ý này còn hay hơn,” tôi nói.

❀ ❀ ❀

[1] Ám chỉ hoa liễu.

[2] HL: gốc là VD, viết tắt của venereal disease, tức bệnh hoa liễu.

[3] Muchas gracias: câu cảm ơn bằng tiếng Tây Ban Nha.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.