Gần như ngay khi mấy con tàu xuất hiện, một chiếc liền tan thây. Sự tình diễn tiến quá nhanh, mới đầu tôi cứ tưởng rằng đó là do va chạm, rằng có chuyến tàu nào không ghi trên lịch trình của chúng tôi băng qua khu này với vận tốc hai mươi lần ánh sáng và lãnh một cái kết thê thảm trong bãi tiểu hành tinh. Thậm chí tôi còn thấy hơi chút tội lỗi vì chưa biết chừng trạm Claire đang không phát sóng để chúng tôi thí nghiệm – chỉ có điều tôi cảm thấy trạm đang hoạt động, và trạm tôi cũng đang thực thi nhiệm vụ, thế nên trường hợp đó không thể xảy ra.
Luồng suy luận trên cùng mấy thứ khác quay mòng mòng trong não tôi chỉ trong vừa đúng mấy giây các chất dễ cháy trên con tàu kia sáng bừng lên và nở rộng thành một khối cầu da cam và rồi đứng bất động.
Thứ còn sót lại là tàu Reaper của bọn Ryph, một trong những tuần dương hạm cỡ lớn của phe địch, các cánh trước nhồi nhét vô số ụ laze và giá treo tên lửa. Nỗi kinh hoàng của vũ trụ. Loại tàu duy nhất từng đánh bại tôi. Thứ quái thai từ ác mộng bước ra.
Ác mộng của tôi.
Cricket bật dậy khỏi lòng tôi. Con warthen gầm gừ và giương vuốt cào ô cửa. Tay Claire bấu chặt vào tay tôi. Ngoài hành động đó ra chúng tôi đông cứng người, quan sát con tàu vẫn chưa biến khỏi ô cửa. Chưa biến khỏi ô cửa vì nó đang lao thẳng đến chỗ chúng tôi.
“Đi, đi,” tôi nói, cố không lên giọng, cố giữ bình tĩnh. Tôi chỉ thoáng thấy con tàu vừa hóa siêu tân tinh, nhưng xem chừng đó là tàu Talon của hải quân. Hẳn chúng vừa rượt đuổi nhau trong vùng siêu không gian nên khi chui ra mới đâm sầm vào nhau như thế. Cuộc chiến đã lan đến đây. Lan đến đây thật cha nó rồi. Và chúng tôi là miếng mồi ngon ơ. Không – chúng tôi là đĩa cá thơm lừng bày trên cái mâm NASA trắng.
Claire phóng xuống đường ống dẫn ra khoang điều khiển. Tôi bắt Cricket đi trước, quan sát đuôi nó vụt vù vù trong môi trường vô trọng lượng và chân nó quẹt thành ống cho đến khi nó sang nơi có trọng lực ở đầu bên kia. Tôi theo ngay sau họ.
“Ra tàu cứu sinh,” Claire nói, phóng về phía cái thang.
Tôi chạy ra chỗ máy QT và nhắn vội cho NASA: bi tan cong[1]. Tôi bỏ sạch dấu má vì chúng tôi không còn thời gian nữa, chứ quy chuẩn không phải thế. Sau đó tôi đuổi theo Claire, băn khoăn không hiểu sao tàu cứu sinh lại là lựa chọn hợp lý hơn cái trạm. Bọn tôi không có tàu đủ sức chạy thoát chiếc Reaper. Tôi lắng nghe tiếng chuông báo vật thể tiệm cận xem hạm đội mình có đang đến không. Hoặc hạm đội chúng. Phải có hải quân đến chúng tôi mới sống được. Sao giờ này còn chưa đến?
Chúng tôi xuống thang hết tốc lực. Ham muốn chạy ra khung cửa sổ quan sát chiếc Reaper thực khó cưỡng. Vì không thấy nó ở đâu, nỗi lo mình sẽ bỏ mạng bất cứ lúc nào cứ lơ lửng trên đầu – chỉ cần một quầng plasma chói lòa, và sau đó các phân tử cấu thành nên chúng tôi sẽ trộn vào khoảng không.
Thêm một lần thang nữa. Khu sinh hoạt của Claire. Cái giường nơi chúng tôi lần đầu làm tình. Một mớ đồ của tôi. Vài bộ quần áo tôi để bên này, gấp ngay ngắn cạnh đồ của cô. Giữa giường là một vệt xoáy lõm do Cricket tạo. Toàn bộ những dấu tích của một cuộc đời thoải mái, hạnh phúc lướt qua khóe mắt tôi. Những thứ tôi sẽ không bao giờ thấy lại. Những thứ tôi không bao giờ còn cơ hội cảm nhận. Tôi đã về lại tiền tuyến. Về lại chiến hào. Nhớ nhung quê nhà. Khao khát được về quê.
Tôi theo Cricket xuống cây thang kế, phải trượt một quãng trong khi nó chỉ cần nhảy phát đã đến nơi. Không vũ khí, không tàu chiến, vô phương tự vệ. Nhưng tôi đang lên kế hoạch, kiểu kế hoạch đầy tuyệt vọng, tìm cách giúp Claire và Cricket toàn mạng thoát được khỏi đây.
Trước khi xuống lần thang tiếp theo, tôi tóm lấy cây cờ lê điều chỉnh to nhất trong tủ đồ. Lần thang cuối này tôi leo xuống chậm hơn, một tay bám bậc thang, tay còn lại giữ món đồ. Còn năm bậc cuối thì tôi nhảy luôn xuống. Claire đang trong tàu cứu sinh của trạm mình, lớn tiếng bảo tôi vào tàu. Cricket đang đứng trong chốt khí, ngoái cổ nhìn tôi, đuôi cúp giữa hai chân, cảm nhận nỗi sợ của chúng tôi. Nó chỉ biết rằng những người bạn loài người của mình đang run chết điếng.
“Vào,” tôi nói, vẫy tay xua Cricket.
Nó lưỡng lự. Nó biết tôi đang nghĩ gì.
Tôi ủn mông Cricket. “Đi nào,” tôi bảo nó. Tôi hình dung cảnh mình cũng vào tàu cứu sinh. Tôi cố tin lấy nó. Để Cricket tin theo nốt.
Nhờ có tôi đẩy và Claire kéo, chúng tôi đưa được Cricket qua chốt khí và vào trong tàu cứu sinh. Tôi thậm chí còn không nghĩ đến chuyện rướn vào hôn cô lần cuối. Có quá nhiều thứ diễn ra trong đầu tôi. Đã bao ngày tôi đứng trong một chốt khí hệt thế này và nghĩ về một số phận tương tự, duy một điều chẳng bao giờ vì một mục đích cao thượng như hiện tại. Tôi bấm nút đóng cửa ngoài tàu cứu sinh lại, sau đó đóng cửa chốt khí bên tôi, và rồi tôi cho tàu tách khỏi đai neo. Cầm chiếc cờ lê như cây gậy bóng chày, tôi vụt một cú cật lực vào bảng điều khiển. Rắc một tiếng, và rồi xì xì, lửa điện bắn tóe, và mùi điện đoản mạch bốc lên. Tôi thoáng thấy Claire nhìn mình chằm chằm bên khung cửa con tàu cứu sinh đang trôi dần đi.
Buông cây cờ lê, tôi chạy ra chỗ tàu cứu sinh của mình. Tôi biết âm thanh không truyền được qua chân không. Cái này tôi biết. Tôi biết con thú cưng và người yêu tôi – hai người bạn tuyệt vời nhất miền vũ trụ này của tôi – đang trôi ra xa. Nhưng tôi dám thề mình nghe thấy tiếng tru bi ai của Cricket. Tôi dám thề mình nghe thấy tiếng Claire hỏi tôi nghĩ cái quái gì thế. Con warthen của tôi là loài ngoại cảm, thế nên nghe giọng nó tôi còn hiểu được. Còn về phần Claire thì đây cũng đâu phải lần đầu tôi mường tượng linh tinh giữa lúc căng thẳng.
• • •
Ngồi trong buồng lái tàu cứu sinh, tôi tách khỏi trạm và xoay tàu lại rà soát khu vực. Với lên trên đầu, tôi bật rađiô lên. “Claire, em có đó không?”
“Em đây. Anh đang làm cái mẹ gì thế?”
Giọng cô pha đầy tiếng nhiễu và vẻ giận dữ. Tôi nghe thấy tiếng người lính trong cô, không thấy bóng dáng chuyên viên tinh chỉnh trạm tín hiệu đâu nữa. Khó mà tin nổi hồi trước và bây giờ chúng tôi là hạng người nào.
“Nghe kĩ này,” tôi nói. Tôi quan sát tàu Reaper tới gần. Nó vẫn đang tiến về phía trạm. Tôi kích hoạt động cơ đẩy và phi ra chỗ nó. “Anh muốn em đi ra tiểu hành tinh to gần nhất tìm thấy được. Dùng càng tàu tóm lấy nó và ngắt động cơ đi. Đợi hải quân đến. Đừng bật rađiô. Nghe rõ không?”
“Anh đang làm gì đấy?” Claire hỏi. Và tôi nhận ra lẫn vào giọng cô không phải tiếng nhiễu. Đó là tiếng Cricket. Vừa rít vừa gầm gừ.
“Đi luôn đi,” tôi bảo cô. “Trước khi thêm tàu Ryph xuất hiện. Anh xin em đấy. Đi đi.”
Nghĩ tới chuyện cô và Cricket có mệnh hệ gì mà nước mắt chảy thành dòng xuống má tôi. Chiếc tàu chiến chỉnh hướng bay về phía hai con tàu cứu sinh. Tôi không có động cơ đẩy hay động cơ điều khiển phản lực để vượt mặt nó. Tôi chẳng có vũ khí nào ngoài sự tuyệt vọng. Tôi giữ chắc tay trên cần điều khiển, sẵn tinh thần né luồng đạn bắn tới, nhưng tàu địch biết thừa tôi không phải mối đe dọa. Nó cứ tiến về phía trước. Tôi xông đến chặn đường. Trên máy quét, tôi thấy Claire cũng đang cho tàu bay hết tốc lực. Cô đang hướng về bãi đá. Đúng là một người lính giỏi. Cô hiểu không cách nào cản tôi được nữa, và đây không phải một bộ phim với cảnh người hùng và nữ chính thổ lộ tình cảm cho nhau trong khi kẻ xấu kiên nhẫn đứng đợi để có một màn kết kịch tính. Đây không phải một bộ phim các nhân vật có thời gian ngồi không, chôn chân tại chỗ. Đây thậm chí còn không phải một bộ phim có nhân vật người hùng. Đây chỉ có hai người ở sai nơi, sai thời điểm.
Tôi chỉnh đường bay giả đò như định lướt qua chiếc Reaper chạy thoát thân. Mục đích là để câu giờ cho Claire. Thêm một mục tiêu nữa. Tôi biết bọn Ryph đến đây để làm gì; tôi đã từng thực hiện những nhiệm vụ tương tự phía bên kia chiến tuyến. Chúng sẽ phá hủy một trạm và gắn bom lên trạm kia. Hoặc gắn bom cho cả hai trạm. Nhưng chúng sẽ giữ lại ít nhất một trạm để kiểm soát vùng không phận này. Chiến tranh khi xưa cũng áp dụng nước cờ này cho những cây cầu, một loại mục tiêu luôn được ưu tiên đánh chiếm và giăng đầy kíp nổ. Không có trạm tín hiệu thì không thể qua được khu này. Bọn Ryph hẳn đã bẻ được mã tần số GWB của chúng tôi, tương tự như chúng tôi bẻ được mã bọn chúng. Tôi suy luận như một người lính, lái tàu như phi công, và tính kế như một gã si tình.
Chiếc Reaper phi về hướng tôi. Vẫn chưa nổ phát súng nào. Claire đã đi được nửa đường ra bãi tiểu hành tinh. Khi còn một thoáng nữa là xẹt qua nhau, tôi quay ngang tàu, toan đâm chiếc Reaper. Tên phi công Ryph mau tay thật; Hắn giật sang bên né đường, nhưng tôi lại đang quay vòng, vừa phi đến trước vừa xoáy thuyền lại, và tôi duỗi tay lấy mẫu gấp dưới mũi tàu ra, với ra ngoài, dãn con tàu của mình dài hết mức có thể, chỉ cần quệt được một phát, gây va chạm ở tốc độ tối đa, để đồ súc sinh kia thấy rằng tôi là mối họa, để hắn tập trung vào tôi...
Tay lấy mẫu quật vào cánh sau của chiếc Reaper nghe keng. Tiếng ồn đinh tai nhức óc. Tôi va vào cửa kính bên, mớ đai an toàn của NASA đã đứt bựt, bởi vốn dĩ chúng đâu được chế ra để phục vụ mục đích này. Mắt tôi tóe sao. Và rồi có tiếng xì. Chuông báo động réo lên khi khoang lái bắt đầu giảm áp. Cái lạnh tràn vào. Thân tàu đã vỡ. Các chòm sao hóa vệt mờ ảo khi con tàu cứu sinh quay tít thò lò giữa vũ trụ, và trong thoáng tỉnh táo ngắn ngủi cuối cùng tôi tự hỏi liệu nãy mình có khiến kẻ địch thiệt hại nặng hơn bản thân không. Chút hi vọng đầy nóng giận trước khi một vách ngăn trong tàu cứu sinh của tôi không còn trụ được nữa, và toàn bộ khí nén phụt hết ra ngoài, kéo tôi theo cùng.
Khi lộn nhào qua phần thân tàu nát và lọt vào giữa những vì sao cô độc và tĩnh lặng, phổi tôi bắt đầu bỏng rát. Người ta nói nếu nhịn thở thì sẽ sống được ngoài khoảng không lạnh lẽo của vũ trụ đến gần một phút. Những giọt nước mắt giá băng che mờ tầm nhìn của tôi, và tôi chẳng hiểu sao trên đời lại có người muốn nín hơi làm gì cơ chứ.
❀ ❀ ❀
[1] Gốc là undr attck, viết tắt của under attack, tức bị tấn công.