Trên trời đêm có hàng tỉ ngôi sao – và một ngôi đang nháy mắt với tôi.
Chỉ có điều đốm sáng nhấp nháy này không phải ngôi sao. Nó ở cách đây tầm trăm cây, xem chừng phát ra từ một trạm tín hiệu khác, tương tự trạm tôi. Nó xuất hiện từ tháng trước khi một tàu kéo nhảy ra từ vùng siêu không gian và neo nó ở đó. Tôi không rõ nó sẽ ở đấy luôn hay còn đi tiếp – đôi khi các tàu kéo thương mại kiểu đó mượn vùng không gian hẻo lánh của tôi làm ga xép. Nhưng sáng nay, trạm kia đi vào hoạt động. Có vẻ tôi có hàng xóm rồi.
Tôi nhắn hỏi NASA qua máy QT, nhưng họ chỉ nói mỗi câu là vụ tai nạn tàu chở hàng mấy tháng trước cho thấy cần có hệ thống dự phòng. Nó gợi tôi nhớ lại một ngã tư tại thị trấn quê tôi ở bang Tennessee ban đầu chỉ cắm cái biển báo dừng là đủ, thế rồi một ngày nọ có đôi trai gái bị xe tải chở gà cày nát người. Mấy tuần sau cột đèn giao thông đầu tiên ở quê tôi xuất hiện. Cái cột đèn ấy nhấp nháy vàng suốt đêm, bảo vệ sự yên bình, và người lớn trong thị trấn bàn tán đầy nghiêm trọng về ý nghĩa của thứ thiết bị vừa đường đột chen chân vào cuộc sống của họ.
Cách đây trăm cây số, một ngọn sáng nháy mắt với tôi. Tôi biết thế nghĩa là sao. Đây là lời nhắc nhở đầy lạnh lùng về thất bại của tôi. Về cái xác tàu tan hoang và những sinh mạng đã mất. Nếu biển báo dừng mà biết xấu hổ, tôi nghĩ hẳn đây sẽ là những gì cái biển ở quê tôi cảm thấy. Phải đứng đó, không cựa quậy được, kinh hoàng chứng kiến cảnh đôi trẻ bị đâm chết, lông và xác gà vương khắp nơi, phải nghe tiếng quang quác náo loạn, và mấy tuần sau một nhân vật áo cam nào đó đến nhổ biển đi và lắp đặt một kẻ thế chân.
Con warthen rúc vào người tôi, có lẽ vì những suy tư đầy tội lỗi ấy. Nó tên là Cricket. Con này như một dạng chó Labrador lai báo, tâm tính đảo thất thường giữa hai thái cực của hai loài. Có thời nó muốn giết tôi, nhưng giờ bám tôi như cún con. Tôi đoán warthen là loài ngoại cảm, có thể cảm nhận được tâm trạng và thậm chí là suy nghĩ của người khác. Khi gã thợ săn tiền thưởng chủ cũ của nó chết, nó đeo dính lấy tôi. Với cái kiểu suy nghĩ u ám như tôi, nó làm thế có lẽ hơi dại.
Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về loài này, nhưng trong kho lưu trữ gần như không có chút thông tin gì, và tôi cũng đâu thể ngang nhiên gửi yêu cầu nghiên cứu cho Houston. Cuộc trò chuyện nảy sinh từ đó sẽ diễn ra như sau:
Điều hành viên trạm: “Thưa sếp, anh qua đây một chút được không ạ? Em vừa nhận được... à, một yêu cầu nghiên cứu có thể nói là hơi bất thường từ trạm 23.”
Điều hành viên trưởng: “Để tôi xem. Hmm. Muốn tìm hiểu về warthen à? Mà này, đây là tay nuôi hòn đá đúng không?”
Điều hành viên trạm: “Vâng thưa sếp. Vẫn anh này. Trạm anh ta còn một vấn đề hoàn toàn không liên quan nữa. Ý em là, em tin hai việc này trăm phần trăm tách biệt, không có gì liên đới với nhau hết, nhưng mức tiêu thụ O2 trong toàn trạm anh ta đã tăng lên năm mươi phần trăm, và anh chàng này xử chỗ đồ ăn nhanh gấp đôi bình thường.”
Điều hành viên trưởng: “Và giờ hắn muốn biết cách nuôi và chăm sóc một con thú bốn chân ngoài hành tinh lớn thường hay được thợ săn tiền thưởng dùng?”
Điều hành viên trạm: “Dạ đúng, thưa sếp.”
Điều hành viên trưởng: “Hình như mới đây tay này có đụng độ với một đám thợ săn tiền thưởng đúng không?”
Điều hành viên trạm: “Em nghĩ vậy, thưa sếp. Anh ta vừa trải qua một phiên trực đầy biến cố.”
Điều hành viên trưởng: “Có khi nào vụ O2 và thức ăn bắt đầu nảy sinh trùng lúc diễn ra vụ thợ săn không?”
Điều hành viên trạm: “Thật tình mà nói, sếp ạ, anh nhắc em mới để ý, em tin cả hai vụ việc xảy ra trong cùng quãng thời gian. Cùng cả ngày luôn.”
Điều hành viên trưởng: “Thế à.”
Điều hành viên trạm: “...”
Điều hành viên trưởng: “...”
Điều hành viên trạm: “...”
Điều hành viên trưởng: “Ờ, tôi cũng không thấy có vấn đề gì. Hắn muốn gì thì gửi nấy đi.”
Ừ thì, đoạn cuối chỉ là hi vọng hão. Và vâng, tôi rất hay tự biên tự diễn những cuộc trò chuyện kiểu này trong đầu. Nhưng ít nhất tôi không diễn to ra ngoài mồm nữa. Ít nhất là không thường xuyên như trước.
Cricket dụi mũi và tay tôi, và tôi nhấc tay lên để nó có thể rúc đầu vào người tôi. Tôi chỉ vào ngọn sáng đang nhấp nháy. “Kia,” tôi bảo nó. “Mày thấy không? Mày nghĩ sao?”
Hai đứa bọn tôi quan sát phông đen của vũ trụ nuốt chửng ngọn sáng, nhổ trả nó ra, sau đó lại nuốt vào. Tôi nhìn cái trạm đăm đăm như bị thôi miên. Cricket giương vuốt cào ảnh phản chiếu của mình.
Quá nhiều câu cần hỏi. Có ai đằng đó không? Một trạm viên khác chẳng hạn? Tôi đã hai lần thử gọi qua đài HF, không một lời đáp. Và NASA không muốn chúng tôi dùng QT cho những trường hợp không khẩn cấp, thế nên tôi không thể cứ năm giây lại mè nheo Houston một lần. Thay vào đó, tôi ở trên này cùng cái GWB, theo dõi ánh đèn đơn độc ấy tắt bật. Tôi ngắm nó đã mấy tiếng rồi. Trước khi thứ này chen ngang lịch sinh hoạt thường ngày của tôi thì tôi tiêu khiển kiểu gì nhỉ? Khi các vì sao ở nguyên vị, thời gian âm thầm bay qua. Nhưng giờ ngoài kia xuất hiện chiếc máy đếm nhịp, tích-tích-tích đo ngày chậm chạp trôi.
Nhờ nghĩ đến hình ảnh tích tắc mà tôi nhớ việc xem giờ. Giờ địa phương đang là 2228. Sắp bây giờ thôi, sẽ có một tàu chở quân băng qua, đưa người ra tiền tuyến. Con tàu đầy nhóc súng đạn và những chàng trai cô gái sẵn sàng khai hỏa chúng. Lớp lớp những anh hùng. Tôi vẫn nhớ hồi mặc quân phục lên máy bay dân dụng về đại đội sau kì nghỉ, nhớ cảnh người ta cảm ơn tôi và vỗ lưng tôi và cảm giác tuyệt hảo khi được lên máy bay trước cả khách khoang hạng nhất. Được tôn trọng. Đó là vì họ không biết tôi làm gì ngoài chiến trường. Nếu biết, họ sẽ phải giữ rịt lấy con, không có chuyện bảo chúng ra cảm ơn tôi.
Tôi cũng nhớ bị mấy người kháng lính theo tâm[1] để ý tại sân bay, những người phản đối cuộc chiến nhưng không thể hiện quan điểm. Mắt họ không có vẻ gì ghét bỏ, chỉ toát lên vẻ thương hại. Sầu não. Biết rằng cần có những người như tôi, nhưng việc phải cần đến tôi không có gì đáng tự hào. Cuối kì thứ hai tôi cũng nhìn nhận về bản thân và về đại đội mình như vậy. Tôi không căm ghét những gì chúng tôi làm bằng căm ghét tính cần thiết phải thực hiện những điều đó. Không ai nên tán dương chuyện này. Ta cần cúi đầu không phải để cảm ơn mà để thấy đau buồn.
Tôi gật đầu với ông gác hải đăng trong ảnh, người đồng nghiệp từ một thời đại khác. Thế rồi tôi thò đầu vào đường ống dài dằng dặc dẫn vào khu chính của trạm. Kéo một phát vào thành ống, tôi phóng xuống dưới.
Hoặc phóng sang ngang.
Hoặc phóng lên trên.
Trong mấy giây trước khi sang nơi có trọng lực ở đầu bên kia, phương hướng trở nên vô nghĩa. Tôi vặn người giữa không trung, cho chân xuống dưới, gập chân lại, rơi vào khoang điều khiển, và thụp người tiếp đất – đúng cái hành vi chơi ngông đội nghiên cứu viên bảo tôi chớ dại thử. Nhờ được cảnh báo mà tôi nảy ra ý tưởng làm trò ấy.
Tôi mau chóng né ra trước khi Cricket đáp xuống ngay chỗ mình vừa đứng. Nó lắc đầu gầm gừ. Nó vẫn ghét cái cảm giác chóng mặt, nhưng còn ghét phải rời khỏi tôi hơn. Đủ ghét để học cách lên xuống thang, và thậm chí còn biết xoay sở di chuyển trong cái ống vô trọng lực.
Xin công nhận, có con này trên trạm cũng vui. Có lẽ đó là lý do tôi giấu nó trên chỗ cái GWB khi hải quân đến dọn tàu gã thợ săn tiền thưởng cùng cái xác vô hồn của gã. Sau khi họ đi rồi, tôi lên thì thấy nó đang diễn mấy trò điên điên, thế tức là cái GWB cũng ảnh hưởng đến đầu óc nó như đầu tôi. Ai mà biết được, có khi còn ảnh hưởng nó nặng hơn. Nó cảm nhận được suy nghĩ, hoặc pheromone, hoặc cái gì đó. Hoặc có thể não nó chỉ đơn thuần nhạy hơn. Tôi chỉ biết NASA vẫn đang cách ly tôi, thế mà tôi vẫn nhặt sinh vật ngoài hành tinh về nuôi.
Như tôi đã nói đó, tôi không giỏi làm việc này.
Mớ phế liệu rải trong vành đai tiểu hành tinh là dẫn chứng.
Vì thế mà tôi nghi NASA cho cái trạm mới ra đây không phải để đề phòng sự cố kỹ thuật mà để có nhân sự dự phòng. Có lẽ vì là anh hùng chiến tranh đầy hiển hách nên họ khó có thể bãi miễn tôi. Có lẽ họ hi vọng tôi sẽ trọn đời đóng tại tiền đồn này, ở nơi không vướng víu gì ai. Có lẽ cái trạm này là chương trình hưu trí của tôi. Nơi họ ép tôi về vườn. Nơi họ tống những người hùng không còn đóng góp được gì nữa.
Suy nghĩ của tôi khiến Cricket gầm gừ, và tôi quét luồng tư tưởng tăm tối đó đi. Nuôi con warthen này lợi ở chỗ đó. Nó là lý do tôi ngưng toan tính đầu trần nhảy ra ngoài chốt khí. Lần cuối cùng ngồi trước cửa chốt khí và nhập ba số đầu của mã đè lệnh vào là ngày tôi nhận nuôi cái con thú kì khôi này. Lần tiếp theo vừa mới nghĩ về chuyện đi xuống dưới đó, Cricket hành xử như sắp xé xác tôi ra đến nơi. Nó đi vòng vòng quanh cầu thang vừa khè vừa gầm gừ và giương vuốt cào tôi nếu tôi đến gần. Có lẽ đây chính là liệu pháp điều trị trầm cảm lý tưởng: một khẩu súng biết đọc trí óc luôn chĩa vào đầu mình. Nó giúp tôi tập kìm nén những ước muốn u ám.
Tất nhiên, kìm nén mọi sự lại không giúp trị tận gốc rễ tác nhân gây bệnh. Nhưng tôi đã từ bỏ niềm tin rằng bệnh mình có thuốc chữa.
Tôi kiểm tra máy quét và các thông số trên bảng điều khiển, sau đó lại liếc xem giờ. Tàu chở quân đến rồi. Tôi đợi, đứng ở tư thế nghiêm. Đại đội cũ của tôi ở trên con tàu này, những người anh chị em đã cùng tôi đổ máu, cái số ít ỏi vẫn còn sống, vẫn phục vụ, vẫn còn đủ tứ chi. Ngay khi thấy trên máy quét lực hấp dẫn xuất hiện dao động nhẹ, tôi giơ tay chào. Chào những người tôi phụ lòng. Chào những người tôi đã phản bội. Và chào những người không còn lên trên con tàu đó được nữa.
Tôi đã tiết lộ sự thật về hành động anh hùng của mình cho Scarlett trước khi cô ta chết. Tôi nói với cô ta rằng đáng ra chỉ cần bấm nút là tôi đã có thể hủy diệt nguyên một tổ lũ sâu bọ ngoài hành tinh. Tôi có thể giết chết hàng tỉ. Vụ nổ sẽ giết luôn tôi và hai đại đội lính nữa, nhưng từng có nhiều đại đội phải hi sinh vì những thứ vặt vãnh hơn. Chưa biết chừng tôi đã có thể lật ngược tình hình ở khu sáu. Từ đó đến nay thêm tám hành tinh đã thất thủ, và cuộc chiến đang đâm xuyên qua khu bảy và lan ra đây. Bọn Ryph đang thừa thế tấn công.
Nhưng có một hôm, tôi đã thấy chúng phải rút quân. Đó là hôm tôi được huân chương. Hôm tôi không làm gì hết. Tất cả những gì tôi thực hiện là chùng tay dù đáng lẽ tôi đã có thể giết hết bọn quái vật chưa sinh ra đời kia. Chỉ có điều vào thời khắc đó, trong mắt tôi, tổ đầy nhóc những tên bọ tí hon chưa hề làm gì sai trái cả.
Chắc tôi không giỏi nhìn toàn cảnh. Đến duy trì cái lon sắt đã trở thành thế giới của mình này đây mà tôi còn chật vật. Tôi chỉ là một tay lính phế phẩm xuất thân tỉnh lẻ từ nơi hẻo lánh của một hành tinh già cỗi và xoay sở trở thành được một trạm viên trạm phát tín hiệu, không hơn không kém.
Và còn không phải là trạm viên giỏi nữa.
❀ ❀ ❀
[1] Kháng lính theo tâm: gốc là conscientious objector, chỉ những người từ chối thực hiện nghĩa vụ quân sự vì lý do luân lý, tín ngưỡng, tự do tư tưởng, hoặc khuyết tật.