Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
37

❊ ❊ ❊

Tay cầm laptop, Emma đi như chạy vào phòng “Moi”, thấy Pierre đang đứng trước cửa sổ mở, xoay xoay một cách bực dọc hai hòn bi Tàu trong lòng bàn tay. Một cơn gió lốc bất chợt làm cánh cửa đóng sập lại. Bên ngoài, bầu trời chia hai. Một nửa còn xanh, nửa kia đã sầm tối. Trên lối đi, bãi cỏ bị bóng mây che phủ cũng có một nửa màu lục ngọc bảo. Màu lục lo âu, Pierre tự nhủ, đưa tay đóng cửa sổ lại và hạ màn sáo xuống. Cơn dông đang đe dọa.

Apollon.

Latone.

Anh đã không thử mật khẩu thứ ba trong lúc Emma bỏ đi ra ngoài để đọc thư, vì sợ hệ thống đóng lại. Sau đó, vài thao tác mà anh biết để “bẻ” các mật khẩu sẽ tỏ ra vô dụng. Anh cảm thấy thế rồi. Người ta không dễ gì mà giải được mật mã do Dan Barett lập ra.

— Pierre, em có nó rồi! - Emma hét lên. - Em có mật khẩu đĩa CD! Dan cho em trong bức thư anh ấy!

Mi mắt nàng ửng đỏ, như thể vừa khóc. Nàng đã bỏ hơn hai tiếng đồng hồ ngồi một mình trong nhà âm nhạc để đọc thư Dan. Một cuốn tiểu thuyết thực sự đó, Pierre nghĩ thầm, tức tối. Dù sốt ruột anh vẫn không muốn quấy rầy nàng. Anh đã đi một vòng xem ngôi nhà và đến lục lọi cái máy tính trung tâm, nó điều khiển những vật dụng mới lạ của biệt thự: nhiệt độ hồ bơi thay đổi theo dự báo thời tiết, khởi động việc chiếu sáng trong vườn, được đáp ứng theo ánh sáng tự nhiên, hay còn là những hình ảnh hiện ra trên các màn hình plasma, được điều chỉnh theo sở thích của khách… Anh còn giải trí bằng cách thay đổi một vài thông số. Phản xạ cũ của một tin tặc đó mà.

Rồi anh lên lại phòng và bắt đầu ngẫm nghĩ. Tại sao Emma không trở lại? Barett kể cho nàng chuyện gì? Không lẽ nàng mất hai giờ chỉ để giải đoán một mật khẩu tin học sao? Không phải thế. Bức thư chắc chứa đựng một cái gì khác. Rất có thể là những điều tâm sự. Nhưng loại tâm sự nào đây? Và với giọng điệu nào? Barett nói chuyện với Emma như thế nào trong sự riêng tư?

Anh giằng co nhiều trong đầu nhưng vô ích, tính tò mò của anh đã làm nổi lên những câu hỏi khó chịu. Anh lại nghĩ đến Gold Beach, dù không muốn chút nào. Tình yêu ở Cap Manvieux. Nữ tính bất ngờ đến khó tin mà anh phát hiện ở Emma, vẻ dịu dàng mà anh bây giờ mới thấy thỉnh thoảng lộ ra dưới cái mặt nạ độc đoán. Thêm một lần nữa, anh cảm thấy tổn thương do cơn ghen gây ra mà Granier, lần này, không có trách nhiệm. Ông chủ đã chết của Controlware có còn yêu Emma trước khi qua đời không? Và nếu như không còn yêu nữa thì tại sao ông lại chọn Emma để ký thác bí mật của mình? Tất nhiên, Pierre có thể nghĩ ra là người ta có thể đặt cả lòng tin cậy tuyệt đối vào một người mà không nhất thiết muốn chia sẻ cuộc đời mình với người đó. Ngay cả anh nữa, vài ngày trước đây thôi, hẳn không hình dung là mình có thể sống chung với một người đàn bà như nàng.

Anh quay mắt nhìn chỗ khác khi nàng ngồi xuống living bed, trước máy tính của Barett.

— Em có mật khẩu rồi, - nàng lặp lại, - ta bắt đầu nghe?

Nàng đưa tay cầm con chuột.

— Không, Emma! Để anh làm.

Anh đặt các viên bi Tàu lên lò sưởi, đến gần nàng rồi tự ý khởi động máy tính.

— Tùy anh thôi, - nàng nói, nhường chỗ cho anh.

Một phản xạ do tổ tiên truyền lại của mấy “gã trượng phu”, nàng nghĩ một cách chắc nịch. Không để bàn phím vào tay đàn bà. Như ngày xưa người ta không để họ cầm tay lái xe hơi.

Trên màn hình, cửa sổ đang chờ mật khẩu vẫn chưa có gì hiện ra.

— Gõ “00 = 1”! - Nàng ra lệnh. - Em sẽ giải thích cho anh sau.

Đúng là một thói tật kỳ quặc!

— Số không à? Mà là cái gì đây chứ?

— Em sẽ giải thích sau. Gõ đi…

— Nhưng cái gì?

— Số không lũy thừa không bằng một. Em xin anh!

Anh chuyên viên tin học nhớ lại bài học toán của mình: “Bất cứ con số nào được nâng lên lũy thừa không thì bằng một.” Nhưng tại sao Barett lại sử dụng một mật khẩu như thế? Tại sao không là Neptune, Flore hay Bacchus, những tên bạn nhỏ của Apollon trong công viên Versailles kia chứ? Sẽ vô ích, nếu cứ đặt ra các câu hỏi mà anh sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời.

Anh gõ công thức đó trên bàn phím rồi nhấn Enter.

Xin vui lòng xác nhận mật khẩu. Hãy nói sau khi nghe tiếng “bip”.

Chương trình này đòi hỏi sự xác nhận bằng giọng nói. Pierre sắp sửa mở miệng nói lên cái công thức toán đó thì Emma chặn ngang.

— Chờ đã! Để em!

— Số không. Lũy thừa. Số không. Một. - Nàng phát âm rành rọt năm từ này với giọng rắn rỏi.

Đĩa CD-Rom mở ra.

Một lần nữa, phần mềm đó đã được lập trình để nhận ra giọng nói của nàng.

— Khó tin thật! Ông ta đã thu âm ngay khi em đang nói các từ này phải không?

— Em không nhớ nữa, nhưng chắc chắn là anh ấy đã làm em nói chúng ra, vào một dịp riêng nào đó, mà em không để ý.

Danh sách các tập tin được chứa trong cái CD-Rom bây giờ hiện ra trên màn hình. Pierre nín thở, đưa con trỏ chỉ vào từng tập tin một. Có khoảng một chục. Ở giữa danh sách, anh ngừng trên hai tên.

Backdoor 1.0.

Backdoor 2.0.

— Anh nghĩ là đây rồi.

Bên ngoài, những hạt mưa đá bắt đầu đập vào cửa kính. Tiếng còi hụ vang rền. Chắc là một xe cứu thương đang phóng nhanh trên con đường bên cạnh.

Pierre nhấp chuột liên tiếp trên hai tập tin backdoor. Mỗi lần như thế, màn hình lại hiện đầy những hàng mật mã nối tiếp nhau.

[…]

dc c9 b0 42 jnp dx 75 push $0x42b0c9dc #Protoco10x1 nov $0x101001, %eax lea dxffffffD(%ebp), call * %esi xor %ecx, %ex

[…]

Emma quan sát màn hình từ sau vai Pierre. Thấy khó chịu vì chiếc kẹp tóc bị xộc xệch, nàng đưa tay cột tóc lại theo kiểu đuôi ngựa. Khi nàng nghiêng người về phía trước, anh ngửi được mùi hương tóc nàng tỏa ra xung quanh. Cùng một mùi hương ở Gold Beach.

My God! - Nàng kêu lên. - Có thực sự đây là điều mình tìm không? Anh hiểu cái gì đây không?

— Anh nghĩ là có, - Pierre trả lời. - Theo lô-gích thì tập tin thứ nhất điều khiển cho backdoor mở ra, và tập thứ hai điều khiển nó đóng lại. Em nhìn đây này: op. là opening (mở), và chỗ kia: clos. là closing (đóng).

Nàng đặt bàn tay trái lên vai Pierre, và dùng bàn tay phải chỉ vào màn hình.

Opening… Em hình dung cái đó thì mình không cần. Chuyện xấu đã xảy ra rồi… Chính tập tin thứ hai mới làm mình quan tâm, không phải thế sao?

— Chẳng có gì qua mắt em được.

— Nhưng anh sắp sửa làm gì đây, một cách cụ thể? Anh sẽ truyền những hàng mật mã này vào cái gì đây?

Emma không hề là một nhà lập trình xuất sắc nhưng nàng hiểu biết tin học đủ để đoán ra trở ngại sừng sững trước mặt hai người. Họ đã khám phá ra món thuốc nhưng làm sao uống nó đây? Những hàng mật mã này chắc chắn cho phép sửa chữa những ổ cứng bị bọn tin tặc xâm phạm, nhưng làm sao vào được các bộ nhớ bị ngược đãi này? Tất cả những ổ cứng của tất cả các máy tính trên thế giới hay gần như thế đều đã bị phá hủy! Hàng triệu các đơn vị trung tâm đã bị lây bệnh bởi những bài hát nhiễm độc. Làm sao tiêm thuốc giải độc vào để phục hồi chúng, tất cả và cùng lúc đây? Ta không thể sử dụng cùng một cách thức…

Một tiếng sấm nổ ran, ngăn không cho Pierre trả lời ngay.

— Không có phương tiện nào có thể giúp truyền dịch giải độc một cách toàn bộ, - anh giở giọng thông thái ra nói khi tiếng rền xa dần.

— Nhưng anh có thể đưa nó lên mạng Internet chứ?

— Được thôi… Và gửi thư điện tử đến tất cả mấy đứa bạn thân của anh rồi tụi nó, đến lượt mình, lại gửi thư đến lũ bạn của tụi nó, phải vậy không nào?

Emma giả bộ không biết đến ý mỉa mai của anh. Nàng lắc đầu, và những sợi tóc buộc đuôi ngựa của nàng quét qua vai anh.

— Từ nay đến đó thì bọn khủng bố đã làm nổ tung một nửa thế giới phương Tây rồi.

— Tất nhiên, nếu đó là mục tiêu của chúng.

— Và nếu anh gửi thẳng đoạn đắp vá chương trình vào các máy tính của những công ty nhạy cảm nhất thì sao? Các nhà máy điện hạt nhân, các nhà máy điện, các hãng máy bay, các…

Pierre thở dài:

— Chắc chắn rồi Emma, về mặt lý thuyết thì em có lý đó. Ta có thể làm điều này. Ta có thể thâm nhập vào các hệ thống nhạy cảm… nếu ta chịu khó nhọc như người La Mã ngày xưa! Em thử hình dung xem! Tất cả những công ty cấp nước, ga, xe điện ngầm, tàu lửa, tất cả các phi trường, các nhà máy bào chế dược phẩm… Phải mất cả mấy tháng trời để nhận dạng chúng chứ phải chơi đâu!

Thấy phật ý, Emma đứng dậy, đưa tay một cách máy móc nhét áo sơ mi vào quần tây và đến đứng dựa lưng vào lò sưởi, dưới cái bình đồ của Le Nôtre. Vài hạt mưa đá bự như những hòn bi to theo đường ống khói rơi xuống vỡ tan dưới chân nàng. Không khí đột nhiên mát dịu hẳn.

— Anh thấy kích cỡ mấy hạt mưa đá này không? - Emma kêu lên, dùng các ngón tay cầm một hạt đang tan chảy. - Em yêu tiếng mưa đá rơi. Ban đêm, dưới mái lều, chắc là tuyệt diệu lắm…

Pierre làm bộ không biết đến câu nói đó. Trong những tình huống khác, hẳn là anh sẽ chỉnh ngay người đàn bà Mỹ này, khách hàng quen thuộc của các khách sạn có điều hòa nhiệt độ và chắc chắn kêu la thất thanh khi thấy phải con nhện bé nhất.

— Gần 20 giờ rồi, - anh nói. - Granier đi công viên chưa về sao?

— Về rồi, gần trưa anh ta có quay lại nhưng sau đó thì đi về nhà ở Paris. Cũng sắp trở lại đây đó.

Tất nhiên. Thủ đô thì gần xịt, và gã sở hữu một tư dinh ở quận 17, theo lời Emma nói với anh. Hơn nữa, ta có quyền hỏi là, với một căn nhà trú chân có sẵn như thế, tại sao Granier lại ở lại Versailles đêm qua? Đâu có phải là để giúp họ trong việc tìm kiếm, gã hoàn toàn vô tích sự mà. Vậy thì vì Emma chứ còn gì nữa… Và câu hỏi này, thêm một lần nữa, cứ dằn vặt anh: nếu tên nhà văn không ngủ với nàng thì gã đến phòng nàng làm gì cơ chứ?

Liên quan đến Granier, có một chuyện khác cũng làm Pierre khó nghĩ. Hồi nãy, không có gì làm trong phòng trong khi chờ đợi Emma đọc thư ngoài vườn, anh vào Internet tìm đọc về gã. Bên cạnh những bài báo về các cuốn sách, các bài bình luận thời sự hay các chuyện đào hoa của gã, anh chợt thấy một mục vặt trong một tờ báo “people” phát hành năm 2004 kể lại rằng, bắt chước Omar Sharif[1] và các tay cờ bạc kinh niên khác, Granier đã quyết định yêu cầu các sòng bạc cấm cửa mình trong vòng ba năm. Nhà báo viết bài này nói bóng gió là trước khi đi đến việc tự nguyện cực đoan này, Granier chắc đã mất khá nhiều tài sản ở sòng cò quay.

Nhưng Pierre không muốn cho Emma biết thông tin này. Hẳn là nàng sẽ đánh giá anh là ưa chõ mũi vào chuyện riêng của người khác, là đồ nhỏ mọn. Ghen tuông. Nói cho cùng, có quan trọng gì không nếu tên nhà văn này cực kỳ giàu có hay bị sạt nghiệp?

— Gã có tìm ra các chỉ dấu nào không ở trong công viên? - Pierre hỏi, tỏ ra bình thản một cách giả tạo.

— Không, không có gì cả. Anh ta thực sự có vẻ vỡ mộng khi rời đây.

— Gã luôn luôn có vẻ vỡ mộng mà.

Emma nghĩ là anh có lý, nhưng im miệng. Pierre hỏi tiếp:

— Và em có nói với gã không?

Nàng kéo tóc lên một lần nữa để sửa lại cái kẹp cho ngay ngắn. Gây khó chịu thật. Tại sao nàng không gỡ nó ra cho rồi?

— Khi anh ta đi thì chúng ta chưa tìm ra cái gì cả. Và em thì đang thảo luận với Terry. Dù sao đi nữa, em không biết tại sao, em…

Pierre không hỏi thêm. Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết được chuyện gì xảy ra giữa Granier và Emma, nhưng bây giờ có một điều rõ ràng: nàng tỏ ra xa cách với anh.

— Jean-Philippe chỉ đi về nhà lấy vài đồ dùng. Anh ta sắp trở lại.

Pierre có cảm tưởng nàng sẽ còn nói tiếp, nhưng một tiếng sấm mới, dữ dội hơn những tiếng sấm khác trước đó, đã cản nàng lại.

Emma vội vã bước nhanh về phía cửa sổ, đưa tay gạt màn sáo và thấy cửa nhà để xe, trong khu nhà phụ, mở toang hoác. Hai con mèo trú ẩn ở đó tránh cơn dông.

— Khi em nghĩ đến chuyện Brad mua một con mèo, thật là chịu thương, chịu khó! Để làm em vui đó. Anh ấy ghét mèo lắm.

— Có khỏe không? - Pierre hỏi, không ngẩng đầu lên.

— Cái gì khỏe, con mèo à?

Pierre vẫn không nhếch mép mỉm cười. Emma xin lỗi.

— Xin lỗi… Tất nhiên, anh ấy đâm ra lo lắng.

— Bình thường thôi, không phải vậy sao?

— Đúng vậy, ngược lại mới không bình thường.

Nàng hình dung ra Brad ngồi như đóng đinh trước TV, trước máy tính, canh chừng các tin tức. Nhất là tác động của những cuộc mưu hại trên thị trường chứng khoán. “Babe, em khỏe chứ?” “Darling, về nhà nhanh nghe. Hãy thận trọng nghe.” Cứ mỗi lần nàng đi qua phía bên kia Đại Tây Dương là anh ca cẩm cùng một điệp khúc này. Vậy mà vừa về đến nhà, nàng lại thấy anh ta cắm đầu cắm cổ vào những con số thống kê của sàn NASDAQ! Nhưng nàng sẽ không kể lể với Pierre những nỗi thất vọng gia đình của mình.

— Pierre này, về việc ấy, anh không nghĩ là mình có thể gửi thuốc giải độc cho Puttman sao? Ông ấy có thể chuyển nó đến tất cả khách hàng của Controlware. Như thế thì một phần to lớn công việc sẽ được làm. Và như thế đoạn đắp vá chương trình sẽ khó mà…

— Em tử tế lắm… Dĩ nhiên, đó là việc đầu tiên anh làm nếu ta có thể!

— Anh không tin cậy Bernie à?

— Emma nghe này… Như thể ngẫu nhiên sao đấy, mạng web của Controlware bị tê liệt ngay ngày đầu! Từ đó, không còn ai có thể tải xuống các đoạn đắp vá chương trình hay phần mềm chống virus! Và mỗi khi các kỹ thuật viên sửa chữa mạng web này thì nó bị vô hiệu hóa hầu như ngay tức khắc.

Emma thở dài.

— Em bây giờ hiểu tại sao cổ phiếu của hãng bị tụt dốc! Em cứ tưởng là do cái chết của Dan…

Người đàn bà trẻ hạ ánh mắt xuống, khuôn mặt bất ngờ tái đi. Như thể nàng không chịu thừa nhận là nguyên nhân gây ra giá cổ phiếu sụt giảm không phải là cái nguyên nhân mà nàng mong muốn – sự bày tỏ lòng quý trọng của các thị trường tài chánh đối với người bạn thân nhất của nàng sau khi ông qua đời.

— Dan chết đi, việc này chắc chắn có ảnh hưởng, em có lý đó, - Pierre nói.

Anh không tin chuyện này lắm, nhưng anh không muốn làm nặng thêm nỗi cay đắng của Emma. Trên thực tế, anh tin chắc rằng số mệnh của Controlware từ lâu rồi không còn nằm trên đôi vai Barett. Trước khi cái chết xảy ra, ông chủ sáng lập này chỉ có bận tâm với hoạt động từ thiện của mình thôi. Các cộng sự của ông cũng quả quyết là từ nhiều tháng nay, ông không còn đảm nhiệm vai trò “đầu não nghiên cứu” của mình ở Controlware nữa. Trên những blog cá nhân của vài nhân viên công ty, viết một cách nặc danh, họ kể là ông đã khăng khăng không chấp nhận mẫu điện thoại di động mới nhất. Và Amelia thì lo âu: Dan và bà không còn “cuộc sống lứa đôi”.

Pierre nhớ lại một suy nghĩ của Anita, cô bạn tâm lý gia của anh, về chuyện một người bạn chung đã bỏ mạng khi một tòa nhà sụp đổ. Trong thời gian trước khi chết, Anita tin rằng đã thấy anh bạn tỏ ra hờ hững một cách lạ lùng đối với cuộc sống: “Người ta chết khi người ta đã hết sống”, Anita nói. Ngoại trừ chuyện Barett không phải là nạn nhân trò may rủi của số phận: những kẻ khủng bố đã ám sát ông để bịt miệng.

— Cái chết của Dan, sự bất lực của Controlware khi đối đầu với bọn tin tặc… chắc chắn là toàn thể các yếu tố này đã làm giá cổ phiếu suy sụp, - Pierre nhấn mạnh.

Emma đi đi, lại lại trong căn phòng, lộ vẻ bị kích động hơn bao giờ hết. Các bước chân giật giật của nàng làm những thanh gỗ lót sàn kêu cót két khó chịu. Pierre suýt chút nữa buột miệng bảo là nàng làm ồn khi bước đi. Nhưng anh sợ một lời đối đáp đau như quất, theo kiểu: “Còn anh, anh làm ồn khi gõ bàn phím đó.” Một loại đấu khẩu mà hai người thường giở ra khi còn làm việc trong cùng văn phòng, ngày xưa. Và anh thấy khó chịu vì gió lùa mỗi khi nàng đi vào hay đi ra, với những bước chân sải dài.

Hôm nay, chắc anh phải tự thú nhận điều này thôi, sự có mặt của Emma làm anh bối rối hơn nhiều, như lúc này đây, khi nàng ngồi xuống, bất động, cách anh vài centimét, và anh thấy được ánh mắt nàng. Màu lục đôi mắt nàng, đối với anh ngày xưa, có vẻ lạnh lùng, phảng phất sắc thép. Bây giờ, anh chỉ còn thấy ánh sáng dịu dàng phản chiếu ở đó.

— Thế nhưng, ta phải làm cái gì chứ! - Nàng nói, trở lại ngồi trên living bed, như thể nàng đoán được suy nghĩ của anh. - Ta phải tìm ra cách nào đó để sử dụng các hàng mật mã này! Anh có thể bắt đầu từ những chỗ nguy hiểm nhất, ví dụ như những địa điểm hạt nhân?

— Theo ý anh, đã có nhiều nhà máy điện mà hệ thống tin học hoạt động theo chu kỳ khép kín. Các kỹ thuật viên của họ chắc đã cắt các đường dẫn vào Internet. Dù phải ngừng sản xuất đi nữa.

— Nhưng nếu bọn tin tặc có những sự thông đồng nội bộ, hay sự tê liệt được lập trình, và không ai phát hiện ra sự tê liệt này, thì họ sẽ không thể ngăn cản được cái gì hết!

— Thực sự là vậy. Rồi còn có những chỗ khác nữa. Tất cả những xí nghiệp này tự cho là bất khả xâm phạm đến độ thấy không cần thiết lập các biện pháp phòng ngừa… Ta vẫn có thể cố gắng đóng lại cái backdoor của họ, nhưng bao giờ cũng gặp phải cùng một vấn đề đó cả. Phải nhận dạng từng xí nghiệp một thôi.

Đến lượt mình, Pierre đứng dậy và đi về phía cửa sổ. Anh nhìn quanh, lối đi, các căn nhà phụ và bức tường bao quanh. Lũ mèo đã biến mất. Anh ngước nhìn lên trời. Những đám mây đen đã bay xa bên kia các lâu đài Trianon. Và để lộ phía sau chúng một vòm trời màu xanh lơ, gần như vàng, được chạm bằng những dải ruy-băng hơi nước đang tan dần ở chân trời thành sa mù trắng cụm lại như bông. Anh mở cửa sổ để thở.

Bồng bềnh phía trên Versailles được cơn dông rửa sạch, một không khí ban mai của Ngày Đầu sáng thế.

“Nhưng có lẽ là Ngày Cuối tận thế”, Pierre nghĩ.

Emma có vẻ lờ đờ. Anh suy nghĩ một đỗi lâu. Bất thần anh đập nắm tay xuống giường.

— Anh có một ý!

Emma ra khỏi trạng thái đờ đẫn.

— Cái gì?

— Ta phải đụng thẳng chính bọn tin tặc.

— Anh muốn nói gì thế?

— Chính bọn chúng mà ta phải tước đi khả năng làm hại.

— Nhưng bằng cách nào?

— Phải tóm bọn nó bằng chính cái bẫy của chúng. Ta không phải mất hết công sức để đóng lại tất cả những backdoor trong tất cả máy tính trên thế giới.

— Vậy thì anh sắp sửa làm gì?

— Anh sắp mở backdoor của chúng đây!

❀ ❀ ❀

[1] Diễn viên điện ảnh người Ai Cập, nổi tiếng thế giới với vai chính trong phim “Bác sĩ Zhivago” do Hollywood sản xuất năm 1965. Được biết đến là người đam mê cờ bạc.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.