Emma và Pierre, cả hai nhìn chằm chằm lối vào hồ bơi. Đứng trên các bậc tam cấp, tựa lưng vào cột, người đàn ông quan sát họ. Ông ta mặc quần tây đen và áo pô-lô dài tay cùng màu đen. Đeo sau tai đồ che tai Wifi mà một phần lòi ra trên gò má nhẵn nhụi. Người đàn ông đi đôi xăng-đan bằng da nhưng không mang vớ.
Emma đột ngột đưa bàn tay lên miệng và kêu lên:
— Dan! Không, không thể thế được! Có phải anh không?
Nàng nhảy chồm lên và muốn tiến về phía chàng. Nhưng nàng không có thời gian để dấn bước đầu tiên. Dan Barett cứng người lại và đút tay mặt vào túi quần.
— Dan! Vậy anh không…?
Nàng không chấm dứt câu. Không dám nói ra cái tiếng định mệnh, “chết”. Dan Barett đã chết, vậy mà chàng lại đứng đó, trước mặt nàng.
— Đúng đó, em thấy rõ mà. Đừng tỏ ra ngu ngốc nghe! - Người đó nói kèm theo tiếng cười tinh nghịch.
Pierre không cử động. Anh sửng sốt, không còn tin vào mắt mình. Người đàn ông đứng trước mặt anh, hai tay đút túi quần, là người mà anh rất thường thấy trên các tờ báo hàng ngày, trên truyền hình, hay trên Internet. Dáng người cao này mà thời gian đã làm mập ra đôi chút, phong thái thiền này, cặp kính thanh nhã này… Và đôi xăng-đan. Dan Barett, hoàng đế của thế giới tin học. Hay của thế giới – không thêm chữ gì đi theo nữa. Nói cho đúng hơn, của thế giới trước khi backdoor bị mở ra.
Trừ phi. Trừ phi Barett chết ba ngày trước. Và mới được chôn cất ngày hôm qua.
Anh quay về phía Emma để tìm lời giải thích trong ánh nhìn của nàng. Nhưng người đàn bà Mỹ vẫn nhìn Barett trân trân, như thể bị ông hớp hồn.
Đến lượt anh đứng dậy. Nhưng Barett không để anh có thì giờ bước tới.
Ông rút tay mặt ra khỏi túi quần.
Bàn tay cầm một khẩu súng lục.
— Này, mày đứng yên đó! - Ông ra lệnh, giọng khô khốc.
Ông bây giờ rất gần và đối mặt họ.
— Em yêu à, ta không tin là gặp em ở đây! Em đi nhanh hơn ta tưởng, - ông nói một cách lạnh lùng.
Đôi mắt Emma đầy sững sờ. Nàng trả lời bằng tiếng Anh:
— Nhưng này Dan, chính anh đã gọi em đến mà!
— Đúng đấy. Nhưng cái thiết bị này đã hơi lỗi thời. Đó là cách đây hai năm, ngay sau khi mua ngôi biệt thự, em nhớ chứ? Ta giải trí bằng cách nghĩ ra cuộc hành trình kết nạp này, những điều bí ẩn này mà chỉ một mình em mới có thể tìm ra giải pháp… Nhưng đối với ta, ngày hôm nay, tất cả mấy thứ này đã thuộc về tiền sử! Ta hoàn toàn không còn nhìn sự vật giống như trước nữa. Vả lại, để tỏ ra chân thật trọn vẹn với em, ta đã không hình dung, dù chỉ trong một giây thôi, là em còn nhớ chuyện cũ. Và cũng không hình dung là em đi nhanh đến thế! Giỏi lắm, em yêu à!
Dù bị khẩu súng hăm dọa, Pierre vẫn cố gắng suy nghĩ. Barett ở đây này, trước mặt anh, có vũ khí. Và rõ ràng là không mang ý định tốt đẹp gì. Barett, vị cứu tinh của thế giới, người đã dành cả tài sản của mình để xóa đói giảm nghèo trên cả hành tinh. Không thể tưởng tượng được.
Nhưng thái độ của Emma làm anh ngạc nhiên. Người đàn bà Mỹ có vẻ bị Barett cuốn hút. Ông không chĩa nòng súng về phía nàng, và nàng có vẻ uống lấy, uống để lời ông nói. Nàng cũng mỉm cười với ông nữa, có vẻ thế, khi ông nói “Giỏi lắm”. Nàng vẫn tiếp tục nhìn ông, vẻ mặt hơi ngốc nghếch, như thế sao? Tại sao nàng không tìm cách nói điều phải trái với ông chứ?
Những câu hỏi xô đẩy nhau. Tại sao Dan Barett – nếu đúng là ông ta, đứng đó, nhìn họ một cách khinh thường – lại làm cho mọi người tưởng mình đã chết? Có phải vì ông thông đồng với bọn tin tặc không? Ông có phải là “T” nổi tiếng mà Makresh và Krashni nhắc đến trong các thư điện tử của chúng không? Có phải là người giật dây trong bóng tối, mà chúng cũng không biết đó là ai không? Trong trường hợp này thì có phải chính ông, chứ không phải Puttman, mới là deus ex machina[1], bàn tay vô hình khổng lồ đã nắm quyền kiểm soát Internet và phát tán con virus trong các máy tính khắp hành tinh để nó tạo phương tiện “mở” những máy tính bị chọn trước không? Nhưng với mục đích gì? Có phải chỉ để đẩy mạnh sức bán cho Shadows mới, và tạo cơ hội cho Controlware chi phối hơn nữa khối lượng máy tính trên toàn thế giới không? Chiến lược đó thì quỷ quyệt nhưng thích hợp. Controlware đang ở giai đoạn bản lề trong lịch sử của nó, suy yếu bởi những công ty cạnh tranh mới và hoàn toàn tùy thuộc vào hệ điều hành mới: Shadows sẽ tạo cơ hội cho Controlware tìm lại đà tiến mà nó đã có được trong suốt ba mươi năm. Barett, thông qua gia đình hay những đồng lõa của ông, có thể thu được hàng tỉ đô-la trong chiến dịch này. Và vì đã qua đời, ông trở thành một nạn nhân không thể nghi ngờ được.
Nhưng có cái gì không ổn ở đây. Nếu Barett là bộ óc của sự chụp giựt quyền hành giấu mặt này, thế thì tại sao ông lại gieo rắc những chỉ dấu cho phép Emma tìm lại được con đường dẫn đến căn phòng bí mật và các chìa khóa backdoor? Tại sao ông lại cung cấp cho người tình cũ hướng tìm mật mã có thể làm hỏng kế hoạch của mình? Về mặt nào đó, ông đã trả lời khi nãy, bằng cách nói rằng “cuộc hành trình kết nạp” được đưa ra cho Emma là đã “thuộc về tiền sử” từ rày về sau đối với ông, rằng ông không chờ đợi là nàng còn nhớ và khám phá ra bí ẩn nhanh đến thế. Có phải ông quên là mình đã xếp đặt cái thiết bị này không? Có phải ông đổ bộ xuống biệt thự Trianon để tháo bỏ nó, không hình dung ra là người tình cũ đã đến đây đầu tiên không? Không! Tất cả mấy chuyện này chứng tỏ sự khinh suất và tâm lý hành động kiểu “bạ đâu đánh đó” không hợp với con người Barett chút nào. Một điều chắc chắn: sẽ tốt hơn nếu giả thuyết Barett thông đồng với tin tặc là không đúng. Bởi vì, nếu Dan là “boss”[2] của Makresh và đồng bọn thì tất cả những người có mặt ở biệt thự này sẽ trở thành “gánh nặng” đối với ông.
Pierre bắt đầu sợ.
Giọng nói Emma lại cất lên, dịu dàng một cách ngạc nhiên.
— Dan, anh sẽ làm gì, bây giờ?
Câu trả lời của Barett văng ra, kiêu hãnh.
— Từ từ đã nào, lát nữa ta sẽ giải thích cho em.
Cái dáng màu đen rời xa vài bước. Pierre thấy bóng cánh tay ông chỉ về phía cửa ra.
— Tốt! Thằng kia, mày đến chỗ này, ngoan ngoãn nghe. Đi qua phía trước! Tất cả sẽ đi gặp lại mấy đứa bạn nhỏ của mày. Emma, vui lòng đi theo nó.
Emma làm theo. Nàng bước qua cửa hồ bơi, theo nhịp bước của Pierre. Barett đi sau cùng, súng trong tay.
Ở phòng khách chìm trong bóng tối, Granier và Rebecca bị trói chặt và cột vào chân cái trường kỷ kiểu Louis XV. Danh sách những người làm phim Cái ngày hôm kia đang chạy trên màn hình TV, phát ra một quầng sáng màu xanh dương trong căn phòng. Granier ngẩng đầu lên và nhăn mặt khi thấy Pierre và Emma đi vào. Rebecca không cục cựa.
— Anh đã không… - Emma kêu lên, lao về phía con gái mình đang nằm dài bất động dưới đất.
— Em đừng lo! - Barett trấn an nàng. - Ba giờ sáng rồi, ai cũng buồn ngủ, con gái em đang ngủ, tất cả vậy thôi.
Thế nhưng, Rebecca không ngủ; cô khóc, trán áp vào tấm thảm trải sàn. Emma dùng các ngón tay chùi những vệt mực vẽ mắt loang trên má và vuốt ve đôi mắt sợ hãi của cô. Pierre tự hỏi sao nàng không ôm con vào lòng. Cử chỉ của nàng trông điềm tĩnh lạ lùng. Có phải nàng sợ phản ứng của Barett không?
Anh bất chợt cảm thấy ông chủ Controlware nắm cùi chỏ và đẩy anh một cách thô bạo về phía lò sưởi.
— Thằng này, mày cũng sẽ đứng im đó nghe! Emma, đến đây này. Trói nó lại. Nhưng đừng giở trò ngu ngốc nghe.
Mọi người im lặng.
Vào lúc đi qua bên cạnh Granier nằm dài dưới đất, Pierre chợt thấy một vết đỏ trên trán tên nhà văn. Một chỗ bầm lớn thành hình dưới chân tóc. Da bị rách để một tia máu đọng thành giọt.
Barett chụp dụng cụ mở cuộn dây kim loại để cột các gói đồ nằm sẵn trên cái bàn thấp. Nửa giờ trước nó đâu có ở đó, nhưng Pierre nhận ra là có một cái tương tự trong căn nhà của tên gác dan Terry, giữa những dụng cụ dồn đống trên các kệ ván trong bếp của hắn. Anh đoán là chuyện chắc đã xảy như thế này: khi đến biệt thự Trianon, Barett đi gặp Terry và được tên này báo cho biết sự hiện diện của Emma và các bạn nàng trong ngôi nhà. Terry… Nhưng tại sao hắn lại không có mặt trong phòng khách với Barett kia chứ? Một ý tưởng ghê gớm băng qua đầu Pierre. Barett chắc đã thủ tiêu Terry và lấy đi cuộn dây.
Emma cầm lấy dụng cụ mà Barett đưa cho và quấn dây xung quanh mắt cá chân Pierre, không nhìn anh. Rồi nàng dùng nó để siết chặt các chỗ cột. Cuối cùng, nàng đứng dậy để trói hai cổ tay anh.
— Cột ra sau lưng! - Barett ra lệnh.
Emma quỳ xuống sau Pierre và bắt đầu quấn dây xung quanh hai bàn tay anh.
— Em có làm anh đau không? - Nàng hỏi.
— Chẳng sao đâu, - Pierre nói, tìm cách bắt gặp ánh mắt nàng.
Họ phải nói chuyện với nhau, họ phải tìm cách nào đó để ra khỏi đường cùng này.
— Xong chưa vậy? - Barett tỏ ra sốt ruột.
Dùng hai tay kéo trên cái máy, Emma làm cuộn dây căng đến mức Pierre cảm thấy nó cắn vào da thịt mình.
Emma quay về phía Dan với những cử chỉ như người máy.
Nàng đang chơi trò gì đây? Pierre tự hỏi, dù hai cổ tay đang đau nhói như bị kéo cắt. Nàng có vẻ vâng lời người tình cũ mà không cần ông ta hăm dọa. Bị thôi miên. Chịu phục tùng. Không thể nhận ra được rồi.
— Tốt lắm, bây giờ tất cả ra ngoài vườn! - Barett ra lệnh.
— Anh sẽ làm gì họ? - Emma vẫn cứ hỏi, bằng tiếng Anh, giọng vô cảm.
Hai người bước ra ngoài hành lang để nói chuyện, nhưng không đóng cửa phòng.
— Đặt chúng vào chỗ mát mẻ, đơn giản có thế thôi.
Barett không đi một cách vênh vang, không vung vẩy súng trên tay. Ông luôn giống với chính mình. Quả quyết. Lạnh lùng. Nhị nguyên.
— Ông ta sắp giết bọn mình đó! - Pierre kêu lên, bằng tiếng Pháp.
Emma và Barett lờ đi câu nói đó và tiếp tục trao đổi.
— Anh sẽ giam họ trong căn nhà âm nhạc hay sao?
— Đặt chúng vào chỗ mát, ta nói rồi.
Người đàn bà Mỹ hiểu ẩn ý và tìm cách chống lại nhưng không tỏ ra hăm hở mấy.
— Có thực sự ích lợi không?
— Xin lỗi, ta không có lựa chọn nào khác, - Barett điềm tĩnh đáp trả. - Vả lại, nói giữa chúng ta thôi, đó là lỗi của em nếu sự thể ra đến nỗi này. Hơn nữa, ta và em, hai ta thường nói về chuyện này: một vài chuyện được thua vượt qua những tình cảm và những cảm xúc cá nhân nhỏ nhặt. Một vận mệnh lớn đang chờ đợi hai ta.
Họ rời xa hơn một chút ngoài hành lang và Pierre không nghe được nữa những gì họ nói với nhau.
“Em và ta”, “hai ta”. Barett liên kết Emma trong các lời lẽ của mình. Ông sắp giam họ, Granier, Rebecca và anh, trong đường hầm. Và tha cho Emma. Và nàng có lẽ sẽ để cho ông làm. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra sau đó đối với đám tù nhân này? Barett sẽ để họ chết dần, chết mòn trong đường hầm chăng? Nhưng, mẹ kiếp, tại sao Emma lại không bảo vệ con gái mình chứ? Cho dù nàng không tìm cách gì để cứu anh thì còn được, nhưng tại sao nàng có vẻ dửng dưng trước số phận Rebecca? Và tại sao Dan có vẻ xem sự thông đồng của Emma là điều đương nhiên?
Pierre tự nhủ là mình đang vùng vẫy ngay giữa cơn ác mộng. Anh sẽ tỉnh dậy, chắc chắn rồi. Barett đã chết. Còn tên Barett đang ở trước mặt anh là một nhân bản vô tính lén lút.
Mười phút sau, Emma và Barett xuất hiện lại trong phòng khách.
— Mẹ ơi!
Tiếng gào của Rebecca làm anh giật mình. Lúc này Barett lại gần để cắt dải băng cứng đã cột Granier và người yêu của gã vào cái trường kỷ.
— Bây giờ, tất cả ra ngoài!
Ông ra dấu cho họ đi về phía hiên nhà. Để bước tới với hai chân dính nhau, ba tù nhân phải kéo ra dải kim loại đang siết chặt bắp chân họ. Rebecca, hai bàn chân bị buộc lỏng hơn hai người kia, thì vừa đi từng bước ngắn, vừa khóc nức nở.
— Mẹ ơi! - Cô còn thầm thì sau khi đã đi được vài thước.
Tóc cô xổ tung ra, vài lọn lòa xòa trước hai mắt. Barett ra dấu cho Emma là nàng có thể giúp con gái bước đi. Thế là người đàn bà Mỹ tiến về phía Rebecca, và khi nàng đi sát qua Pierre, anh nhận ra mắt nàng cũng đẫm lệ. Tuy vậy, nàng vẫn tiếp tục thi hành mệnh lệnh của Barett. Gồng mình và bặm môi, nàng xốc con gái ngang hông, và cứ mỗi bước lại kéo cô đi được vài centimét.
Khi họ ra đến vườn, các ngọn đèn chiếu tự động bật lên dọc theo lối đi mà họ đang bước trên đó. Một trong những ngọn đèn soi sáng Kagébé đang đi tuần ở cuối một lối đi. Dan chỉ nó với nòng súng của mình.
— Đó là một con chó giỏi, nó…
Mặt trăng, tròn và hiện rõ, nổi bật trên nền trời không gợn mây. “Những người điên thường đi ra ngoài vào những đêm trăng tròn”, Pierre nghĩ, dù không muốn. Một câu nói mà Clara thường thốt ra.
Barett trở nên điên rồi.
Granier, mệt lử vì di chuyển với hai bàn chân bị trói, cố gắng thu hút sự chú ý của ông.
— Dan, tôi không hiểu gì hết! - Gã xổ ra, hụt hơi. - Như thế này mà ông cảm ơn tôi đã giúp ông tìm ra cái bình đồ à?
— Granier, ông đã không giúp ta gì hết. Ông chỉ làm ta mất thì giờ thôi.
Họ phải mất nhiều phút mới đi xong khoảng cách giữa hiên nhà và nghĩa trang các con chó. Những mộ bia vuông vắn, đặt rất ngay hàng thẳng lối, được hai ngọn đèn chiếu treo trên những cành thấp của cây bạch quả soi sáng. Dưới chân cái bàn bằng sắt rèn là Terry bị trói và bị nhét giẻ vào miệng. Vì đi tìm hắn mà Emma và Barett vắng mặt khi nãy.
Barett đứng lại trước nấm mộ thứ ba.
— Le Nôtre, - ông nói to, giọng mạnh mẽ, mắt không ngừng canh chừng đám tù nhân của mình.
Phiến đá cẩm thạch xoay quanh, và lối đi đào dưới đất hiện ra, được một tia sáng từ đèn chiếu soi xuống. Granier và Rebecca, không biết đến sự hiện hữu của nó, bất ngờ hiểu ra điều gì đang chờ mình. Cuộc đi xuống mồ. Cô gái trẻ bắt đầu rống lên và muốn trốn chạy. Nhưng chưa gì cô đã loạng choạng và té xuống bãi cỏ. Emma ngồi xuống bên cạnh, tìm cách làm cho con bình tĩnh trở lại. Nhưng cô cứ giãy giụa, miệng kêu la dữ dội.
— Làm nó im đi, Emma! - Barett bực tức ra lệnh. - Nó sắp đánh thức cả khu phố đó.
Emma đặt bàn tay lên miệng Rebecca. Pierre thấy cặp môi nàng run rẩy.
— Bây giờ, các người đi xuống, ngoan ngoãn nghe, - Barett tiếp tục ra lệnh. - Bắt đầu bằng cô gái này, - ông thêm, tay nâng Rebecca lên để kéo cô về phía cái lỗ.
Granier giữ im lặng từ khi bị Barett hắt hủi, chọn giây phút này để chơi cú được ăn cả ngã về không.
— Barett này! - Gã nói với vẻ thách thức. - Ông có biết là ông sắp chôn sống đứa con gái của chính mình không?
❀ ❀ ❀
[1] Xem chú thích T 242 (chương 23).
[2] Tiếng Anh, có nghĩa là ông chủ, hay người đứng đầu, người quản lý…