Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
15

❊ ❊ ❊

Emma không ở trong phòng. Pierre đã bấm số nàng nhiều lần, nhưng vô ích. Anh cũng cố gắng gọi vào di động của nàng nhưng thêm một lần nữa, các mạng không còn hoạt động. Nàng đã xoay sở về được Mỹ rồi sao? Anh phải gấp rút nói chuyện với nàng.

Ngồi như dính chặt vào máy tính từ tối hôm trước, Pierre đã tự kết nối với các diễn đàn, các blog của những chuyên viên, và không ngừng trao đổi với Franck bằng thư điện tử hay điện thoại. Hai người đàn ông đã có những bước tiến song song, tham khảo ý kiến bạn bè, gửi cho nhau các địa chỉ, trao đổi các giả thuyết, kết cấu các lý luận. Và, lạ lùng thay, ngay chính vào lúc đài truyền hình loan báo một thảm họa mới, một nhà máy điện ở bang Pensylvania đã nổ tung lúc 5 giờ sáng, thì họ hiểu ra được. Cùng nhau.

Một vực thẳm mở toác dưới chân họ.

Kể từ lúc đó, Pierre, bị sốc, cứ đi tới đi lui trong phòng. Dù đã trải qua hai đêm trắng liên tiếp, anh không tài nào đặt lưng xuống nghỉ ngơi được. Anh không còn một chút nghi ngờ gì nữa từ rày về sau, anh đã tìm ra được mối liên hệ giữa sự cố tê liệt Internet và những tai họa trong các nhà máy điện và nhà máy lọc dầu. Những biến cố bi thảm mấy hôm nay không phải là sự kiện của một vận đen đến không phải lúc. Chúng là kết quả của sự thao túng tin học ghê gớm nhất mà người ta có thể tưởng tượng ra.

— Tận thế rồi, - Franck thầm thì, với một giọng hầu như không thể nghe được.

Nhưng Pierre đã nghe được bạn, và anh không trả lời chi cả. Anh quay lại phòng tắm, vẩy nước lạnh lên mặt. Franck sắp sửa gọi công an. Nhưng công an chắc là bị quá tải với các cuộc gọi, giữa những trường hợp khẩn cấp và những tên tin tặc vặt vãnh thừa dịp nhào ra quả quyết mình là tác giả của cái “big bang”[1] tin học này…

Anh cũng nghĩ đến chuyện gọi cho Sở Hiến binh, họ có một phòng chuyên môn đấu tranh chống tin tặc. Ở Rosny-sous-Bois. Ông cò Courtin là trưởng phòng. Anh còn nhớ họ. Một bộ phận gồm khoảng mười lăm công an tin học, một số trong đám này là những cựu tin tặc đã quay về chính đạo. Họ chắc là ở trong tình trạng báo động từ mấy ngày nay. Họ có thể hiểu ra. Nhưng, số điện thoại chính thức của họ phát ra tiếng máy bận. Về phần di động của Courtin thì không thể kết nối với nó được. Pierre không tiếp tục nữa, tin chắc rằng cuộc gọi của mình hầu như chẳng giúp được gì. Nếu mưu đồ của bọn khủng bố là đúng cái mà Franck và anh đã hình dung ra thì những công an tin học cũng biết đến tầm cỡ của thảm họa nhưng không có miếng đánh trả nào hơn. Về phần những đồng nghiệp Mỹ của họ, những người này chắc cũng cảm thấy cùng một nỗi đau bất lực, giống như một đội lính cứu hỏa trước một đám cháy mà họ nhận dạng được nguyên nhân nhưng không đủ sức chận đứng ngọn lửa khỏi cháy lan ra.

Trên truyền hình, lạ thay, không có chút tin gì lộ ra. Hoặc giả các hệ thống truyền hình lớn chưa biết gì hết, hoặc giả họ đã nhận lệnh không được phổ biến những tin tức gây sợ hãi.

— Cái thứ kiểm duyệt này, nếu thực sự có kiểm duyệt, không thể kéo dài lâu đâu, - Franck đưa ra nhận xét.

Suy nghĩ này của Franck đưa Pierre tiến lên hơn một nấc.

— Mày có tin là sự dàn dựng kỳ lạ này đã có thể sửa soạn mà không có sự thông đồng ngay từ bên trong cơ quan an ninh của các cường quốc phương Tây không?

— Thật khó mà hình dung được.

Chán nản, Pierre sau cùng ngồi bệt xuống thảm, đầu kẹp giữa hai nắm tay, giống như trong một gọng kềm.

Trời rạng sáng, và mặt trời đã xuyên qua dải mây màu bông vải. Pierre nghe qua cửa sổ mở những âm thanh của Arromanches đang thức dậy. Tiếng những đứa bé đầu tiên ra khỏi nhà để đi đến trường hay lên xe bus học đường, tiếng búa máy đập xuống đá xám vỉa hè… Hai hay ba đại biểu ngồi dưới bóng những cây dù ngoài sân hiên, chờ bữa ăn sáng. Những người khác chắc vẫn còn ở trong sảnh hay trong phòng mình, đang điện thoại hay tìm giải pháp để hồi hương. Gió, buổi sáng đó, thì thổi từ mặt đất, khuấy động các làn sóng theo chiều ngược lại với chiều người ta thường thấy. Pierre nghe được làn gió nhẹ nhàng, điềm tĩnh, lướt qua các tảng đá. Dự báo thời tiết cho biết còn một ngày nóng.

Nhìn lên bầu trời xanh thì thấy nó đẹp đến nao lòng. Ngày quân Đồng minh đổ bộ, anh tự nhủ, ít ra là một ngày trời xấu. Hôm nay, thiên nhiên tỏ ra câm điếc trước thảm kịch đang diễn ra trên thế giới mà than ôi, lúc này anh đã có một cái nhìn chính xác hơn. Sự yên tĩnh làm anh kinh sợ, khiến anh muốn chạy trốn.

Anh bấm số Emma một lần nữa. Tại sao nàng không ở trong phòng mình, lúc 7 giờ rưỡi sáng? Sự vắng mặt của nàng có dính líu gì đến cái chết của Barett không? Nàng có biết, qua các kênh khác, những chuyện mà anh vừa khám phá ra không? Những cơ quan mật vụ Mỹ có tiếp xúc với nàng không, giống như họ chắc chắn đã tiếp xúc, ngay từ khi họ hiểu được chuyện xảy ra mấy hôm nay, với những người thân cận và những người cộng tác với Dan Barett vừa mới qua đời? Ông chủ của Controlware không chết vì tai nạn, Pierre tin chắc như vậy. Ông là người duy nhất trên thế giới đủ sức chống lại mưu đồ tội ác của bọn khủng bố. Chỉ mình ông nắm chìa khóa của hệ thống. Giá mà một ai đó trong đám người thân cận của ông hiểu biết việc này thì vấn đề đã được giải quyết và các thảm họa đã được tránh khỏi. Emma chắc chắn là không biết việc này hơn những người thân thiết với Barett, nhưng người ta không được bỏ qua bất cứ hướng tìm nào khi điều tra. Có lẽ nàng chưa biết nếu như các cơ quan mật vụ chưa kịp hay chưa thể liên lạc được với nàng.

— Nhất thiết mình phải nói chuyện với nàng. Mình phải tìm ra nàng.

Anh nói to, như thể khẳng định lòng ham muốn của mình bằng cách nói to và mạnh có thể làm cho việc thực hiện được dễ dàng.

Tìm lại người đàn bà mà mình đã làm tình hai đêm trước, ý nghĩ này làm anh cảm thấy cổ họng thắt lại. Từ khi tự giam mình trong phòng, anh đã không có thì giờ để suy nghĩ về những gì xảy ra giữa hai người trên bãi biển. Cũng may. Vì nếu anh thấy hối tiếc, trên nguyên tắc, vì chuyện mình đã làm, thì đó là anh chân thật với chính mình: ở vào hoàn cảnh đó hôm nay, anh sẽ hành động cùng một cách như thế. Lòng ham muốn nhục thể đã chế ngự anh. Anh nghĩ đến đôi vú của Emma khi anh cầm trong hai bàn tay mình, chúng phát dựng lên, ép sát lòng bàn tay anh. Anh có cảm tưởng chúng căng ra về phía anh, cứng lên dưới các ngón tay giống như dương vật đàn ông. Anh đã muốn ngoạm chúng vào miệng mình mà cắn, mà ăn tươi nuốt sống. Anh xua đuổi ra khỏi đầu ý tưởng này một cách bực tức. Tình yêu này – nếu sự chuyên chế của các giác quan này được gọi là tình yêu – chỉ có thể gây ra đau khổ mà thôi.

Anh nhớ lại chuyện ra đi từ Marseille vài hôm trước, khi Clara đã theo anh ra tận phi trường trong khi các kỹ thuật viên của anh thì đi đường bộ với chiếc xe tải chở thiết bị. Clara tóc vàng, da trắng xanh, rất thanh lịch với đôi giày cao gót thời trang hiệu Tod’s và bộ váy áo hàng hiệu Chanel[2], đã giữ im lặng một cách lạ thường, và ôm hôn anh nồng nàn hơn thường lệ, có lẽ được linh tính mách bảo. Vậy mà, anh đã phản bội nàng… Tại sao? Với vợ, anh thiếu cái gì cơ chứ? Nàng mua sắm như điên, nàng có những phản xạ mẫu dưỡng, nàng mang những thói quen tiểu tư sản, chắc chắn mấy thứ này đã làm nàng xa cách anh, nhưng nàng vẫn là người đàn bà mà anh đã chọn lựa, người mẹ của các con anh, nền tảng của đời anh.

Anh đi xuống sảnh khách sạn và dừng ở quầy lễ tân. Chìa khóa phòng Emma không có đó. Nhưng một nhân viên – mặt cạo râu qua quít, mệt mỏi vì những đêm xáo trộn – bảo anh là nàng chưa thanh toán tiền phòng; như vậy là nàng chưa đi khỏi đây. Một cô nhân viên lễ tân khác, vẻ mặt bực dọc, đang chia chọn giấy tờ, nhớ ra là đã thấy “Mrs. Shannon” mặc quần áo bãi biển, tay cầm khăn tắm, đi ngang qua. Pierre nhíu mày ngạc nhiên. Emma đi tắm biển à? Làm sao mà nàng nghĩ đến chuyện giải trí trong một bối cảnh như thế này? Nhất là sau cái chết của người bạn thân nhất của mình? Chắc là nàng không biết tình hình nguy kịch đến mức nào.

Pierre đi nhanh ra cửa, bước xuống đường, nóng lòng tìm thấy nàng. Nhưng vừa mới đến bãi đậu xe gần bãi biển, anh cảm thấy bối rối quá chừng. Anh bước chậm lại, cố gắng đưa mắt thưởng thức phong cảnh, hít thở mùi biển mặn bồng bềnh trong không khí, thích thú với buổi ban mai tươi mát mà chốc lát nữa thôi sẽ tan biến đi. Khi anh đặt chân lên cát, ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mặt nước khiến anh nheo mắt. Anh quay sang nhìn về phía có bóng râm, phía vách đá nhô cao trên bãi biển. Xa hơn một chút, anh thấy con đường hẹp đi qua vách đá và dẫn tới vụng biển khác… nơi mà anh đã nghe Emma rên rỉ vì khoái lạc. Hình ảnh khuôn mặt rạng rỡ của nàng bỗng bị che khuất tức khắc bởi cảnh tượng những người chết ở Gardance. Sự tàn ác của các cuộc mưu hại này – vì bây giờ anh biết rồi, đúng là những cuộc mưu hại – xuất hiện lại không ngừng. Và đó là mới bắt đầu thôi.

Emma không ở bãi biển lớn, nơi mà những chiếc tàu phục vụ cuộc đổ bộ năm xưa, giờ nằm xung quanh hải cảng và vẽ ra một nghĩa địa voi rỉ sét. Chắc là nàng đã đi xa hơn dọc theo bãi biển hay leo lên con đường hẹp trên vách đá. Pierre do dự vài giây rồi đi về phía tay trái. Bên mặt thì thuận tiện hơn cho việc tắm biển nên sẽ nhanh chóng đầy người. Anh biết chắc là nàng thích sự yên tĩnh hơn.

Anh bước dọc theo biển. Anh nhìn hồi lâu bọt sóng dịu dàng liếm các viên đá cuội xám lốm đốm màu đất son. Vào cuối tuần anh đi chơi dã ngoại vùng biển đá với Clara và các con, rốt cuộc là anh ngồi hàng giờ quan sát các con sóng trào lui sau khi vỗ bờ. Bao giờ anh cũng thấy ngạc nhiên về hiệu ứng đờ đẫn gây ra nơi anh từ cái nhìn này. Anh có thể ở lại hàng giờ bên bờ nước, không có lấy một ý tưởng mạch lạc. “Tốt lắm, anh làm cho đầu óc mình trống không”, Clara khuyến khích anh, nàng tận dụng thời gian để chăm sóc cho làn da rám nắng mà. “Không nghĩ đến mấy cái máy tính nữa”, nàng nói thêm, vẻ dối trá. Vấn đề là ngày hôm nay, không gì, ngay cả vẻ đẹp bình yên của bãi biển miền Normandie, có thể làm anh xao lãng chuyện máy tính.

Vào lúc qua đến sườn bên kia vách đá, anh nhận ra có ai đó đã đến trước anh, dù mới sáng sớm. Không phải Emma. Một người đàn ông ngồi trên tảng đá, tay cầm máy ảnh. Ống kính zoom dài hai chục centimét chĩa ra khơi. Anh ta chụp gì vào giờ này? Pierre nhìn theo hướng nhắm của ống kính. Cách đó một trăm mét, một người bơi về phía bãi cát sỏi. Khi người đó đến gần hơn, Pierre thấy ra – nhờ hai cánh tay dài, búi tóc to sau gáy – đó là một người đàn bà. Nhưng anh ngạc nhiên vì nàng bơi rất nhanh. Nghiêng đầu lần lượt sang bên phải rồi bên trái, nàng lướt trên nước một cách mềm mại. Hai chân đập đều đặn, hai cánh tay quay đúng nhịp, nàng vẽ ra một đường rãnh hoàn hảo dưới thân mình.

Người đàn bà đúng là bơi nhanh, chưa gì đã vào bờ. Đến chỗ mà nàng đặt chân, nàng đứng thẳng lên nhưng chưa vội bước đi, dù nước cạn đến mắt cá chân, chỉ để lấy lại hơi thở. Nàng mặc bộ áo tắm hai mảnh đen và trắng, với một cái khóa nịt ở ngang hông. Nàng tháo cái kẹp giữ búi tóc, lắc mạnh đầu làm văng ra xung quanh một chùm tia nước. Rồi nàng nắm cả mái tóc trong tay, vắt chặt về phía sau rồi sang bên cạnh, để làm ráo nước. Các cử chỉ thì đột ngột và không đều, ít mềm mại, trông chẳng hợp chút nào với thân thể nàng, tuyệt đẹp.

Đó chính là tấm thân mà Pierre đã ôm chặt vào người mình trong đêm thứ tư rạng ngày thứ năm.

Tên đàn ông với máy ảnh đứng dậy, chụp loạn xạ Emma đứng cách đó mười lăm thước. Nàng làm như thể không thấy anh ta. Có phải là một paparazzi[3] không? Những tay đi săn “scoop”[4] chắc chắn là đã chịu khó mò đến Arromanches để theo dõi khả năng có thể xảy ra là Hillary Clinton hay Michelle Bachelet mặc áo tắm đi dạo ngoài bãi biển, nhưng sao lại là Emma Shannon? Những tấm ảnh này có thể mang lại giá trị thương mại gì? Thế giới sụp đổ xung quanh Emma và nàng chấp nhận chơi trò hội chứng tự mê mình hay sao? Khuôn mặt tên đàn ông, như vậy, không phải là của một tên trộm hình ảnh. Vóc người nhìn nghiêng hơi tròn trĩnh này, tóc vàng cắt theo kiểu Jeanne d’Arc[5] này, dáng điệu tự tin này, tướng bề thế gây ấn tượng này đối với một người ở độ tuổi ngũ tuần: “quả là một con thú”, hẳn Clara sẽ nói. Pierre có cảm tưởng mình đã gặp con thú này. Nhưng ở đâu vậy kìa?

Pierre không còn muốn nói chuyện với người đàn bà Mỹ đó nữa. Sắc đẹp của nàng hầu như làm anh bực tức. Anh thấy ghét chính mình vì đã để cho nàng lôi cuốn, thực ra anh không yêu nàng, nhưng anh không thể ngăn mình thèm muốn nàng. Nàng đi chậm qua khoảng cách vài thước đến dải cát. Tên chụp ảnh hướng về phía nàng kêu to: “Ưỡn ngực ra!” và bấm máy liên tục. Nàng không tạo dáng trước ống kính nhưng cũng không phản đối. Trong trí óc của Pierre, trong một giây ngắn ngủi, cái đại họa tin học bị đẩy lùi xuống hàng thứ hai.

Emma cúi xuống nhặt chiếc khăn tắm và lau khô người thật mạnh. Rõ ràng là nàng không muốn nán lại ngoài bãi biển. Nàng lấy ra từ túi vải một mảnh vải khoác người đen trắng rồi quấn nó quanh hông. Đôi chân được che như thế làm tăng thêm vẻ thanh tú của thân hình nàng. Chiếc áo ngực, cắt khéo, tách hoàn toàn hai vú và tạo cho bộ ngực nàng một vẻ đầy đặn hài hòa. Trên cổ họng nàng thấy rõ vài nốt ruồi.

Tên đàn ông đã ngừng bấm máy loạn xạ, bước về phía nàng, máy ảnh quàng vai. Giờ thì họ nói chuyện với nhau. Họ có vẻ quen biết nhau.

Pierre sắp sửa quay lưng để về lại khách sạn thì Emma chợt thấy anh và lên tiếng gọi. Anh lưỡng lự một chốc rồi tiến về phía nàng.

— Chào Pierre! - Nàng nói với nụ cười làm anh bất ngờ. - Em giới thiệu với anh đây là… Jean-Philippe.

— Granier. Jean-Philippe Granier.

Tất nhiên là thế rồi! Pierre bây giờ nhận ra là mình đã thấy gã này ở đâu. Granier là một nhà tiểu thuyết khá nổi tiếng xuất hiện đều đặn trên những trang “people”[6] của các tạp chí.

— Jean-Philippe Granier và em mới quen nhau cách đây bốn mươi lăm phút, - Emma nói rõ. - Anh ấy đến chụp hình mặt trời mọc.

Nàng nói thêm, vừa liếc mắt:

— Nhưng em nghĩ anh ấy dùng em làm cận cảnh.

Granier buột miệng phản đối.

— Cô muốn nói là tôi đã quên phứt mục tiêu đầu tiên của mình chứ gì! Ai mà đủ sức đối đầu với Venus bước ra khỏi nước chứ?

Sự nịnh đầm đáng ngờ của gã không có vẻ gì làm Emma bực mình; nàng vừa nói tiếp, vừa nhìn Pierre:

— Điều ngạc nhiên nhất là Jean-Philippe đã làm việc với Dan Barett cách đây vài năm. Và cũng với Kathrin Strandberg nữa. Anh biết đấy, cái cô người Thụy Điển rơi vào hôn mê sâu tối thứ ba… Em nhớ ra chuyện này khi anh ấy nói tên mình ra, nàng nói thêm, quay về phía tên nhà văn lần nữa. Lạ lùng thay là những tình cờ trong cuộc sống, phải thế không?

Nàng sa sầm nét mặt khi nhắc tới Dan. Còn Granier thì nhăn mặt:

— Các bạn biết không, tôi vừa mới đến Arromanches. Tôi không gặp lại Kathrin Strandberg kể từ dạo đó. Ít nhất là ba năm rồi. Thật tội nghiệp nàng, kinh khiếp quá đi… Tôi muốn tin mà không thể nào tin được.

Gã vội vã nói thêm:

— Tối thứ ba, tối thứ ba… Thôi đúng rồi, khi đó tôi đang thu chương trình truyền hình ở chỗ anh Drucker.

Pierre nghĩ mình cũng ăn nói như gã thôi, nếu muốn đưa ra một chứng cứ ngoại phạm chắc cứng như bê-tông.

❀ ❀ ❀

[1] Vụ nổ có tính giả thuyết mà các nhà khoa học cho là đã tạo nên vũ trụ.

[2] Hàng thời trang danh tiếng của Pháp, do nhà tạo mẫu áo quần lừng danh Coco Chanel (18831971) sáng lập.

[3] Từ gốc Ý, chỉ loại phóng viên ảnh chuyên săn lùng chụp ảnh người nổi tiếng để bán cho các tờ báo lá cải.

[4] Từ tiếng Anh, chỉ loại tin tức quan trọng hay giật gân, đưa ra độc quyền và thường là trước các đối thủ cạnh tranh, bởi một hãng thông tấn hay một nhà báo.

[5] Jeanne d’Arc, còn gọi là La Pucelle d’Orléans (Cô trinh nữ thành Orléans) (1412-1431), nữ anh hùng nước Pháp, được phong thánh năm 1920.

[6] Từ tiếng Anh, ở đây chỉ các tin giật gân, ton hót hay quảng cáo “ngầm”, ít nhiều liên quan đến sinh hoạt riêng tư hay công cộng của các người nổi tiếng, thường đăng ở các báo bình dân rẻ tiền nhưng phát hành với số lượng lớn.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.